Kiều Nương Xuân Khuê

Lượt đọc: 17544 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 9
qua cửa

❊ ❊ ❊

Chu Sưởng đoán không sai, Kim thị vừa nghe nói Triệu Yến Bình muốn nạp A Kiều làm thiếp, Triệu gia còn hứa đưa mười lượng bạc làm sính lễ, lập tức nổi lên ý niệm về nhà thu bạc, người nhà mẹ đẻ của bà cùng nhau khuyên nhủ, có bậc thang để leo xuống, Kim thị lại thu gom quần áo bỏ vào tay nải, gọi nữ nhi và nhi tử vội vàng lên xe lừa trở về huyện thành.

Ba người trở về sớm, còn chưa tới thời điểm làm cơm chiều, A Kiều nghe thấy tiếng nói chuyện nhưng nàng không muốn gặp Kim thị, chỉ ngồi ở đầu giường đọc sách.

Hoa Nguyệt Lâu dạy các cô nương biết chữ đọc sách, theo như lời Kim thị, A Kiều ở Hoa Nguyệt Lâu đúng là có cơ hội học được rất nhiều thứ như tiểu thư khuê các . Cậu biết nàng thích đọc sách nên tặng mấy quyển sao chép văn tập cho nàng, A Kiều ngày thường đọc sách để giết thời gian.

Chu Sưởng đi ra cửa đón thê tử.

Ông hối hận cái tát ở buổi sáng kia, nam nhi đại trượng phu sao lại đánh nữ nhân, nhìn thấy mặt thê tử vẫn còn sưng đỏ, Chu Sưởng càng áy náy.

Trước mặt Chu Thời Dụ và Chu Song Song, vì muốn giữ uy nghiêm của người phụ thân, ông đơn độc vào phòng cùng với Kim thị, Chu Sưởng xin lỗi Kim thị vài lần, cuối cùng cũng dỗ được Kim thị.

Tiêu tan cơn giận, Kim thị hưng phấn hỏi: “Triệu gia thật sự hứa đưa mười lượng bạc?”

Ánh mắt Chu Sưởng khẽ động, gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Chu Sưởng còn muốn nói thêm, nhưng thấy Kim thị cười đến cao hứng như vậy, Chu Sưởng dừng một chút, thở dài: “Ngày nạp thiếp còn chưa quyết định, nhưng ta đoán sẽ làm trước năm mới, tính đến tính đi, Kiều Kiều ở nhà chúng ta nhiều lắm là bốn tháng, bốn tháng này nàng giữ sắc mặt tốt với A Kiều, đừng giống như trước kia.”

Kim thị không phục: “Ta trước đây không cho nàng sắc mặt tốt sao? Nếu nàng đối với ta ấm áp giống như đối với chàng, ta sẽ lạnh lùng với nàng làm chi? Còn không phải hận ta năm đó đưa nàng đến địa phương kia, nàng nếu hận ta, ta có cười tươi như hoa cũng vô dụng…”

Chu Sưởng xua tay: “Được rồi, tóm lại mấy tháng này chúng ta đều đừng gây gổ, chuyện cần lo liệu thì nàng lo cho tốt, Triệu gia làm tiệc rượu, chúng ta gả cô nương cũng không thể quá vắng vẻ.”

Kim thị minh bạch, bà bị bà con láng giềng mắng là người Mợ lòng dạ hiểm độc mấy năm nay, loại chuyện làm cho mình giành vinh quang này, bà đương nhiên sẽ làm cho thật tốt đẹp.

Sau khi bà mối nhận được lời đáp của Chu gia thì đến Triệu gia lần nữa, lần này cần đem công văn để ký và chọn ngày nạp thiếp.

Nạp thiếp đơn giản hơn so với cưới vợ, nếu cưới vợ cần phải thương lượng nhiều việc.

Cái gọi là công văn chính là công văn nạp thiếp, yêu cầu trưởng bối nhà gái cùng nhà trai đi huyện nha xử lý, viết chứng từ ấn dấu tay, trên công văn nạp thiếp ngoại trừ tên họ quê quán hai bên nam nữ, còn ước định số tiền biếu, chờ đến trước một ngày nạp thiếp, nhà trai sẽ đem công văn nạp thiếp và sính lễ đưa đến gia đình nhà gái, hôm sau lại đón dâu qua cửa.

Loading...

Nếu có một bên bội ước, phần công văn nạp thiếp này chính là bằng chứng đòi bồi thường .

Triệu Yến Bình đem tất cả những việc này giao cho Triệu lão thái thái.

Triệu lão thái thái thật gấp gáp, ước gì lập tức dắt A Kiều lại đây, dùng tốc độ nhanh nhất kéo tâm của tôn tử rời khỏi các ca nhi tuấn tú.

Bà mối mang theo hoàng lịch, mới đề cập đến “mùng 6 tháng 9” này là ngày tốt thứ nhất, Triệu lão thái thái liền chen vào nói: “Ngày này tốt đó, chọn bữa đó đi, còn có hai mươi ngày nữa, chuẩn bị tiệc rượu vậy là đủ rồi.”

Sớm hay muộn đều chẳng liên quan gì đến bà mối, bà mối cầm ngày tốt, lại đi Chu gia hỏi ý kiến.

Kim thị cũng muốn sớm nắm được mười lượng bạc sính lễ, vui vẻ đồng ý, bởi vì Triệu Yến Bình làm việc ở nha môn, hai ngày nay Chu Sưởng bớt chút thời gian đi một chuyến đến nha môn là được.

Bên trong huyện nha, tri huyện là quan lớn nhất, phía dưới cũng phân các phòng, gồm hộ phòng, lại phòng, hình phòng, lễ phòng và binh phòng.

Triệu Yến Bình làm việc ở hình phòng, thời điểm cần phá án, hắn dẫn nhóm bộ đầu ở bên ngoài bôn ba, tạm thời không có án tử, hắn làm ở hình phòng, chờ tri huyện ban bố án lệnh mới.

Chu Sưởng đến huyện nha, sai dịch nghe nói ông tới tìm Triệu Yến Bình, đi vào trong truyền lời.

Triệu Yến Bình thân thủ mạnh mẽ, tâm tư nhạy bén, chính là cao thủ phá án và đuổi bắt phạm nhân, hắn bắt đầu làm bộ khoái ở huyện nha năm 17 tuổi, làm bảy năm, tri huyện lão gia đã thay đổi năm sáu người, không một tri huyện lão gia nào mà không thích hắn. Bộ khoái là tiểu lại không đủ tư cách, có thể làm bao lâu còn phải xem tri huyện có thích ngươi hay không, nếu một bộ khoái vụng về không phá được án sẽ liên lụy thành tích của tri huyện, cho nên không bản lĩnh sẽ bị đổi, người như Triệu Yến Bình làm một lần đến bảy năm thật sự không nhiều lắm.

Cho nên bá tánh trong huyện thành đều kêu hắn là quan gia.

Các bá tánh kính hắn, tiểu lại trong huyện nha, nhóm sai dịch cũng đều phục hắn.

Nghe nói Chu Sưởng tới, Triệu Yến Bình tự đi ra dẫn ông vào.

Mấy bộ khoái nhàn rỗi đều tò mò, một người tú tài tìm Triệu Yến Bình làm gì, tò mò nên đi theo tới lễ phòng, chính tai nghe thấy Triệu Yến Bình nói với Lý kinh thừa của lễ phòng rằng hắn muốn làm công văn nạp thiếp, nhà gái đúng là cháu gái Chu tú tài từng vào Hoa Nguyệt Lâu, mấy bộ khoái đều cùng há to miệng không khép lại được.

Bọn bộ khoái huýt sáo chạy về hình phòng, lớn tiếng tuyên bố việc này.

Vụ án Hoa Nguyệt Lâu mới qua một năm, bọn bộ khoái của huyện nha không có biến động lớn, hầu như đều đi theo qua Hoa Nguyệt Lâu. Có mấy bộ khoái thích lợi dụng tình thế nên khi dễ kỹ nữ, những người phẩm hạnh đoan chính không làm chuyện đó, bởi do ngày thường không cơ hội thấy mỹ nhân nên đối với kỹ nữ Hoa Nguyệt Lâu có ấn tượng khắc sâu.

“Ta nhớ ra rồi, lúc ấy khi đi bắt tú bà, đi theo bên người Triệu gia là một kỹ nữ đặc biệt xinh đẹp… Sau khi cô nương này bị giam, Triệu gia cố ý dặn dò quản ngục phải coi trọng nàng, có phải người này hay không?”

“Ta từng rượt theo cô nương kia bị Triệu gia bắt gặp mới không làm được việc, nếu người Triệu gia muốn nạp chính là nàng, xong việc nhớ tới chuyện xưa, còn không lột da ta ra!”

“Yên tâm đi, Triệu gia chúng ta phân rõ phải trái, lúc ấy mọi người cũng không quen biết ai, chỉ cần ngươi về sau đừng rượt theo tiểu tẩu tử chúng ta, Triệu gia không quan tâm đâu.”

“Cha chả, Triệu gia mới vừa ký công văn nạp thiếp, ngươi liền kêu tiểu tẩu tử, cái đồ vỗ mông ngựa, Triệu gia ở lễ phòng chắc nghe được phải không?”

Một trận cười vang nổ ra, một gương mặt đen rờ mũi hỏi: “Chỉ có mình ta tò mò dung nhan tiểu tẩu tử chúng ta sao? Triệu gia nhiều năm như vậy không chịu cưới vợ, lại bị tiểu tẩu tử mê hoặc, chắc nàng phải xinh đẹp lắm?”

Lời vừa nói ra, mọi người đều nhìn về phía Lưu bộ khoái, người vừa lùn vừa cường tráng đã từng rượt theo A Kiều.

Lưu bộ khoái ngay cả tay áo A Kiều cũng chưa đụng tới, mới nhìn vài lần đã bị Triệu gia đuổi đi, hắn không nhớ rõ bộ dáng, ấn tượng duy nhất chính là da trắng. Nàng mặc loại váy lộ ra phần lớn bộ ngực, váy đỏ tươi bao lấy làn da tuyết trắng, không nhìn mặt cũng làm khí huyết sôi trào, muốn hung hăng đè nàng làm một trận.

Hồi ức làm Lưu bộ khoái ngứa ngáy trong lòng, nhưng hắn không ngốc, người ta sắp trở thành tiểu thiếp của Triệu gia, lúc này nếu hắn nghị luận tiểu tẩu tử tương lai, lỡ như bị người bẩm báo Triệu gia, Triệu gia còn không đá chết hắn.

Các bá tánh đều khen Triệu gia là người tốt, chỉ có bọn bộ khoái đã chứng kiến Triệu gia có bao nhiêu tàn nhẫn, có lần một nghi phạm bị áp giải muốn chạy trốn đã đả thương bộ khoái, Triệu gia đuổi theo trực tiếp dùng một chân đá kẻ đó lăn quay trên mặt đất, nửa ngày cũng chưa bò dậy nổi.

Lưu bộ khoái rùng mình, nói dối rằng mình đã quên, dù cho các bộ khoái hỏi thăm ra sao, hắn cũng không chịu thổ lộ nửa lời.

Đúng lúc này, Triệu Yến Bình ký xong công văn nạp thiếp quay lại.

Bọn bộ khoái nhiệt tình xông tới, dò hỏi ngày Triệu gia nạp thiếp, càng muốn đi Triệu gia uống ké rượu mừng.

Triệu Yến Bình đã sắp xếp mọi thứ, nói: “Chọn ngày mùng 6 tháng 9, tiếc là trong nhà sân nhỏ, chỉ đặt được vài bàn, nên không mời mọi người đến được, buổi tối mùng năm ta làm chủ, mời mọi người đi tiệm ăn.”

Lời vừa nói ra, bọn bộ khoái đều tru như sói.

Tri huyện Tạ Dĩnh đang xem sổ sách thuế má bổn huyện các nơi giao nộp năm trước, chợt nghe bên kia hình bộ truyền đến một trận hoan hô, Tạ Dĩnh cảm thấy kỳ quái, lệnh người hầu Thuận nhi đi nhìn xem.

Thuận nhi lĩnh mệnh đi, mau chóng trở về cười nói: “Bẩm đại nhân, Triệu gia mùng 6 tháng sau muốn nạp thiếp, nói là mời mọi người uống rượu.”

Triệu Yến Bình muốn nạp thiếp?

Tạ Dĩnh ngạc nhiên nói: “Hắn còn chưa cưới vợ, sao nạp thiếp trước?”

Thuận nhi nào biết: “Hay là ta kêu Triệu gia lại đây để đại nhân trực tiếp hỏi hắn?”

Tạ Dĩnh không có rảnh đến vậy, lại tiếp tục làm việc.

Thời điểm hoàng hôn buông xuống, Triệu Yến Bình tới tìm hắn.

Tạ Dĩnh cười nhìn người giúp đỡ tốt nhất của mình: “Nghe nói Triệu huynh muốn nạp thiếp, chúc mừng chúc mừng!”

Triệu Yến Bình nhàn nhạt cười, hắn lại đây cũng vì việc này: “Mùng 6 tháng 9 trong nhà đãi tiệc, không biết ngày ấy đại nhân đến được không?”

Tạ Dĩnh nhìn ánh mắt hắn càng không giống: “Khuê tú nhà ai được ngươi coi trọng như thế?”

Ở kinh thành, tri huyện không được coi là quan, ở địa phương lại là cha mẹ một huyện, tuy rằng với giao tình giữa hai người, cho dù Triệu Yến Bình nạp thông phòng mời hắn uống rượu, Tạ Dĩnh cũng đi, nhưng đối với các bá tánh, đường đường là tri huyện lại chịu đi ăn tiệc rượu một tiểu thiếp, tiểu thiếp này thật có mặt mũi.

Triệu Yến Bình rũ mắt nói: “Không phải coi trọng, nàng và xá muội có thân thế tương tự, đều bị người thân bán, ta thương tiếc nàng.”

Tạ Dĩnh đã hiểu, đáp lời: “Mùng 6 tháng 9 phải không, ta chắc chắn tới cửa.”

Triệu Yến Bình bái tạ.

Hơn nửa tháng trôi qua, đảo mắt liền đến mùng 5 tháng 9.

Vì lo gả A Kiều, Chu gia cũng chuẩn bị tám bàn tiệc rượu, mời bạn bè thân thích hai nhà Chu, Kim tới làm khách, thời điểm giờ lành buổi trưa, Triệu gia bên kia đem sính lễ và công văn nạp thiếp tới. Công văn nạp thiếp thì không cần đề cập tới, sính lễ ngoại trừ mười lượng bạc đặt trên lụa hồng, còn có một rương tơ lụa, một bộ bàn trang điểm được chế tạo tinh xảo, trên bàn có gắn kính Tây Dương làm thành gương trang điểm, phản xạ ánh mặt trời xém chút nữa lóe mù mắt mọi người.

“Đây chính là đồ tốt đó, soi thật rõ ràng, Triệu gia nạp thiếp còn mua thêm cái này?”

“Nghe nói do tri huyện đại nhân tặng Triệu quan gia thêm hỉ, vị tri huyện đại nhân này của chúng ta gia thế cũng không nhỏ, là nhi tử của Vĩnh Bình Hầu ở kinh thành, tuy rằng là con vợ lẽ nhưng di nương hắn được sủng ái, Hầu gia yêu ai yêu cả đường đi, đối với hắn cũng vô cùng coi trọng.”

“Coi trọng sao còn tới làm tri huyện của chúng ta mà không lưu lại kinh thành?”

“Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai? Ta chỉ biết Tạ tri huyện có rất nhiều tiền!”

Các tân khách nghị luận sôi nổi, Kim thị, Chu Song Song nhìn cái rương đựng tơ lụa ngăn nắp và bộ bàn trang điểm kia, đôi mắt đều đỏ, rương tơ lụa này chắc có giá trị mấy chục lượng bạc.

Tuy các nàng đỏ mắt, bà mối vẫn chỉ huy đưa toàn bộ đồ đến đông sương phòng.

Kim thị nhịn không được, ngăn bà mối lại hỏi: “Tại sao không đưa đến chính phòng?”

Bà mối cười mà không nói, Thúy Nương mặc một thân váy phấn hồng chen ra, lớn tiếng nói: “Lão thái thái chúng ta nói, nương tử của tú tài thương cháu gái nhất, sính lễ chắc chắn sẽ tặng cho tiểu nương tử làm của hồi môn, cho nên trực tiếp đưa đến trong phòng tiểu nương tử là được, khỏi nhích tới nhích lui tốn công.”

Kim thị xém chút nữa nghẹn chết!

Bà lo liệu lâu như vậy, làm nhiều bàn tiệc rượu như vậy chính vì muốn kiếm sính lễ Triệu gia, hiện tại sao lại thế này?

Bà muốn nháo, bị Chu Sưởng kịp thời đè lại.

Nữ nhi Chu Song Song của Kim thị thấy mẹ ruột tính nhầm, nàng cũng bất mãn, trừng mắt Thúy Nương nói: “Triệu gia đưa sính lễ, ngươi là tiểu nha đầu tới đây làm gì?”

Thúy Nương ưỡn ngực, đáp giòn tan: “Lão thái thái chúng ta thích tiểu nương tử, đưa ta làm nha hoàn cho tiểu nương tử, ta cũng là một phần sính lễ!”

Đương nhiên, lão thái thái còn dặn dò muốn nàng thay A Kiều tỷ tỷ bảo vệ sính lễ cho tốt, không thể để bà nương Kim thị kia cướp đi dù chỉ một lượng bạc!

EDITOR: Nếu hết chương này tăng được thêm 1000 view trên bộ đếm Google mình sẽ bão liền 5 chương nha cả nhà, iu cả nhà lắm lắm~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »