Kiều Nương Xuân Khuê

Lượt đọc: 17754 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 22
nam phong

❊ ❊ ❊

Giải quyết Triệu Lương xong, Triệu Yến Bình nuốt vội cơm trưa ở nhà ăn, ăn xong lập tức về nha môn.

Buổi chiều có láng giềng tới cửa, hỏi thăm trong nhà Triệu lão thái thái đã xảy ra chuyện gì.

Tôn tử dù không có tiền đồ cũng là tôn tử ruột, mình mắng sao cũng được, việc xấu trong nhà không thể lộ ra ngoài, Triệu lão thái thái giữ mặt mũi cho Triệu Lương nên kể qua loa cho xong. Những lão thái thái đó không nghe được chân tướng, nhưng thấy A Kiều ân cần hầu hạ Triệu lão thái thái, Triệu lão thái thái dường như cũng vô cùng vừa lòng nàng, nhóm lão thái thái lại có suy đoán khác.

Thứ nhất, khi A Kiều ra khỏi Hoa Nguyệt Lâu vẫn còn thân trong sạch, bằng không Triệu lão thái thái không có khả năng thích nàng.

Thứ hai, tất cả lời lên án của nương tử tú tài đối với A Kiều ngày thường đều là vu oan, vừa thấy A Kiều là biết người thành thật đúng bổn phận, từ xưa mẹ chồng nàng dâu khó ở chung, Triệu lão thái thái là tổ mẫu, nhiều năm như vậy vẫn luôn sống cùng tôn tử nương tựa lẫn nhau, A Kiều có thể làm Triệu lão thái thái vui, tính tình đúng là tốt thật. Nương tử tú tài mới là kẻ ác chân chính, ngày thường khi dễ cháu gái, cố ý nói xấu cháu gái.

Nhóm lão thái thái chắc chắn trong lòng như vậy, khẳng định sẽ ra bên ngoài lan truyền, chỉ cần thời gian, không thể trong vòng một ngày lấy lại được danh tiếng A Kiều.

A Kiều không biết người khác suy nghĩ gì, việc nặng trong nhà có Thúy Nương làm, nàng ngoài việc hầu hạ Triệu lão thái thái cũng không có gì tiêu khiển.

Chạng vạng Triệu Yến Bình trở lại, thấy Thúy Nương quét lá rụng trong viện, Triệu Yến Bình đi qua thấp giọng hỏi Thúy Nương: “Hôm nay mua thuốc tốn bao nhiêu bạc?”

Mới nửa ngày trôi qua, Thúy Nương nhớ rất rõ, đáp lời: “Tiêu hết hai lượng ba tiền, quan gia hỏi cái này làm gì?”

Triệu Yến Bình không trả lời, chỉ dặn Thúy Nương đừng nói với lão thái thái hắn từng hỏi việc này.

Nói xong, Triệu Yến Bình múc nước đi hậu viện lau người.

Triệu lão thái thái không khỏe, tạm thời không có tinh thần đốc thúc A Kiều đi hầu hạ tôn tử, nhưng buổi tối trước khi ngủ, Triệu lão thái thái kéo tay A Kiều mãi dặn dò: “Đừng quên lời ta nói với ngươi lúc sáng, nên lớn mật thì lớn mật, làm lung lay tâm quan gia, chẳng phải ngươi sẽ được hưởng phúc sao?”

A Kiều dỗ lão thái thái: “Ngài yên tâm, ta biết nên làm thế nào.”

Triệu lão thái thái uống thuốc xong, liên tục ngáp dài.

A Kiều buông màn, nghĩ thầm mấy đêm nay lão thái thái chắc sẽ không đi núp góc tường nghe lén, nàng và quan gia có thể an tâm ngủ.

Kéo cửa lên, A Kiều đi ra tây phòng.

“Lão thái thái ngủ rồi à?” Triệu Yến Bình đổ nước rửa chân trở về, còn múc cho A Kiều thau nước mới, mắt đen nhìn nàng không có cảm xúc gì.

A Kiều gật đầu.

Triệu Yến Bình đi vào đông phòng, đem thau rửa chân đặt trước giường, hắn tiếp tục đọc sách nơi án thư.

Loading...

A Kiều yên lặng rửa chân.

Sau khi hai người nằm xuống, Triệu Yến Bình đột nhiên đưa hai khối bạc vụn từ dưới rèm ngăn, thấp giọng nói: “Đây là ba lượng bạc trả lại nàng tiền mua thuốc hôm nay, còn dư thì nàng tự quyết định mua thêm chút cá tôm thịt cho lão thái thái, bà quá tiết kiệm, luyến tiếc xài bạc của mình, nàng chỉ cần nói xài bạc của hồi môn là được.”

A Kiều không lấy bạc, nhìn phía hắn nằm bên kia, dường như có thể thấy gương mặt lạnh lùng của hắn: “Quan gia sao lại khách khí như vậy, ta gả lại đây là người của Triệu gia, lão thái thái rất tốt với ta, ta lấy tiền riêng hiếu kính bà không được sao?”

Triệu Yến Bình trầm mặc một lát rồi nói: “Nếu nàng coi mình là người Triệu gia, ta nên là người dưỡng nàng.”

A Kiều đang nghĩ làm thế nào để quan gia khỏi khách khí với nàng, không ngờ đột nhiên nghe quan gia nói muốn dưỡng mình.

Tim đập nhanh hơn, A Kiều che ngực, giấu sự kích động hỏi: “Quan gia, ngài nói, ngài muốn ta làm người của ngài, sẽ không đưa ta ra ngoài chứ?”

Triệu Yến Bình nhìn nóc giường đáp: “Trừ phi chính nàng muốn chạy.”

A Kiều vội nói: “Sẽ không, ta nói rồi, chỉ cần quan gia không chê ta, ta sống chết đều là người của quan gia.”

Triệu Yến Bình nhắm mắt lại: “Được rồi, chờ ta có tin tức Hương Vân sẽ nạp nàng.”

A Kiều cào nhẹ góc chăn, rất muốn hỏi lỡ như không có tin tức Hương Vân cô nương, chẳng lẽ quan gia muốn cấm cả đời mình?

Nhưng lời này không may mắn, quan gia khi còn nhỏ chịu khổ nhiều, A Kiều hy vọng quan gia có thể tìm được Hương Vân cô nương.

A Kiều không sợ chờ quan gia cả đời, nhưng nàng sợ khi quan gia tìm được Hương Vân cô nương, nàng đã già mất hết nhan sắc, đến lúc đó quan gia không vừa mắt nàng, hủy lời hứa không cần nàng nữa.

Cho nên, nàng vẫn nên tìm cơ hội làm quan gia muốn nàng.

A Kiều nghĩ, quan gia lập lời thề trước mặt Bồ Tát nếu tìm không thấy muội muội sẽ không lập gia đình, nhưng nàng chỉ là một người thiếp, cũng không sinh được hài tử, không tính là gia đình của quan gia, quan gia cùng nàng ở bên nhau, không tính là vi phạm lời thề.

“Tối hôm qua thành công không?” Mới sáng sớm, Triệu lão thái thái lại hỏi.

A Kiều cúi đầu, thẹn thùng gật đầu, dù sao lão thái thái không nghe lén ở góc tường, nàng nói dối lão thái thái cũng không biết.

Triệu lão thái thái thật trấn an, còn may tôn tử của bà cũng không luyện tâm tính thờ ơ đối với nữ sắc, nếu A Kiều chủ động đưa tới cửa mà tôn tử không cần, bà mới tuyệt vọng.

Triệu lão thái thái sinh ra một tia hy vọng, buổi chiều nguyệt sự A Kiều tới, tựa như Triệu lão thái thái cực khổ tìm một đại tướng đi hàng phục tôn tử, hai người mới qua lại mấy chiêu chưa phân thắng bại, đại tướng mà bà tìm lại ngã bệnh, ít nhất vài ngày tới không dùng được.

“Thôi, ngươi vào phòng nằm đi, không cần hầu hạ ta.” Triệu lão thái thái uể oải ỉu xìu xua tay nói.

A Kiều mắc cười với biểu tình biến hóa phong phú của lão thái thái.

A Kiều không đem tình huống thân thể nói cho quan gia, dù sao tới hay không, quan gia tạm thời đều không chạm vào nàng.

Mười lăm tháng chín tới, trên bàn cơm chiều, Triệu Yến Bình tuyên bố ngày mai hắn cùng tri huyện đại nhân đi phủ thành một chuyến.

“Tổ mẫu, đại nhân nói chúng ta ngày hai mươi mới trở về, thời điểm ta không có nhà để A Kiều hầu hạ người, người an tâm dưỡng bệnh, không cần nhớ mong ta.”

Triệu Yến Bình nghiêm mặt nói, nói xong thấy mặt lão thái thái kéo càng dài, bộ dáng vô cùng mất hứng.

Triệu Yến Bình nhíu mày, trước kia hắn cũng theo tri huyện đại nhân ra ngoài làm việc, không thấy tổ mẫu phản đối, lần này sao lại vậy?

Triệu lão thái thái trước kia không phản đối, là bởi bà không hoài nghi phương diện kia, hiện tại bà nhận định tôn tử dây dưa với tri huyện đại nhân môi hồng răng trắng, sao có thể yên tâm để hai người đơn độc đi phủ thành, đi một lần tới ba đêm?

“Huyện nha nhiều người như vậy, vì sao phải chọn con đi?” Triệu lão thái thái buông chén, chẳng che dấu mình không vui.

A Kiều thấy lão thái thái muốn tức giận, sớm đã ngưng cơm, khẩn trương nghe.

Triệu Yến Bình giải thích: “Hàn tri phủ triệu tập tri huyện của các huyện đi phủ thành họp, đại nhân có tâm bồi dưỡng ta, để ta đi dự thính báo cáo các đại án bên huyện, tổ mẫu không muốn ta đi vì lo lắng lão tam lại đến gây chuyện sao?”

Triệu lão thái thái hừ nói: “Hắn bị con đánh thành như vậy, mọc thêm mấy lá gan cũng không dám tới.”

Triệu Yến Bình kỳ quái nói: “Sao người không vui?”

Triệu lão thái thái chép miệng, sau một lúc lại hỏi: “Chỉ có con và đại nhân hai người? Không dẫn theo người khác?”

Triệu Yến Bình: “Còn có gã sai vặt Thuận nhi của đại nhân.”

Triệu lão thái thái híp mắt: “Nếu đại nhân dẫn gã sai vặt theo hầu hạ, vậy con cũng dẫn theo A Kiều, ban ngày nàng không ra cửa, buổi tối trải giường làm ấm chăn cho con.”

A Kiều khiếp sợ ngẩng đầu, chuyện này cũng kéo nàng vào được?

Triệu Yến Bình nhíu mày kiếm, không thỏa hiệp nói: “Không được, đại nhân không dẫn theo thê thiếp nha hoàn, ta dẫn thiếp thất còn ra thể thống gì.”

Triệu lão thái thái cũng kiên trì nói: “Có thể cho A Kiều giả thành gã sai vặt, đại nhân và con có quan hệ cá nhân thân thiết, sẽ không để ý.”

Triệu Yến Bình còn muốn nói thêm, Triệu lão thái thái đột nhiên ôm đầu nói: “Con đừng giận ta, nếu con không dẫn A Kiều theo, ta không yên tâm, một khi không yên tâm ta nghỉ ngơi không tốt, con muốn nhìn ta trúng gió nằm liệt giường sao?”

A Kiều nhìn ra lão thái thái đang giả vờ, lúc này chỉ có thể nhích lại gần đỡ lão thái thái, thuần thục xoa ngực cho lão thái thái.

Triệu lão thái thái nghiêng người dựa vào A Kiều, mắt nhìn tôn tử.

Quả thực là vô cớ gây rối, Triệu Yến Bình ném chén đũa xuống, lạnh mặt đi vào nhà.

Hắn vừa đi, Triệu lão thái thái lập tức ngồi thẳng, dường như không có việc gì lại tiếp tục ăn cơm.

A Kiều nghi hoặc nói: “Lão thái thái, đại nhân coi trọng quan gia, đối với quan gia mà nói là chuyện tốt, ngài sao làm thế?”

Triệu lão thái thái trừng nàng một cái: “Lo ăn cơm đi, chuyện không nên hỏi thì ít lời lại.”

A Kiều rụt cổ, không dám hỏi lại.

Triệu lão thái thái ăn xong đi vào nhà, A Kiều quét mắt nhìn chén của quan gia, căn bản chưa ăn bao nhiêu, nàng đi đông phòng nhỏ giọng khuyên nhủ: “Quan gia, lão thái thái về phòng rồi, cơm còn ấm, ngài mau ra ăn chút đi, có chuyện gì thì ăn no lại nói.”

Triệu Yến Bình không ăn, nằm trên giường nói: “Kêu Thúy Nương dọn bàn.”

Lạnh mặt lạnh giọng, A Kiều không dám khuyên nhiều.

Thời điểm A Kiều rửa chân, Triệu Yến Bình đi tây phòng, ngồi ở mép giường hỏi lão thái thái: “Tổ mẫu, người không phải là người ngang ngược vô lý, vì sao không muốn ta đi phủ thành?”

Triệu lão thái thái nằm đưa lưng về phía hắn, tức giận nói: “Lòng con rõ ràng còn hỏi.”

Triệu Yến Bình đau đầu: “Người nghĩ cái gì, ta rõ ràng chuyện gì?”

Triệu lão thái thái vốn không muốn vạch trần bí mật của tôn tử, nhưng nếu tôn tử bức bà nói, Triệu lão thái thái trở người ngồi dậy, gắt gao nhìn chằm chằm tôn tử nói: “Con chậm chạp không cưới vợ, người ngoài hoài nghi thân thể con có tật, thậm chí có người còn nói con thích nam phong, ta là tổ mẫu của con, ta biết rõ thân thể của con hơn ai khác!”

Triệu Yến Bình sửng sốt, dừng một chút mới phản ứng được cái gì gọi là thích nam phong.

Cho nên, tổ mẫu hoài nghi hắn có loại đam mê này, lúc mới nạp A Kiều mỗi ngày đi nghe lén ở góc tường, giờ phản đối hắn và tri huyện đại nhân dáng vẻ đường hoàng cùng đi phủ thành?

Triệu Yến Bình càng thêm đau đầu, xoay người nói: “Lời nói kiểu này mà người cũng tin, ta không biết nên nói gì với người.”

Triệu lão thái thái hùng hổ doạ người: “Ta vì sao tin? Còn không phải bởi vì con một đống tuổi không chịu cưới vợ, ta không tin cũng không được, vậy con nói cho ta vì sao không chịu cưới vợ?”

Triệu Yến Bình nhíu mày, hỏi ngược lại: “Ta đã nạp thiếp, không phải chứng minh ta chẳng có vấn đề gì sao?”

Triệu lão thái thái châm chọc nói: “Con nạp thiếp, nhưng thái độ của con đối với A Kiều căn bản không phải nam nhân bình thường nên có, ngay cả A Kiều gần gũi hầu hạ đều không muốn, con lừa gạt ai?”

Lão thái thái nói có logic, Triệu Yến Bình không phản bác được, xém chút nữa tin lời phỏng đoán của lão thái thái.

“Thôi, nếu người không tin, ta không đi.”

Thuyết phục không được lão thái thái, lại không thể để lão thái thái tức giận, Triệu Yến Bình chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.

Nhìn bóng dáng tôn tử rời đi, Triệu lão thái thái cũng không có gì tiếc hận, tiểu bạch kiểm tri huyện kêu tôn tử đi phủ thành vốn dĩ không có tâm tư đứng đắn, chuyến này không nên đi.

Hôm sau, Triệu Yến Bình đi công đường tìm tri huyện Tạ Dĩnh, thông báo mình không đi được.

Tạ Dĩnh biết Triệu Yến Bình muốn đi, truy hỏi nguyên nhân: “Lão thái thái không khoẻ nên không rời được à?”

Triệu Yến Bình có thể lừa gạt lão thái thái, đối với tri huyện, hắn không cách nào nói dối hoàn toàn, bất đắc dĩ nói: “Lão thái thái lớn tuổi hồ đồ, gần đây không biết nghe ai nói ta thích nam phong, lo lắng ta ở phủ thành xằng bậy, một hai bắt ta phải dẫn theo tiểu thiếp trong nhà.”

Tạ Dĩnh tưởng sẽ nghe được lý do đứng đắn gì, không ngờ là bởi vì cái này!

Hắn bật cười chẳng kiêng dè, cười cười đột nhiên mặt biến sắc.

Tạ Dĩnh nhớ ra, hồi đầu tháng hắn đi Triệu gia uống rượu mừng, các tân khách Triệu gia đều nịnh hót lấy lòng hắn, chỉ có ánh mắt lão thái thái cổ quái, hình như bất mãn, nhưng Tạ Dĩnh tự nhận chưa từng đắc tội Triệu lão thái thái nên không suy nghĩ sâu xa, hiện tại ngẫm lại, nếu Triệu lão thái thái hoài nghi tôn tử thích nam phong, hắn – tri huyện tuấn mỹ – và Triệu Yến Bình như hình với bóng, chẳng phải là ứng cử viên Triệu lão thái thái hoài nghi nhất? Kỳ thật Triệu lão thái thái phản đối tôn tử đi phủ thành, chính là đề phòng hắn.

Nụ cười trên khóe miệng đông cứng, ánh mắt Tạ Dĩnh nhìn Triệu Yến Bình đầy phức tạp.

Triệu Yến Bình buông tầm mắt xuống, âm thầm hy vọng tri huyện đại nhân không đoán được chân tướng.

Trầm mặc hồi lâu, Tạ Dĩnh đột nhiên cười nói: “Thôi, nếu lão thái thái hoài nghi Triệu huynh có loại đam mê này, Triệu huynh càng nên dẫn theo tiểu thiếp để đánh tan hoài nghi của lão thái thái, hơn nữa Triệu huynh nghênh ngang dẫn theo tiểu thiếp để những bá tánh suy đoán lung tung đó đều biết Triệu huynh sủng ái tiểu thiếp, sủng đến luyến tiếc không chia lìa ngày nào được.”

Triệu Yến Bình khó tin ngẩng đầu lên.

Tạ Dĩnh cười ra lệnh: “Sáng sớm mai, ngươi và tiểu thiếp đến cửa thành chờ ta, nếu nàng không tới, ngươi cũng không cần phải đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »