Khi đèn hoa mới lên, trong Kỷ phủ đã thắp sáng muôn vàn ánh lửa.
Kỷ Thiên Hành thay một bộ kình trang màu đen, tay cầm Huyết Long kiếm bước ra khỏi Kỷ phủ.
Gia đinh đã chuẩn bị sẵn hai cỗ xe ngựa, Kỷ Hào cũng đã đợi sẵn ở đại môn Kỷ phủ từ sớm.
Hai người bước lên xe ngựa của mình, trước sau nối đuôi nhau chạy về phía Linh Viêm cung.
Linh Viêm cung nằm ở khu Đông thành, là hành cung đắc ý nhất và cũng xa hoa nhất của tiểu vương gia Cơ Linh.
Hành cung này chiếm diện tích gần hai nghìn mẫu, trong đó có mười mấy tòa cung điện huy hoàng tráng lệ, chín tầng sân viện rộng lớn, cùng với mấy khu hoa viên.
Ngoại trừ hoàng cung ra, Linh Viêm cung chính là phủ đệ bề thế nhất trong hoàng thành.
Phía ngoài đại môn của cung điện là dòng sông Thanh Vân chảy xuyên qua hoàng thành ra ngoài thành.
Mặt sông rộng chừng tám trượng, nước sông trong vắt nhưng không chảy xiết, trên mặt nước còn trôi nổi rất nhiều cánh hoa rực rỡ sắc màu.
Khi Kỷ Thiên Hành đến Linh Viêm cung, bên lề đường đã đậu sẵn mấy chục cỗ xe ngựa.
Hắn mượn ánh đèn trước đại môn Linh Viêm cung, liếc mắt nhìn qua những cỗ xe ngựa bên đường, liền thấy huy ký trên xe phần lớn đều là của các gia tộc quyền quý trong hoàng thành.
Nhiều thanh niên tài tuấn bước xuống xe ngựa, sau khi gặp mặt thì hàn huyên với nhau, rồi kết bạn năm ba người cùng bước lên cầu Thanh Vân, tiến vào đại môn Linh Viêm cung.
Kỷ Hào xuống xe ngựa, cũng không thèm để ý đến lời chào hỏi của những thanh niên tài tuấn khác, rảo bước đến bên cạnh Kỷ Thiên Hành.
"Đại ca, chúng ta vào đi thôi."
Kỷ Thiên Hành im lặng gật đầu, đi đầu bước lên cây cầu đá Thanh Vân dài mười trượng, hướng về phía đại môn Linh Viêm cung.
Phía trên đại môn treo một hàng khoảng trăm chiếc đèn lồng đỏ, tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt, xua tan bóng tối xung quanh.
Đội hắc giáp thị vệ đứng ở cổng không hề lay chuyển như tượng đá, toàn thân tỏa ra sát khí lạnh băng.
Một gã mập trung niên có dáng vẻ như quản gia đang vô biểu cảm kiểm tra thiệp mời của khách khứa.
Kỷ Thiên Hành và Kỷ Hào đi tới trước đại môn, đứng định hình trước mặt gã mập trung niên.
Kỷ Hào vội vàng lấy thiệp mời ra, mỉm cười dâng lên.
Vương tổng quản liếc nhìn thiệp mời một cái, ánh mắt liền dừng lại trên người Kỷ Thiên Hành, giọng điệu hờ hững hỏi: "Thiệp mời của ngươi đâu?"
Kỷ Thiên Hành nhíu mày, đang định nói chuyện thì Kỷ Hào đã nhanh nhảu lên tiếng trước, cười giải thích: "Vương tổng quản, vị này là đại ca của ta, Kỷ gia đại thiếu gia, chẳng lẽ còn cần thiệp mời sao?"
Vẻ mặt Vương tổng quản lập tức trở nên trêu cợt, giọng điệu châm biếm nói: "Ha ha, tiểu vương gia từng vài lần mời Kỷ đại thiếu gia dự tiệc, nhưng Kỷ đại thiên tài lại chê cười Long Môn yến của tiểu vương gia."
"Hôm nay Kỷ đại thiên tài đã biến thành Kỷ đại phế vật, thế mà lại dày mặt đến tham gia Long Môn yến... Thật là nực cười làm sao!"
Mấy gã thanh niên tài tuấn gần đại môn nghe thấy những lời mỉa mai châm chọc của Vương tổng quản thì như được tiêm máu gà, lập tức hưng phấn vây quanh.
Sắc mặt Kỷ Thiên Hành biến đổi, trong đôi mắt xẹt qua một tia hàn quang.
"Chát!"
Hắn không nói một lời, vung tay tát một cái thật mạnh lên mặt Vương tổng quản.
Vương tổng quản lập tức bị tát lảo đảo, thịt mỡ toàn thân run rẩy, suýt chút nữa ngã nhào ra đất.
Gã ôm lấy gò má đỏ bừng sưng tấy, trừng mắt nhìn Kỷ Thiên Hành, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Gã uổng công có thực lực Luyện Thể bát trọng, thế nhưng lại không nhìn rõ Kỷ Thiên Hành ra tay thế nào.
Hơn nữa, gã làm sao cũng không dám tin rằng một Kỷ Thiên Hành đã luân lạc thành phế vật và trò cười lại dám tát tai gã giữa thanh thiên bạch nhật?
Mấy gã thanh niên tài tuấn vây xem cũng đều nhìn đến ngây dại, quả thực không thể tin nổi đây là sự thật.
Vương tổng quản hoàn hồn lại, lập tức tức giận đến mức gầm thét lên.
"Kỷ Thiên Hành! Ngươi to gan thật, ngươi dám đánh ta?"
Kỷ Thiên Hành lại vô biểu cảm nhìn gã, giọng điệu hờ hững nói: "Thì đã sao?"
Vương tổng quản lập tức nghẹn lời, tức giận đến mức toàn thân run rẩy lẩy bẩy, nhưng lại không thể cãi lại.
Quả thực, gã là tổng quản Linh Viêm cung, là tay sai đắc lực bên cạnh tiểu vương gia, tùy ý bắt nạt kẻ quyền quý bình thường thì không sao.
Nhưng Kỷ Thiên Hành là đại thiếu gia của Kỷ gia, một trong tứ đại thế gia, tiểu vương gia làm sao có thể vì gã mà trở mặt với Kỷ gia chứ?
Vương tổng quản hết ngang ngược nổi, chỉ có thể hung tợn trừng mắt nhìn Kỷ Thiên Hành, trong lòng đem tổ tông mười tám đời của hắn ra hỏi thăm một lượt.
Kỷ Thiên Hành thu hồi ánh mắt, vô biểu cảm bước qua đại môn Linh Viêm cung.
Kỷ Hào theo sát phía sau, khi đi qua bên người Vương tổng quản cũng không quên ném cho gã một ánh mắt khinh bỉ.
Còn về nguyên nhân khinh bỉ, chỉ sợ chỉ có bản thân hắn biết.
Sau khi tiến vào Linh Viêm cung, trước mặt là một con đường rộng lớn được lát bằng đá cẩm thạch.
Cuối con đường chính là Thanh Vân điện, nơi tổ chức Long Môn yến đêm nay.
Trong Thanh Vân điện đèn đuốc sáng trưng, khu vực giữa được để trống, khu vực sát tường xung quanh được bày trí một vòng bàn gỗ thấp, có tới hơn trăm cái.
Trên những chiếc bàn gỗ thấp sơn mài đỏ đều bày vài dĩa hoa quả, một vò mỹ tửu và mấy đĩa đồ nhắm.
Khi Kỷ Thiên Hành và Kỷ Hào bước vào đại điện, liền thấy trong điện đã ngồi hơn ba mươi thanh niên tài tuấn, ai nấy đều phong lưu phóng khoáng, đeo đao mang kiếm.
Những người quen biết ngồi ghé sát vào nhau, thỉnh thoảng thấp giọng trò chuyện vài câu, lộ ra nụ cười hiểu ý.
Cũng có vài thanh niên hoặc thiếu nữ đơn độc lẻ bóng, trầm mặc ít nói quỳ ngồi sau bàn, có vẻ buồn tẻ và khép nép.
Kỷ Thiên Hành biết rõ, những người đó phần lớn là những thiên tài trẻ tuổi xuất thân bình dân, vẫn còn vô cùng xa lạ với quyền quý hoàng thành và Linh Viêm cung.
Nhưng hơn ba mươi thanh niên tài tuấn kia đều ngồi ở những góc khuất cách xa vị trí chủ tọa.
Dù sao, thân phận địa vị và thực lực của họ vẫn chưa đủ tư cách để ngồi ở vị trí phía trên.
Mà vị trí chủ tọa ở chính hướng Bắc của đại điện, cùng với vị trí phía trên ở hai bên đều đang để trống, đó là chỗ ngồi của tiểu vương gia Cơ Linh và các đỉnh tiêm thiên tài.
Chỗ ngồi tại Long Môn yến không phải là muốn ngồi đâu thì ngồi.
Ngay khi Kỷ Thiên Hành bước vào đại điện, đại điện vốn dĩ đang náo nhiệt ồn ào bỗng nhiên yên tĩnh lại.
Mọi người đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía đại môn, ánh mắt định hình trên người Kỷ Thiên Hành.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.
Có người kinh ngạc, có người ngỡ ngàng, có người khinh miệt coi thường, cũng có người lộ ra vẻ mặt khiêu khích hả hê.
Thậm chí, còn có vài đệ tử quyền quý cười lạnh rồi thì thầm bàn tán với nhau.
Mọi người đều biết, Long Môn yến đêm nay chắc chắn sẽ có kịch hay để xem.
Hơn nữa, còn là một vở kịch đặc sắc trăm năm khó gặp.
Đệ nhất thiên tài hoàng thành một thời, nhân vật phong vân kiệt xuất nhất Thanh Vân quốc, giờ đây luân lạc thành phế vật Luyện Thể tam trọng, lại còn bị Lăng gia hủy bỏ hôn ước, trở thành trò cười cho bá tánh thiên hạ.
Năm đó khi hắn hăng hái phong độ, danh tiếng lẫy lừng một thời thì chẳng thèm để mắt đến việc tham gia Long Môn yến của tiểu vương gia, đêm nay lại phá lệ đến đây.
Các thanh niên tài tuấn trong đại điện đều không thể chờ đợi thêm nữa để xem đêm nay Kỷ Thiên Hành sẽ bêu xấu thế nào, bị mọi người sỉ nhục ra sao!
Thế nhưng Kỷ Thiên Hành lại không màng vinh nhục, hoàn toàn phớt lờ phản ứng của mọi người.
Hắn vô biểu cảm bước vào trong đại điện, dẫn theo Kỷ Hào xuyên qua đám đông, đi đến góc đại điện, tùy tiện chọn một chiếc bàn rồi ngồi xuống.
Sau khi an tọa, hắn ôm lấy Huyết Long kiếm nhắm mắt dưỡng thần, bày ra thái độ lạnh lùng.
Những lời bàn tán xôn xao và tiếng cười cợt của mọi người, hắn đều bỏ ngoài tai, dường như chẳng hề bận tâm đến bất cứ điều gì.