Không Cần Loạn Ăn Vạ

Lượt đọc: 21326 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »
Chương 46
tiêu lôi phù

❊ ❊ ❊

Mãi cho đến khi nhóm người Ngũ Hành Tông lên lầu đi vào gian ghế lô Diệp Tố mới thu hồi ánh mắt.

“Nghe nói Trình Hoài An năm trước cũng đột phá Nguyên Anh kỳ, bất quá lúc đó hắn cũng mới 21 tuổi, lại là phù tu nên việc hắn đột phá đã oanh động cả Quy Tông Thành.” Chu Vân nói, nàng cũng là từ tin tức của Ngô Kiếm Phái truyền đến mới biết được.

Diệp Tố xoay xoay chén rượu, hiện giờ tu sĩ được quan tâm nhất ở tu chân giới chính là kiếm tu, một là do kiếm tu chỉ quan tâm luận kiếm, không bị ngoại vật quấy nhiễu, hai là từ sau Thần Vẫn kỳ thì chỉ có hai đại năng độ kiếp phi thăng thành công và cả hai người đều là kiếm tu.

Thế nên ở tu chân giới lén đồn đại rằng chỉ có kiếm tu mới có thể phi thăng, những tu sĩ khác nhiều nhất cũng chỉ có thể bước đến Độ Kiếp kỳ.

“Người Ngũ Hành Tông cũng đã tới, đấu giá hội từ giữa đêm về sáng hẳn là cũng sắp bắt đầu rồi.” Từ Trình Ngọc gọi tiểu nhị thay một bàn rượu và thức ăn khác lên, hỏi Diệp Tố, “Cô có muốn mua phù chú gì không?”

Diệp Tố ngửa đầu uống cạn rượu trong ly: “Để nhìn xem.”

Trong một gian ghế lô khác.

“Loại đấu giá hội này có gì đáng xem chứ, đệ muốn phù chú gì không phải cứ tìm các trưởng lão là được rồi sao?” Liên Liên mặc một thân hồng y, minh diễm chiêu nhân, chẳng qua mặt mày mang theo nét kiêu căng, nàng có chút bất mãn nhìn Trình Hoài An ngồi bên cạnh, “Chẳng lẽ thật sự có thể học được gì những phù chú được đem ra bán đấu giá sao? Ngũ Hành Tông còn thiếu phù cho đệ học à.”

“Thu thập sở trường của mọi nhà mới có thể làm nên chuyện.” Trình Hoài An rũ mắt ngồi ngay ngắn nói.

Liên Liên xùy một tiếng, bàn tay với ngón tay được sơn tỉa tỉ mỉ chống lên cằm: “Làm nên chuyện gì, đệ đột phá Nguyên Anh cũng không ai chú ý, Lục Trầm Hàn vừa kết anh liền một đêm thành danh.”

“Sư tỷ, nếu nhớ không lầm.” Trình Hoài An giương mắt nhìn Liên Liên, “Tỷ “thích” Lục Trầm Hàn.”

Liên Liên cầm lấy bầu rượu rót thẳng vào miệng: “Hừ, rượu này còn không mạnh bằng Côn Luân.”

“Tông môn đại bỉ tỷ sẽ phải tham gia.” Tầm mắt Trình Hoài An nhìn qua cửa sổ nhìn xuống dưới, “Tông chủ nhất định sẽ để tỷ đi.”

Liên Liên tùy tay ném một cái, bầu rượu ngã lên bàn xoay tròn tròn, rượu chảy ra tí tách tí tách, nàng dựa thật mạnh vào lưng ghế: “Ta đi làm gì? Đi để bêu xấu à?”

“Vậy thì tỷ cố gắng tu luyện đi.” Tầm mắt Trình Hoài An dừng trên tay Liên Liên, “Vẫn còn thời gian.”

Liên Liên liếc hắn: “Đệ cứ tự quản mình cho tốt đi, khi nào mới sửa lại đam mê giả trang lão nhân đây hả?”

“Tỷ không hiểu đâu, đó là lạc thú.” Trình Hoài An đỡ bầu rượu dậy, không chút ngại ngùng rót cho bản thân một ly.

……

Sau nửa canh giờ, tất cả thuật sư lui xuống khỏi sảnh lớn của lầu một, chưởng quầy của Ngư Hương Các bước lên: “Các vị, buổi đấu giá phù chú mỗi năm một lần sắp bắt đầu, tại hạ tin rằng rất nhiều tu sĩ đường xa mà đến đã chờ mong rất lâu, năm nay theo thường lệ vẫn sẽ có phù chú do đại năng họa ra.”

Sau một loạt lời nói khách sáo, chưởng quầy cũng lui xuống lại giao sảnh lớn cho một chủ sự khác.

Diệp Tố đảo mắt nhìn xunh quanh, từ cửa ra vào đến xung quanh sảnh lớn đều đứng đầy thủ vệ.

“Lá phù đầu tiên của đêm nay chính là Linh Ẩn Phù, dán lên người thì cao thủ Hợp Thể kỳ cũng không có cách nào phát hiện được.” Chủ sự chỉ vào một lá bùa được bảo vệ trong pháp bảo trên đài cao giữa sảnh lớn, “Giá khởi điểm 2 vạn trung phẩm linh thạch.”

“Đại sư tỷ, phù này có vẻ thật lợi hại.” Hạ Nhĩ nhoài người ra ngoài cửa sổ, nghe bên dưới chủ sự thuyết minh thì quay đầu hỏi Diệp Tố, “Tỷ có thể nhìn rồi vẽ theo được không?”

Diệp Tố hai tay bắt chéo, đứng ở phía sau: “Không được.”

Phù chú đã bị người thi phép qua, không thể nhìn thấy rõ được nét bút.

“Đã có người ra giá đến 50 vạn trung phẩm linh thạch.” Tây Ngọc nghe chủ sự hô to, khiếp sợ nói, “Một lá phù thôi mà kiếm được thật nhiều.”

“Đây vẫn chưa gọi là cao, phía sau vẫn còn nữa.” Từ Trình Ngọc nói, “Phù chú tốt nhất sẽ cần phù sư hao phí tâm lực rất lớn nên cũng không tính là đắt.”

Nhóm đệ tử Thiên Cơ Môn tùy rằng xuống núi đã được một thời gian nhưng chung quy vẫn chỉ luôn ra vào bí cảnh, một ít thường thức của tu chân giới vẫn chưa hiểu biết hết.

“Tiếp theo sau đây, lá phù cuối cùng.” Chủ sự kích động, rất hưng phấn nói, “Mọi người có đoán được là phù chú gì không.”

“Tiêu Lôi Phù!” Không biết là thanh âm truyền ra từ gian ghế lô nào.

“Không sai, chính là Tiêu Lôi Phù.” Chủ sự vỗ vỗ tay, lập tức có tu sĩ bưng Tiêu Lôi Phù ra tới, “Mọi người đều biết, cảnh giới sau Nguyên Anh chính là Hóa Thần, là bước đầu tiên trên con đường đại đạo phi thăng, nếu muốn Hóa Thần thì cần phải trải qua lôi kiếp. Tiêu Lôi Phù chính là tông chủ Ngũ Hành Tông dùng máu của bản thân họa trong bảy bảy bốn mươi chín năm mới hoàn thành, có thể chặn được một đạo lôi.”

Vô luận là người ngồi dưới sảnh lớn hay khách nhân trong ghế lô, vừa nghe đến Tiêu Lôi Phù thì tất cả liền sôi nổi nghị luận lên.

“Sư huynh, phù này nên mua.” Chu Vân nói với Từ Trình Ngọc.

“Thử xem có thể mua được tới tay hay không.” Từ Trình Ngọc nói, “Linh thạch chúng ta mang theo cũng không nhiều.”

Hạ Nhĩ bấm ngón tay tính: “Vẽ trong 49 năm? Hay là nói nhầm, là 49 ngày đúng không?”

“Tiêu Lôi Phù có thể chặn được một đạo lôi kiếp, không phải có thể dễ dàng mà họa ra được.” Mã Tòng Thu nói, “Không những vẽ trong 49 năm mà trong thời gian đó phải không có xuất hiện bất kì sai lầm nào mới có thể hoàn thành.”

Chủ sự dưới đại sảnh đã bắt đầu ra giá: “Vì Tiêu Lôi Phù quá mức hi hữu nên giá khởi điểm sẽ là 5 vạn thượng phẩm linh thạch, mỗi lần tăng giá không được dưới một ngàn.”

“5 vạn 1 ngàn!”

Tiếng ra giá đầu tiên phát ra lập tức chọc cho mọi người trong ghế lô bật cười, ngay sau đó liền có người ra giá tiếp: “6 vạn.”

Chủ sự nhìn một vòng mọi người trong đại sảnh, sau đó lại ngẩng đầu hỏi: “Chư vị còn có ai ra giá hơn 6 vạn không?”

Từ Trình Ngọc nhàn nhạt lên tiếng: “7 vạn.”

Minh Lưu Sa đang uống trà, vừa nghe thấy Từ Trình Ngọc ra giá lập tức liền phun ra, cái này mà kêu mang linh thạch không nhiều lắm?

“Lữ tỷ, tỷ có thấy qua thượng phẩm linh thạch chưa?” Tây Ngọc nhỏ giọng hỏi.

Lữ Cửu lắc đầu: “Chưa từng.”

Thượng phẩm linh thạch rất ít khi được lưu thông qua tay các tu sĩ bình thường, mỗi một khối thượng phẩm linh thạch đều ẩn chứa linh khí cực kì thuần túy, hoàn toàn khác với hạ phẩm cùng trung phẩm linh thạch có chứa tạp chất.

“8 vạn.” Một người ở một gian phòng khác lên tiếng.

“Sư huynh, đệ ở đây vẫn còn 3 vạn thượng phẩm linh thạch.” Mã Tòng Thu nói.

“Muội có 7 vạn.” Chu Vân tiếp theo nói.

Mấy mống đỗ nghèo khỉ bên cạnh hâm mộ đến điên rồi, đây là tài phú mà tu sĩ trẻ tuổi có được sao?

Ngay cả Diệp Tố cũng nói: “Ngày thường có nhiều thất lễ rồi.”

Chu Vân giải thích: “Những linh thạch này là chúng ta có được khi nhận nhiệm vụ ở Chấp Sự Đường của Ngô Kiếm Phái, kỳ thật có đôi khi Ngô Kiếm Phái cũng sẽ treo nhiệm vụ cho các tu sĩ bên ngoài, người hỗ trợ làm việc có thể nhận được thượng phẩm linh thạch làm thù lao.”

Trong thời gian chỉ nói mấy câu thế này mà lá Tiêu Lôi Phù dưới sảnh lớn đã xào được giá lên đến 9 vạn 9 ngàn thượng phẩm linh thạch.

“9 vạn 9, còn có vị khách quan nào tăng giá nữa hay không?” Chủ sự đã hỏi lần thứ hai.

Từ Trình Ngọc nói: “10 vạn thượng phẩm linh thạch.”

“Tốt, vị khách quan này ra giá 10 vạn.” Chủ sự gõ gõ khánh đồng nhỏ trước mặt, “10 vạn lần thứ nhất, 10 vạn lần thứ hai, còn có ai ra giá cao hơn không?”

“11 vạn.”

Chu Vân nhíu mày, trực tiếp hô lên: “15 vạn.”

Trong Ngư Hương Các lập tức vang lên một trận tiếng hút khí, ngay cả Từ Trình Ngọc cũng không ngờ tới: “Sư muội, 15 vạn thượng phẩm linh thạch không phải con số nhỏ.”

“Sư huynh, linh thạch về sau quay về tông môn sẽ có thể kiếm lại.” Chu Vân không thèm để ý, “Tiêu Lôi Phù có một lá là thêm một phần bảo đảm khi tiến giai, không thể bỏ lỡ.”

“15 vạn thượng phẩm linh thạch đi mua một kiện pháp bảo hộ thân vẫn dư dả.” Từ Trình Ngọc nói.

“Pháp bảo hộ thân cũng không có cái nào có bản lĩnh có thể trực tiêu triệt tiêu một đạo thiên lôi đúng không.” Chu Vân phản bác.

Linh mạch của những đại tông môn không ngừng sinh sôi, khai quật một bộ phận thì chỉ cần vài năm sau nó sẽ khôi phục lại như cũ, linh khí lại cực kì tinh khiết, hoàn toàn không có tạp chất, dùng khi tu luyện thì có thể trực tiếp hấp thu mà không cần luyện hóa.

Diệp Tố gõ gõ đầu ngón tay lên chén rượu làm từ bạch sứ, rũ mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »