Không Cần Loạn Ăn Vạ

Lượt đọc: 21315 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »
Chương 36
súng bắn phù

❊ ❊ ❊

Tập Đông Thành, ngày 1 tháng 1.

Tiểu bí cảnh chính thức mở ra, đoàn người Diệp Tố bước qua lối vào, ba người Từ Trình Ngọc đi ở phía sau, quan sát xung quanh, nếu không phải tình huống nguy cấp họ sẽ không ra tay.

“Nơi có linh khí nồng đậm nhất là mắt cảnh.” Trước khi tiến vào bí cảnh Từ Trình Ngọc đã giải thích cho mấy người Diệp Tố, “Tất nhiên cũng vì vậy nên mắt cảnh chính là nơi thường xuất hiện các pháp khí, bí kỹ tốt nhất, đây đồng thời cũng là nơi nguy hiểm nhất trong bí cảnh.”

“Chúng ta thẳng tiến đến mắt cảnh.” Diệp Tố nói.

Mục tiêu vào bí cảnh đều tập trung ở mắt cảnh thì tất nhiên phải dùng tốc độ nhanh nhất để chạy đến đó, chẳng qua mắt cảnh không dễ tìm, thậm chí có khi còn di chuyển liên tục.

Sau khi tiến vào tiểu bí cảnh, Diệp Tố liền dẫn theo sư đệ sư muội đi đến nơi có nhiều linh khí, một bên tay của nàng lòng bàn tay hơi hướng về phía trước hấp thu linh khí, một bên tay khác thì triệu hồi linh hỏa lên đầu ngón tay, Du Phục Thời đứng bên cạnh nhìn thấy linh hỏa chuyển động trên ngón tay nàng thì nhịn không được theo bản năng duỗi tay qua muốn chạm vào.

Diệp Tố lập tức thu linh hỏa lại: “Đừng loạn chạm vào linh hỏa.”

Linh hỏa của luyện khí sư là dùng để luyện chế tài liệu, Du Phục Thời nếu chạm vào linh hỏa, vạn nhất hắn thật sự là yêu thú gì đó thì không chừng sẽ tại chỗ thiêu ra được một thanh yêu cốt, đến lúc đó một bàn tay này của tiểu sư đệ liền sẽ trở thành tài liệu luyện khí.

Du Phục Thời thu hồi tay, chấp ở sau lưng, vẻ mặt nhăn nhó, hắn cực kỳ không hài lòng với phàm nhân này, hắn chỉ muốn sờ sờ một chút thôi mà.

“Đại sư tỷ, phía trước có Tam Sắc Liên.” Tây Ngọc đi với Lữ Cửu ở đằng trước, bỗng nhiên quay đầu hô một tiếng.

Diệp Tố lập tức bước nhanh tới, giữa một hồ nước rộng vậy mà chỉ có một gốc Tam Sắc Liên trơ trọi đứng đó, trên lá sen đang có vài giọt nước đang lăn qua lăn lại, nhưng chúng không phải là nước hồ mà là từng giọt máu đỏ tươi.

“Phía, dưới, có, người.” Minh Lưu Sa duỗi tay chỉ vào mặt hồ phía dưới lá sen.

Hạ Nhĩ nhìn chằm chằm một hồi mới nhìn ra thứ trôi nổi phía dưới lá sen là nửa khối thi thể, hắn nhận ra được quần áo trên người người nọ, là một tu sĩ không bao lâu trước còn đứng cạnh họ trước lối vào bí cảnh, vừa mới vào chưa bao lâu mà đã nằm đó rồi.

Hắn giương mắt nhìn lại Tam Sắc Liên đang yêu kiều lắc lư trong hồ nước mà chỉ cảm thấy lạnh cả người.

“Chất lỏng trong cuốn lá của Tam Sắc Liên có thể dùng để luyện pháp khí.” Diệp Tố nói, “Cánh sen màu trắng, hồng, đỏ đều có thể dùng trong luyện chế đan dược.”

“Nghe qua thì là thứ tốt rồi.” Lữ Cửu nói, “Để ta đi hái xuống.”

Ngoài ba kiếm tu Kim Đan kỳ Ngô Kiếm Phái ra thì nàng là nguồn vũ lực duy nhất của nhóm nên tất nhiên phải chủ động đi trước.

Lữ Cửu tay nắm chặt kiếm, phi thân đạp trên mặt nước, lướt nhẹ về phía Tam Sắc Liên, khi đến gần một khoảng cách nhất định thì đóa hoa sen đột nhiên nở rộ đến mức tận cùng, bên trong không phải là đài sen như thường thấy mà là một cái tổ hình tròn liên tục phun chất lỏng về phía nàng.

Lữ Cửu nhanh chóng nghiêng người né tránh công kích, đồng thời rút kiếm, một kiếm dứt khoát chém đóa Tam Sắc Liên cũng mấy cái lá của nó bay lên giữa không trung.

Trong nháy mắt sau đó, bằng tốc độ cực nhanh, Lữ Cửu duỗi tay bắt lấy Tam Sắc Liên cùng lá rồi nhẹ điểm mũi chân lên mặt nước xoay người chuẩn bị trở về bờ.

“Loại người nửa biết nửa không như nàng ta chính là loại hố đồng đội nhất.” Mã Tòng Thu lắc đầu, “Bộ phận lợi hại nhất của Tam Sắc Liên rõ ràng là bộ rễ dưới nước hồ này.”

Quả nhiên, khi Lữ Cửu xoay người trở về bờ thì mặt hồ liền gợn sóng dữ dội, bộ rễ của Tam Sắc Liên dính đầy nước bùn điên cuồng trồi lên, quật tới tấp về phía Lữ Cửu.

Chu Vân có chút kiềm chế không được nói: “Đại sư huynh, chúng ta đi cứu bọn họ đi.”

“Cứ từ từ.” Từ Trình Ngọc nhìn chằm chằm Diệp Tố không hiểu sao vẫn đang rất bình tĩnh, cuối cùng ngăn lại Chu Ngọc cùng Mã Tòng Thu, “Chúng ta trước quan sát thêm một chút.”

Khi những sợi rễ của Tam Sắc Liên công kích tới thì Lữ Cửu cũng đã nhận ra, trở tay huy kiếm chém đứt một nửa số sợi rễ nhưng một nửa còn lại vẫn không ngừng nhào về phía nàng.

Mà Diệp Tố đang đứng trên bờ lúc này lại không có bất luận dao động nào, nàng không nhanh không chậm lấy từ trong túi Càn Khôn ra một thanh “Súng Bắn Phù” mới cóng nàng mới vừa làm xong trước khi tiến vào bí cảnh, nàng nhẹ nhàng nâng súng, nhẹ nhàng bóp cò, ngay sau đó họng súng hình chữ nhật, giống như súng bắn bài ở thế giới trước đó của nàng, phun ra một loạt Mê Ngủ Phù. Súng Bắn Phù hạ từng sợi, từng sợi rễ “lọt lưới” không trượt phát nào.

Mặt của ba người Từ Trình Ngọc đứng sau: “???”

Đây là cái gì?

Du Phục Thời đứng bên cạnh hỏi lên câu hỏi của tất cả mọi người ở đây: “Diệp Tố, đây là cái gì?”

“Súng Bắn Phù.” Diệp Tố nói ngắn gọn, nói đoạn nàng lại lấy ra một Súng Bắn Phù nữa từ túi Càn Khôn, hai tay hai súng, giống như phù là của nhà nàng trồng được mà liên tục bắn về phía mấy sợi rễ lại đang lục tục trồi lên sau đó.

Du Phục Thời nhìn túi Càn Khôn bên hông nàng không chớp mắt, vì sao trong túi của phàm nhân này luôn có đồ hắn thích vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »