Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6599 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 55
cảm giác yên tâm.

❊ ❊ ❊

Hứa Dịch đang lái xe bổng thấy khung cảnh "hạn chế người nhìn" ở phía sau, khuôn mặt anh ta hơi đỏ, lập tức kéo tấm che xuống.

Trời ạ, nhìn ông chủ cùng Diệp Oản Oản mặc đồng phục ở bên nhau, sao anh ta lại có cảm giác ông chủ đang phạm tội vậy nhỉ?

Diệp Oản Oản đầu tiên kéo Tư Dạ Hàn tới đường Vạn Xuân, sau đó tới các cửa hàng xa xỉ ở trung tâm thương mại thành phố đi dạo một vòng.

Thuốc cùng đồ bổ tương đối dễ chọn, để chủ cửa hàng chọn cho cô đồ có chất lượng tốt là được, còn những đồ vật khác có Tư Dạ Hàn kiểm định, đương nhiên sẽ không có vấn đề.

Thật ra mua cái gì cũng không quan trọng, lão phu nhân không thiếu bất cứ cái gì, chỉ cần theo lễ phép là được.

Sau khi chọn xong lễ vật, xe chậm rãi đi về phía nhà cũ của Tư gia.

Khoảng tầm một tiếng sau, Diệp Oản Oản lại thấy được căn biệt phủ như trong trí nhớ.

Căn biệt phủ là một trang viên xây dựng theo phong cách Trung Hoa cổ xưa rộng rãi, xe tiến vào cửa chính được chạm trổ hoa văn, lại chạy hơn mười phút sau mới tới được nhà chính.

Trước cửa nhà chính đã có một lão quản gia mặc tây trang, đeo mắt kính vàng đang đứng chờ sẵn.

Nhìn thấy xe của Tư Dạ Hàn đã tới, lão quản gia lập tức cung kính tiến tới đón, khom lưng nói: "Cửu thiếu gia!"

"Ừ."

Lão quản gia vừa nói, đôi mắt không có biểu cảm gì khác nhìn thoáng cô gái bên cạnh Tư Dạ Hàn.

Tính tình của thiếu gia quái gở lạnh nhạt, vui buồn thất thường, lại cực kỳ chán ghét phụ nữ tới gần, lão phu nhân nghĩ vô số cách cũng không thể khiến anh gần gũi với phụ nữ như người bình thường.

Nhưng hiện tại, thiếu gia đột nhiên có bạn gái, hơn nữa còn đưa đối phương tới nhà cũ, đừng nói không chỉ có mình lão phu nhân chấn kinh, ngay cả những người làm như bọn họ cũng không tài nào tin nổi.

Lúc nhìn tới cô gái mặc đồng phục ở bên cạnh thiếu gia, lão quản gia càng thêm kinh ngạc.

Thiếu gia thích cô gái có tuổi tác nhỏ như vậy sao?

Ông còn tưởng rằng, có thể làm thiếu gia động tâm nhất định phải là một tiểu thư khuê các cao quý trầm ổn cơ...

Tuy rằng tuổi tác của cô gái này không lớn, nhưng có điều ánh mắt lại vô cùng trong trẻo, khí chất xuất thần, diện mạo cũng rất xuất sắc, không trang điểm gì mà đã được như vậy rồi.

Chỉ nhìn tướng mạo thôi đã thấy vô cùng xứng đôi, cũng không biết phẩm chất như thế nào.

Dù sao cũng là người mà thiếu gia tự mình mang về, thái độ của lão quản gia cực kỳ cung kính, gật đầu nói: "Nếu vậy vị này hẳn là Diệp tiểu thư, chào ngài, tôi là quản gia ở nhà cũ, tên là Chung Lễ."

"Chào ngài, Chung quản gia." Diệp Oản Oản lễ phép chào lại, cũng không nói nhiều.

Lần đầu tiên tới nhà người khác vẫn nên rụt rè một chút mới tốt.

Diệp Oản Oản nhìn Chung quản gia trước mặt, trong lòng không nhịn được mà cảm khái, kiếp trước thời điểm vị quản gia này nhìn thấy cô cũng không khách khí như thế này.

Lúc ấy lão quản gia thấy cô một đầu tóc xanh cực chất, trang điểm không khác gì yêu quái phương nào ghé tới, mặt liền lập tức tái mét, che ngực, xém chút nữa trực tiếp té xỉu trên đường.

So sánh với trước đây, trông thấy bộ dạng cô như này, ngoại trừ lão phu nhân, ông ấy là một trong ít người có thể hòa ái nói chuyện cùng cô.

Lão quản gia thấy Diệp Oản Oản ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Tư Dạ Hàn, bộ dạng rụt rè thẹn thùng, trong lòng lập tức có thêm mấy phần hảo cảm: "Cửu thiếu gia, Diệp tiểu thư, mau vào trong nhà trước đã, lão phu nhân đã chờ cả ngày rồi!"

Lần nữa tiến vào nơi này, đồng tử Diệp Oản Oản co rụt lại, theo bản năng nắm chặt bàn tay, ký ức tồi tệ của kiếp trước một lần nữa lại hiện lên...

Đời này của cô thực sự có thể thay đổi được tất cả sao?

Tư Dạ Hàn đang định rảo bước tiến mở cửa tiến vào trong, đột nhiên dừng chân lại, sống lưng cũng lập tức trở nên cứng ngắc.

Anh máy móc rũ đôi mắt sâu thẳm xuống, chậm rãi nhìn về tay trái của mình, chỉ thấy bàn tay nhỏ của cô gái không biết từ lúc nào đã nhẹ nhàng cầm lấy tay anh.

Bởi vì Tư Dạ Hàn đột nhiên dừng chân lại, Diệp Oản Oản mới phát hiện mình quá mức bất an nên đã theo bản năng liền túm lấy đồ vật ở gần nhất, mà thứ bị cô nắm lấy, vừa vặn lại là tay của Tư Dạ Hàn.

Diệp Oản Oản hơi khó xử, muốn rút tay trở về.

Nhưng cô còn chưa kịp làm gì, tay đã bị người đàn ông nắm chặt tiếp tục đi về phía trước.

Cảm nhận được vết chai mỏng cùng nhiệt độ của lòng bàn tay đang vây lấy tay cô, rõ ràng người bên cạnh là người mà cô sợ hãi nhất, thế nhưng vào lúc này trong lòng cô tự dưng lại sinh ra một cảm giác yên tâm...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »