Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6443 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 17
còn trêu chọc tôi từ mặt đó.

❊ ❊ ❊

Rất nhanh, người hầu mang đồ ăn sáng lên, năm người ngồi xuống bắt đầu dùng bữa.

Diệp Oản Oản nhìn Tư Dạ Hàn ngồi bên cạnh, lại nhìn Lâm Khuyết phía đối diện, còn có Thẩm Tu cùng Tạ Chiết Chi, cùng bốn người đàn ông hào quang tứ phía ngồi ăn cơm chung khiến cô có một cảm giác thật huyền huyễn.

Dù sao trong tương lai bốn người này đều là các nhân vật có thể hô mưa gọi gió ở từng lĩnh vực.

Bởi vì Diệp gia làm ở trong vòng giải trí, thế nên người Diệp Oản Oản đặc biệt chú ý là ảnh đế Tạ Chiết Chi.

Đại khái nhận ra Diệp Oản Oản thường xuyên liếc trộm mình, Tạ Chiết Chi nghiêng đầu, chớp chớp cặp mắt đào hoa: "Tiểu Diệp, muốn xin chữ kí của tôi hả?"

Đệch! Cái liếc mắt kia thật trực tiếp mà!

Con hàng này chính là một tên hồ ly tinh, khó trách lại có thể câu mất trái tim của toàn bộ phụ nữ nước Z!

Ký tên! Cô cực kỳ muốn!

Tạ Chiết Chi chính là Ảnh đế Oscar tương lai, là nam minh tinh đầu tiên được nhận giải thưởng Oscar của nước Z đó! Chữ kí của người này sau này cô đem bán đi lấy tiền chắc chắn có thể phát tài luôn quá!

Kể cả là hiện tại, Tạ Chiết Chi đã cầm qua vô số các giải thưởng lớn rồi, là người có nhân khí cực cao trong giới giải trí, là nam tài tử khiến toàn bộ thiếu nữ của nước Z điên cuồng theo đuổi .

Đừng nói là chính tay anh ta kí tên, cho dù anh ta chỉ tùy tiện đứng ở trong buồng điện thoại nào đó, nơi đó cũng có thể trở thành địa điểm tham quan hấp dẫn, mỗi ngày có không biết bao nhiêu cô gái trẻ tới đó chụp hình.

Nhưng mà nghĩ tới du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu điên cuồng của tên biếи ŧɦái nào đó, Diệp Oản Oản quyết đoán lắc đầu.

Dám cất giấu chữ kí của một người đàn ông khác? Trừ phi cô không muốn sống nữa!

Thấy Diệp Oản Oản cực kì muốn, nhìn Tư Dạ Hàn một cái rồi nén đau thương lắc đầu, Tạ Chiết Chi cười thành tiếng: "Tiểu Diệp thật đáng yêu."

Diệp Oản Oản: "..."

Tạ ảnh đế, anh đủ rồi đó! Còn trêu chọc nữa thì tôi trở mặt thật đó! Anh không thấy đám mây hình nấm (*) trên đỉnh đầu người anh em biếи ŧɦái của anh ư?

Lâm Khuyết bên cạnh liếc Tạ Chiết Chi một cái, ghét bỏ bĩu môi: "Tạ tam, tiết tháo của cậu rơi đâu rồi? Đến cả Diệp Oản Oản cũng dám trêu chọc?"

Ngón tay Tạ Chiết Chi nhẹ nhàng đùa nghịch cánh hoa hồng còn ngậm sương cắm trong bình hoa, buồn bã nói: "Mỗi một cô gái trên đời này đều tựa như một đóa hoa, tất cả đều đáng được quý trọng yêu thương."

Lời này thực sự chạm tới tâm trí của Diệp Oản Oản, Diệp Oản Oản lập tức trừng mắt nhìn Lâm Khuyết: "Anh nghe rõ chưa? Học hỏi đi cẩu độc thân!"

Lâm Khuyết xù lông: "Đệch! Nói ai là cẩu độc thân đấy! Cô mới là cẩu độc thân!"

Diệp Oản Oản quay đầu nhìn Tư Dạ Hàn: "Cục cưng, Lâm Khuyết mắng em là cẩu độc thân! Anh nói xem anh ta có ý gì kìa, đây không phải là bảo chúng ta chia tay sao?"

Nghe được hai chữ "Cục cưng" của Diệp Oản Oản, đại não đang bốc lửa của Tư Dạ Hàn tựa như có một dòng nước mát nhẹ nhàng chảy qua, nghe thấy câu sau, ánh mắt anh lập tức hướng lên người Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết trong nháy mắt bị dọa sợ co thành một đống: "Cửu ca, tôi sai rồi, tôi sai rồi..."

Diệp Oản Oản, cô là đồ tiểu nhân!

Nhìn Tư Dạ Hàn phủ đầu ra oai, ánh mắt sâu thẳm của Tạ Chiết Chi đưa sang khuôn mặt trang điểm và mái tóc xanh lá cây của cô gái đối diện: "A Cửu, mấy ngày không gặp, cô gái nhỏ của cậu sao như biến thành một người khác vậy?"

Tư Dạ Hàn nhìn thoáng qua cô gái bên cạnh.

Biến thành người khác?

Thứ duy nhất cô thay đổi chỉ là thông minh hơn một chút, thay đổi cách thức trốn khỏi anh mà thôi.

Thấy ánh mắt Tư Dạ Hàn trở nên âm u, Tạ Chiết Chi nhướng mày, bộ dạng như sợ thiên hạ không loạn: "Ây dà, nếu như biết rõ mục đích của cô ấy, việc gì phải dung túng cô ấy nữa? Đây không giống tính cách của cậu nha!"

"Ăn no rồi! Em đi học đây!"

Lúc này, Diệp Oản Oản ăn xong bữa sáng, cầm cặp sách cùng đồ đạc lên, cất tiếng chào hỏi Tư Dạ Hàn.

Đang muốn bỏ chạy lấy người, đi được nửa đường cô đột nhiên vòng lại, lạch bạch chạy tới trước mặt Tư Dạ Hàn, đeo cặp sách, hai tay mềm mại ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh một cái: "Nhớ nghĩ tới em nha!"

Nói xong, để lại bốn người kinh ngạc, cô tung tăng nhảy nhót ra khỏi nhà.

Một lúc sau, Tư Dạ Hàn lười biếng dựa vào ghế, con ngươi hờ hững lướt qua bạn tốt của mình: "Bây giờ biết chưa?"

Đây là lý do.

Lý do khiến anh không cách nào kháng cự được.

(Đám mây hình nấm: chính là cột khói do bom nguyên tử nổ tạo ra)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »