Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 5
khẩu vị nặng nha.

❊ ❊ ❊

Hoa... Hoa mẫu đơn!!!

Anh ta phi! Diệp tiểu thư hôm nay bị đụng đầu vào đâu rồi à?

Lại dám ví ông chủ với hoa mẫu đơn!

Mặc dù khuôn mặt đó của ông chủ đẹp đến không tưởng tượng nổi, anh ta là đàn ông nhìn cũng động tâm, nhưng người nào càng quen biết Tư Dạ Hàn càng rõ, bản tính của người đàn ông này có bao nhiêu tàn bạo.

Hứa Dịch dè dặt lén liếc ông chủ nhà mình, đáng tiếc không nhìn ra trong đôi mắt đen thâm thúy kia đang nghĩ gì.

Không biết ông chủ có tức giận không nhỉ?

Cố Việt Trạch nhìn khuôn mặt khó ưa trước mắt đã khó chịu, lúc này nghe cách nói chuyện của Diệp Oản Oản càng khó chịu hơn, tia nhẫn nại cuối cùng cũng mất sạch: "Được... Được! Nếu cô đã chấp mê bất ngộ như vậy, về sau đừng trách tôi không nhắc nhở cô! Diệp Oản Oản, tôi đã hết tình hết nghĩa với cô!"

Nhìn bóng lưng của Cố Việt Trạch, Diệp Oản Oản có chút sợ sệt.

Kiếp trước, thứ chờ đợi cô lúc này chính là lửa giận ngút trời của Tư Dạ Hàn. Lần này cô đã thành công thay đổi quỹ đạo, Cố Việt Trạch rời đi, mà Tư Dạ Hàn...

Khí tức áp bức đè nén quen thuộc kia chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.

Vậy đã qua được ải này rồi sao?

Tính tình Tư Dạ Hàn quỷ quyệt khó lường, Diệp Oản Oản không dám xem nhẹ, chờ tâm tình hòa hoãn một chút, cô trở vào nhà.

Vừa bước vào trong phòng khách, khí tức quen thuộc lại len lỏi vào từng lỗ chân lông.

"Tới."

Trên ghế salon, sắc mặt của người đàn ông vô cùng u ám, Diệp Oản Oản không thể nhìn ra ánh mắt của anh ta là có ý gì. Sự áp bức ùn ùn kéo tới chỗ Diệp Oản Oản tựa như một cái lưới, bủa vây lấy cô.

Diệp Oản Oản cảm thấy hít thở không thông, bàn chân như mọc rễ, cô đứng im không nhúc nhích.

Mặc dù đã sống lại một lần, sự sợ hãi đã thâm nhập tới xương tủy đối với người đàn ông này vẫn không cách nào thay đổi.

Nhưng nếu muốn thay đổi vận mệnh, cô nhất định phải cưỡng ép mình không được sợ anh.

Diệp Oản Oản bấm vào lòng bàn tay, cố gắng duy trì thanh tĩnh của bản thân, chậm rãi bước đến bên Tư Dạ Hàn.

Vừa tới gần Tư Dạ Hàn, cô đã bị kéo ngồi xuống đùi anh, trên môi bị độ nặng phủ lên.

Đôi môi mỏng của Tư Dạ Hàn dùng sức đè xuống, gặm lấy đôi môi cô, hoàn toàn không bỏ qua bất kì xó xỉnh nào.

Diệp Oản Oản không dám làm ra một cử động nhỏ nào, tự nhủ với bản thân không được phản kháng.

Chỉ là nhịn không được mà suy nghĩ, hôm nay màu son của cô còn khoa trương hơn lần trước, màu môi lúc này chẳng khác gì một người bị trúng độc, anh ta không bị cay mắt sao? Cũng không có trở ngại tâm lý nào mà hôn như thế?

Mười tám tuổi cô gặp được Tư Dạ Hàn, đến nay đã hai năm. Suốt hai năm này cô luôn tìm mọi cách cực đoan để che giấu khuôn mặt thật của mình, nghĩ rằng như vậy sẽ làm anh chán ghét.

Sớm biết như vậy, cô cần gì phải đem mình dày vò thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ này?

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản đột nhiên sững người.

Cô nằm trong ngực Tư Dạ Hàn mà suy nghĩ viễn vong ư?

Giật mình một cái, Diệp Oản Oản càng khiếp sợ hơn, cô phát hiện cổ mình đột nhiên có chút nặng. Tư Dạ Hàn hình như đã xem cô là gối ôm rồi, ôm cô vào lòng, khoác đầu lên hõm cổ cô, hô hấp anh dần trở nên đều đặn.

Tư Dạ Hàn ngủ thiếp đi rồi?

Diệp Oản Oản không dám hó hé, ngồi hơn nửa giờ vẫn không thấy Tư Dạ Hàn lên tiếng, cô mới thử thăm dò: "Tư Dạ Hàn?"

Tư Dạ Hàn vẫn không có chút phản ứng nào.

Cô cuối cùng cũng đã chắc chắn, Tư Dạ Hàn ngủ thật rồi.

Cách đó không xa, Hứa Dịch vì không yên tâm nên đợi ở cửa. Thấy được một màn như vậy, Hứa Dịch trợn mắt, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.

Diệp Oản Oản cũng rất kinh ngạc.

Bởi vì cô nhớ rõ, Tư Dạ Hàn bị mất ngủ vô cùng nghiêm trọng. Mà thể chất của anh lại kháng thuốc, cho nên rất nhiều thuốc đều không có tác dụng với anh, mỗi lần muốn chìm vào giấc ngủ đều phải nhờ bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp thôi miên.

Càng bết bát hơn nữa là, tinh thần người đàn ông này dị thường đã không nói, tâm lý phòng ngự cũng vô cùng mạnh, rất khó bị thôi miên. Gặp lúc tâm tình anh không tốt, thôi miên cũng không có tác dụng.

Tư gia mời cho anh vô số danh y, cũng không có cách nào giải quyết. Ai cũng nói nếu tình trạng của anh không chuyển biến tốt, anh không thể sống qua ba mươi tuổi.

Kiếp trước, hi vọng lớn nhất chống đỡ cho cô chính là đợi Tư Dạ Hàn ba mươi tuổi.

Chẳng qua có chết cũng không ngờ được, cô lại chết trước Tư Dạ Hàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »