Khi Em Mỉm Cười

Lượt đọc: 3065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 174
trở về đỉnh núi – phiên ngoại 19

❊ ❊ ❊

Tứ kết chung kết thế giới áp dụng hình thức BO5, nghĩa là chế độ năm ván thắng ba; các trận đấu vòng tứ kết sẽ chính thức diễn ra sau 4 ngày kể từ khi loạt trận vòng bảng kết thúc, tức là vào ngày 17 tháng 10, địa điểm thi đấu tại thành phố Chicago.

Trong số các đội có mặt tại vòng tứ kết, có 3 đội thuộc khu vực LPL, 3 đội thuộc khu vực LCK, đội C thuộc khu vực Đài Loan LMS, và G4 đại diện duy nhất còn sót lại của khu vực LCS, về mặt tổng thể thì với tình hình như thế này, khán giả của khu vực châu Âu và Bắc Mỹ đều vô cùng tuyệt vọng——

Đầu tiên khán giả của khu vực châu Âu không nghĩ rằng G4 sẽ là đối thủ của CK; tiếp đó khán giả của khu vực Bắc Mỹ sau khi vòng bảng kết thúc đã giải tán ngay tại chỗ, từng người tự lựa chọn đội của khu vực khác mà mình thích để ủng hộ, tám chuyện để an ủi cho vơi nỗi buồn, gắng gượng vượt qua hết hơn nửa tháng còn lại của hành trình chung kết thế giới… Không thế thì còn cách nào khác chứ, dù sao thì họ cũng rất tuyệt vọng.

Tối ngày 13 tháng 10.

Thi đấu xong, nhóm của Đồng Dao với sự giúp đỡ của công nhân viên thu dọn hành lí đến thẳng sân bay—- Ban tổ chức giải đấu đã sắp xếp xong phòng tập luyện và khách sạn tại Chicago cho các tuyển thủ của vòng tứ kết rồi, vì thế tại sân bay nhóm của Đồng Dao gặp được đồng hương là CK và cả YQCB nữa; đi qua kiểm tra an ninh vừa ngẩng đầu đã thấy ngay đường giữa A Thái của TAT đang mặt liệt đứng cùng đồng đội cách cổng kiểm tra an ninh không xa; đường giữa Kim Vũ Quang của OP cũng ở cạnh anh ta, đang cười nói gì đó… Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của ai đó đang nhìn, họ ngẩng đầu lên nhìn thấy Lục Tư Thành, gật đầu chào hỏi nhau từ phía xa cho phải phép—- A Thái còn hơi cúi người, dù sao thì khi Lục Tư Thành còn là TAT thì cũng là tiền bối của anh ta.

Đồng Dao vừa qua cửa kiểm tra an ninh, đã nhìn đã thấy hai khắc tinh lớn nhất của mình tại vòng chung kết thế giới này đang thân thiện chào hỏi với đội trưởng nhà mình, kéo vạt áo của anh rồi hỏi: “Sao họ cũng ở đây?”

Lục Tư Thành thoáng nghiêng đầu: “Em hỏi vậy không phải là hỏi nhảm à? Chẳng lẽ bọn họ bơi từ San Francisco đến Chicago?”

Đồng Dao “ồ” một tiếng giả vờ bình tĩnh: “Em mới qua cửa kiểm tra an ninh đã thấy anh đang thông đồng với địch, giả vờ hỏi thăm để uyển chuyển gửi lời cảnh cáo đến anh đấy.”

Lục Tư Thành dùng đầu ngón chân nghe cũng biết Đồng Dao có đôi chút e ngại với hai đường giữa này, khóe miệng nhếch lên cố tình chọc ghẹo: “Hai người này, anh có thông đồng hay không em cũng đấu không lại, thì còn để ý nhiều như vậy làm gì… Ơ, sao em lại đánh người hả?”

“Em còn muốn đánh chết anh đấy.” Đồng Dao thuận tay đập một phát vào lưng anh rồi lại nhéo thêm một cái, “Tứ kết phải đấu với Kim Vũ Quang, anh đừng có cổ vũ sự uy phong của người ta, đến lúc đó em mà đấu không lại thật thì…”

“Em mà đấu không lại thật thì để anh carry em thôi.” Lục Tư Thành vừa cười vừa giữ lấy vai cô, vừa nói vừa giơ tay lười biếng vẫy vẫy với hai ngọn núi đường giữa của Hàn Quốc cách đó không xa, “Em carry ông già như anh nhiều trận vậy rồi, cũng đến lúc anh cho em thấy cái gì gọi là ‘tuổi già nhưng chí chưa già, mà vẫn luôn ở ngàn dặm’…”

Đồng Dao bị Lục Tư Thành nửa kéo nửa ôm vào trong lòng, quanh mũi toàn là mùi nước hoa nam giới xen lẫn mùi mồ hôi nhàn nhạt trên người anh… Cái ôm của anh rất ấm áp, quả thực đem đến cho người khác một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Dù rằng khi anh nói ra một câu nghiêm túc như “tuổi già nhưng chí chưa già, mà vẫn luôn ở ngàn ” này lại có một cảm giác đen tối khó diễn tả.

… Có lẽ đây chính là lưu manh the bản năng rồi.

Đồng Dao mặt không cảm xúc âm thầm phỉ nhổ trong lòng, tay thì ôm eo anh, thoải mái tận hưởng sự yên bình cuối cùng này—- Lúc này, Tiểu Bàn, Lục Nhạc, Lão K và cả Lão Miêu đang tụ lại với Minh Thần, phân tích video các trận đấu của bảng khác trong mấy ngày qua… Bầu không khí trong đội vừa nghiêm túc vừa căng thẳng, ít ra thì lúc bay đến tham gia vòng bảng, trước khi lên máy bay Tiểu Bàn còn chơi game trong điện thoại.

Đối với ZGDX mà nói, hành trình chung kết thế giới thật sự bắt đầu từ vòng tứ kết, họ cần phải dùng 120% tinh thần để đối đầu với đội Viễn Thông Hàn Quốc—-

Giống như khi có kết quả bốc thăm, các tuyển thủ của hai khu vực đã đồng loạt cảm thán: nói trận chiến Viễn Thông giữa hai nước là chung kết sớm cũng không quá, đây thực sự là cuộc so tài giữa các cao thủ.

Bốn ngày sau.

Ngày 17 tháng 10.

Bắt đầu diễn ra vòng tứ kết, trong ngày thi đấu đầu tiên, khu vực LPL chỉ có đội CK có lịch thi đấu, đối đầu với đội G4—- Mặc dù trước trận đấu mọi người đều không quá xem trọng G4, nhưng so sánh với CK, G4 tạm xem như có chút lợi thế sân nhà về mặt chủng tộc… LCS châu Âu hay LCS Bắc Mỹ thì cũng đều gọi là LCS mà đúng không? Vì thế ngày thường ai không vừa mắt ai đi nữa thì giờ cũng đã đoàn kết một lòng, ngày diễn ra trận thi đấu, tiếng reo hò cổ vũ cho đại diện duy nhất còn lại của cả hai khu vực LCS chấn động rung trời!

Nhóm của Đồng Dao ngồi vào chỗ do ban tổ chức sắp xếp, bầu không khí vô cùng sôi động, sau một tràng cổ vũ của người nước ngoài dành cho G4, bất ngờ là tiếng hô cổ vũ bằng tiếng Trung dành cho CK cũng không hề nhỏ, khí thế gần như ngang ngửa với khán giả nước chủ nhà… Về lý thì, người Trung Quốc, ở đâu cũng có cả. (*)

(*) ờ xen một chút, mặc dù là tôi đang dịch truyện Trung nhưng vẫn phải khẳng định chủ quyền nước nhà Việt Nam, khẳng định Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam. Thật sự thì TQ bành trướng vcl.

Hơn nữa thời điểm quan trọng cũng vô cùng đoàn kết một lòng đối ngoại—-

Tại nơi cần có tiếng hò hét cổ vũ so khí thế đọ cổ họng như thế này, thường sẽ không hề nhạt nhẽo vô vị.

Hai bình luận viên nghe thấy tiếng cổ vũ bằng tiếng Trung dường như cũng hơi kinh ngạc, sau vài giây im lặng, một bình luận viên không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Bình luận viên T: [Wow, chà chà, cứ tưởng mình là chủ nhà, kết quả bối rối phát hiện người Trung Quốc có mặt tại nhà thi đấu cũng không hề cam lòng chịu yếu thế.]

Bình luận viên G: [Hy vọng lần tới chúng ta hô cổ vũ sẽ to tiếng hơn một chút, dù sao hệ thống bán vé cũng không phân biệt được hộ chiếu của người mua vé, tại địa bàn của mình mà lại thua về khí thế thì không ổn đâu.]

Có vài anh bạn đập choai nghe thấy lời của bình luận viên, lại hét to một tiếng “CK cố lên, LPL vạn tuế” như muốn ra oai, vì thế các tuyển thủ bước ra sân khấu trong tiếng cười vui vẻ—-

Bình luận viên T: [Anh biết điều gì là tức nhất không! Điều tức nhất là, lời chúng ta nói họ nghe hiểu được, nhưng họ nói gì thì chúng ta lại không hiểu một chữ nào hết.]

Bình luận viên G: [Ha ha ha ha ha!]

Trong màn vui đùa của hai bình luận viên, ván đấu đầu tiên bước vào phần BAN & PICK, khỏi nói đến CK đang thi đấu, ngay cả nhóm Đồng Dao ngồi phía dưới cũng bị lây chút ít căng thẳng từ bầu không khí tại hiện trường… Đội G4 này ngày trước, không được bất kỳ ai xem trọng, hôm nay đội có thể đánh bại được đội Viễn Thông là CK đấu với họ, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu?

Trong lòng Đồng Dao nghĩ như vậy.

Sau đó trận đấu bắt đầu.

Cô phát hiện thực tế hình như không quá giống với những gì cô nghĩ—-

Vốn dĩ hệ thống của khu vực châu Âu và khu vực Bắc Mỹ không quá giống với khu vực Trung Quốc và Hàn Quốc, so với việc đi theo phiên bản, họ thường có thể lôi ra những đội hình rất kì lạ, như Amumu, Ziggs, Anivia, Aurelion Sol, Katarina, Yasuo những tướng này tại các trận đấu chính thức của LPL và LCK về cơ bản là cực kỳ hiếm thấy, nhưng những anh bạn Tây lông này nói lấy là lấy, không chút đắn đo—- Họ cũng không hề có gánh nặng gì trong lòng.

Đối mặt với CK từng hai lần đánh bại Viễn Thông Hàn Quốc, G4 vốn chỉ là đội hạt giống số 2, trước trận đấu truyền thông trong và ngoài nước đều không đánh giá họ quá cao, thua thì thua thôi, dù có tiếc nuối, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi.

Ván đầu tiên, G4 đẩy nhanh đội hình với Varus và Jayce, giai đoạn đi đường ban đầu mặc dù không có lợi thế, nhưng tốc độ lén ăn trụ lại cực kỳ nhanh, trong rừng thì chuồn như cá chạch, nhất quyết không giao tranh, chỉ lén farm lén tăng cấp… Giữa trận CK bắt đầu hơi rơi vào thế bị động, khoảng cách dẫn trước về vàng cũng dần dần bị san bằng—– Sau đó bắt đầu không não bỏ mấthi trụ ngoài và hai rồng nguyên tố vào tay đối phương.

Phút 25, giao tranh, bị đập một trận lấy 1 đổi 3.

Sau đó G4 trong tiếng hò hét của bình luận viên và tiếng cổ vũ nhiệt tình của khán giả, một đường thẳng tiến, phút thứ 37, thuận lợi đẩy vào nhà chính của CK, ba mũi tên của Varus hạ gục AD của CK, CK chỉ còn biết rút lui, trong quá trình rút lui đường giữa Tiểu Hoa cũng phải nằm xuống, mất cả hai vị trí C, chỉ còn biết trơ mắt nhìn nhà chính bị phá vỡ.

Sau khi ván đấu thứ nhất kết thúc, các thành viên của G4 mặt mày tươi cười trạng thái có vẻ rất tốt, còn từng người bên CK thì mặt không cảm xúc cầm cốc lên uống nước… Đồng Dao khẽ đè lên tay của Lục Tư Thành ở bên cạnh, đột nhiên có dự cảm không tốt.

Lúc này, có lẽ người bên cạnh cảm giác được nhiệt độ trong lòng bàn tay cô, Lục Tư Thành trở tay đè lại tay của cô,vỗ nhẹ: “Đừng sợ, không sao đâu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »