Kẻ Thủ Hộ Vũ Trụ (Thiên Địa Sát Thần)

Lượt đọc: 5955 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433
Tiến »
Chương 90
hiểu lầm.

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau Trần Quốc Hưng uể oải mở cửa phòng đi ra, một đêm điều trị cho tên Lin không nghỉ hắn có chút khó tiêu, việc nối lại kinh mạch không dễ dàng giống như hắn tưởng tượng, cuối cùng dưới sự cố gắng của hắn thì tên Lin xem như tạm ổn, nghỉ ngơi một vài tháng cho kinh mạch cùng nội thương hoàn toàn hồi phục thì có thể tu luyện lại.

Xuống nhà nói chuyện với mẹ về Naccy cùng tên Lin, hắn cũng chỉ giám nói dối Lin cùng Naccy là anh em, hôm qua đi công việc bị ngã xe vào đống rác thải cứng nên cần nghỉ ngơi.

Mẹ hắn hỏi thăm một hồi mới thôi tha cho hắn, mẹ cũng biết mấy cây dược liệu hắn trồng quanh nhà có tác dụng kì diệu có tác dựng chữa thương, nên cũng không hỏi việc tại sao lại không đưa hai người kia đi bệnh viện.

Mẹ hắn lên phòng xem xét tình trạng Naccy, hắn thì về phòng thay đồ rồi đi học.

Vào đến lớp, bởi vì hôm nay không có sự xuất hiện của Naccy cùng Lin cái lớp mới đỡ đông đúc chật trội. Hắn vừa ngồi xuống, mấy thằng cờ hó đã hỏi thăm Naccy. Hắn ậm ờ nói nhà Naccy có việc cần sử lý, bọn kia kì kèo hỏi mãi hắn bực bội, táng cho mỗi đứa một cái bọn nó mới ôm đầu bỏ chạy.

Hôm nay hai tiết đầu là học thể dục, thầy giáo thể dục dạy vài động tác bài thể dục rồi cho lớp trưởng quản lớp. Bóng dáng thầy giáo vừa dứt thì cả lớp chia năm xẻ bảy mỗi đứa chơi một trò. Hắn thì chán đời đi lại gốc cây Sà Cừ ngồi tự kỉ nhìn đám bạn đá cầu.

Còn đang suy nghĩ vẩn vơ thằng Lân đi lại ngồi xuống cạnh hắn nói.

“ Ê thằng chó, sao trông mày có vẻ buồn buồn.”

Hắn nhìn thằng Lân miệng cười cười nói.

“ Đang buồn ỉa.”

Thằng Lân nhếch miệng khinh bỉ nói.

“ Bảo sao ở đây mùi thối thối.”

Hắn lắc đầu nói.

“ Mày vẫn giống như trước !”

Thằng Lân ngẩn ra hỏi.

“ Ý gì ?”

Hắn bấy giờ mới nhận ra mình nói một câu vớ vẩn chỉ cười không nói.

Nhìn thằng bạn thân năm nào trong lòng hắn lại thở dài, tình bạn năm nào của kiếp trước khi học xong cấp 3 cũng dần dần bị thời gian chôn vùi.

“ Bệnh tình của em mày sao rồi ?”

Bấy giờ hắn mới nhớ đến thằng Lân có một đứa em trai kém nó tận 10 tuổi, theo những gì sảy ra của kiếp trước thì em thằng Lân bị bệnh về xương.

Thằng Lần ngạc nhiên há hốc mồm nhìn hắn nói.

“ Sao mày biết ?”

Hắn cười nhạt nói.

“ Trên đời rất ít chuyện tao không biết !”

Thằng Lần vừa nhắc đến em trai vẻ mặt liền trầm buồn, nó thở dài nói.

“ Ừ nó bị bệnh ung thư xương, nhà tao cũng vừa mới đi bệnh viện gần đây, mà tại sao mày lại biết chuyện này ?”

Thấy thằng Lân vẫn tò mò, hắn đưa tay trái lên bấm độn bát quái, vẻ mặt hiện lên sự thần bí nói.

“ Tao tính ra !.”

Thằng Lân bĩu bĩu môi nói.

“ Tính cái con khỉ ấy.”

Hắn cười cười rồi vỗ vỗ vai thằng Lân nói.

“ Mày không tin, ờ thì để tao bói cho mày xem !”

Hắn đưa tay lên bấm bấm loạn xạ một lúc mới xoa xoa cằm nói.

“ Mày nhìn con Thương lớp mình đi, nhìn thì có vẻ to đấy, nhưng bên trong nó độn vài lớp.”

Thằng Lân nhìn theo con Thương đang đá cầu, mà hai bỏ bóng trước ngực nảy lên nảy xuống lên tục, nó bĩu môi.

“ Mày chắc không ?”

Hắn cười cười nói.

“ Mày ra hỏi nó xem, nếu nó mà đỏ mặt tức là có tật giật mình, còn là hàng thật nó sẽ tự tin mà ưỡn ngực ra cho mày xem.”

Thằng Lân đang không biết bị hắn đào cho một cái lỗ, quay qua nhìn hắn rồi nói.

“ Được nếu đúng tao mời mày trầu nước, Ok”

Thằng Lân sau đó liền chạy lại chỗ con Thương, rồi nói to nhỏ gì đó. Một lúc thì mặt con Thương đỏ bừng lên, rồi từ từ chuyển sang giận dữ túm lấy thằng Lân vả cho vài phát, thằng Lân ăn nguyên cái bàn tay vào mặt mắt nổ đom mắt liêu xiêu bỏ chạy, cả bọn liền cười ầm lên.

Thằng Lân ôm cái mặt đi lại, Trần Quốc Hưng cười đến mức ôm bụng lăn lộn ở gốc cây. “Mày…ha…ha…bây…giờ…mày…tin…tao…chưa ?”

Thằng Lân ôm mặt xoa xoa, vẻ mặt hậm hức nói.

“ Thằng chó mày làm tao bị nó vả cho một cái tí lệch cái mặt.”

Hắn cười một hồi mới nghiêm túc ngồi dậy nói.

“ Bây giờ mày tin tao chưa ! Tao chỉ mày cách kiếm tiền, giúp nhà mày có tiền chữa bệnh cho em, làm không ?.”

Hắn biết thằng Lân là một thằng có tính tự trọng cao, nó sẽ không bao giờ nhận tiền của hắn. Vì vậy hắn chỉ đành chỉ cho nó cách kiếm tiền.

Thằng Lân nghiêm túc nhìn hắn nói.

“ Đệt, làm nhưng không làm mấy chuyện phạm pháp đâu nhá.”

Hắn gật gù, rồi trầm ngâm một lúc lục lọi lại kí ức trong đầu.

Sau đó rút ra một cây bút nói.

“ Đưa tay đây.”

Thằng Lân xoè bàn tay có những vết chai sạn ra, hắn thở dài số mệnh thằng Lân từ khi sinh ra đã vất vả, bất quá hắn đã trùng sinh sống lại thì số mệnh của thằng Lân sẽ thay đổi.

Viết 6 con số vào lòng bàn tay thằng Lân, sau đó hắn gật đầu ngồi vắt chân. Thằng Lân nhìn mấy con số ở lòng bàn tay một lấy mới ngây ra nói.

“ Mày bảo là đánh đề á ?”

Hắn cười cười nói.

“ Đánh đề thì được bao nhiêu, mày mua hẳn vé số cho tao, chắc cũng được vài tỉ.”

Thằng Lân cười sặc sụa một hồi mới nói.

“ Mẹ thằng dở này định lừa tao à, mày biết sao mày không mua đi.”

Hắn cười nhạt nhìn thằng Lân sau đó lắc lắc đầu nói.

“ Mày nhìn tao giống người thiếu tiền à ! Tin hay không thì tuỳ mày, tao chỉ nói thế thôi.”

Thằng Lân còn tính nói gì thì bọn kia hô lên thầy giáo quay lại, cả hai thằng vội vàng chạy ra sân xếp hàng, rồi cả lớp ưỡn ẹo tay chân tập thể dục.

Tiết hai thì có thêm một lớp 11 ra sân học thể dục, học một lúc thì cả hai giáo viên thể dục cho hai lớp chơi tự do, thế là mấy thằng lớp 11 rủ kèo nước đánh bóng chuyền. Lớp hắn nhận lời lập tức, hắn dĩ nhiên cũng tham ra một chân bởi vì hắn là thằng cũng cao gần nhất lớp, cộng thêm cả kĩ năng đánh bóng mấy năm nay, hắn cũng chẳng ngán bọn lớp 11 kia.

Bọn con gái hai lớp thấy con trai đánh bóng cũng đứng ngoài cổ vũ hò hét. Mấy thằng con trai như được uống thuốc kích thích nhảy lên đập bóng cắm vạch 3 mét như gì.

Hắn cười cười nhìn mấy thằng lớp 11 khởi động, lớp kia có vẻ cũng cứng đấy.

Bóng được bên hắn phát trước, thằng Hùng tốc đít an toàn qua sân bên kia, bước 1 chuyền 2 nhịp nhàng, bóng được chuyền sang công trái thằng kia bật lên đập mạnh qua chắn, bóng cắm thẳng xuống sân bên lớp hắn.

Hắn tặc lưỡi cũng được của nó đấy, bên kia nó phát bóng mạnh, bên hắn bước 1 bắt xịt. Tụi con gái lớp kia ồ lên cười hô hố trêu chọc.

Tụi con gái lớp hắn tức giận mặt đỏ bừng lên mắng mấy thằng ăn hại, hắn cười cười không để ý.

Sau đó bên hắn mới bắt nhịp được trận đấu, bóng được chuyền hai chuyền về bên phải, Trần Quốc Hưng bật nhảy lên cao vung tay, quả bóng lao đi vun vút cắm thẳng xuống sân bên kia.

“ Đệt, mày đánh thế nứt mẹ móng chân người ta.”

Mấy thằng lớp hắn vỗ vỗ vai hắn ăn mừng, hắn lắc đầu nếu mà hắn đánh hết sức không khéo là nứt luôn cái sân chứ không phải là móng chân đâu.

Cả hai bên tiếp tục đánh, lần này hắn cũng lười khiêm tốn nên ra tay đánh thật thật một chút, chẳng mấy mà bên kia đã thua 25/9.

“ Không cùng đẳng cấp.”

Đó là một từ mấy thằng cờ hó lớp hắn khịa đội bên kia khi thua, lớp hắn lại được một trầu nước ở căng tin của trường.

Nhàm chán học thêm 3 tiết rồi về nhà, xem xét tình hình Naccy và Lin.

Naccy đã tỉnh lại còn tên Lin thì vẫn hôn mê, xem ra cần phải đến tối mới có thể tỉnh.

“ Tớ muốn ra ngoài.”

Hắn ngồi xuống xoa xoa đầu Naccy một cách nhẹ nhàng nói.

“ Nằm ngoan một chỗ đi, ăn uống gì chưa hay muốn ăn thứ gì để tớ mua.”

Naccy dùng đôi mắt long lanh nhìn hắn, nhưng lần này đôi mắt đó không có tác dụng.

“ Ngoan đi.”

Naccy giận dỗi nhắm mắt lại, hắn thấy vậy mỉm cười kéo chắn lên chùm kín đầu Naccy rồi đi ra ngoài.

Buổi chiều hắn chuyền linh lực vào trong người Naccy, cùng với dược liệu đắp ở mấy vết thương phụ trợ. Vết thương đã nhanh chóng đóng vảy lại không còn chảy máu.

Naccy cũng đã ngồi dựa lưng lên thành giường được, mặt lúc này nhìn xuống vết thương nằm ở một bên ngực vẻ mặt hiện lên lo lắng rồi quay qua hỏi hắn.

“ HIM, liệu có để lại sẹo không ?”

Hắn cười cười, đúng là con gái, cái cần quan tâm thì không quan tâm, đưa tay xoa xoa cằm nhìn vào trước ngực Naccy khẽ tặc lưới nói.

“ Điều đó là chắc chắn.”

Naccy vẻ mặt lập tức ỉu dìu, thấy vậy hắn mới bật cười nói.

“ Chỉ là một vết sẹo đâu có sao !”

Naccy bĩu môi, khó khăn nói.

“ Nó khác nào giết tớ đâu, Huyết Khô Lâu chết bầm có ngày tớ nhổ sạch hang ổ của bọn chúng.”

Hắn liền bĩu môi đả kích.

“ Cho cậu 20 năm nữa cũng không làm được điều đó.”

Naccy trợn mắt nhìn hắn quát.

“ HIM, cậu không an ủi tớ lại đi đả kích tớ như vậy sao.”

Hắn nhún nhún vai tỏ vẻ rồi nói.

“ Tớ đang nói sự thật.”

Naccy thở dài một hơi rồi lại nhìn xuống ngực rồi ngẩng lên nhìn hắn nói.

“ Ngực tớ rất ngứa, HIM cậu gãi hộ tớ đi.”

Hắn lảo đảo tí ngã, đưa mắt khẽ liếc qua cặp đồi núi cỡ C khẽ nuốt một ngụm nước bọt.

Trong lòng đang không ngừng đấu tranh, giúp hay là không giúp. Giúp thì hắn sẽ là một người tốt, không giúp thì sẽ thấy có lỗi với bản thân. Vì vậy hắn khó khăn liền dơ tay đang run rẩy ra hướng về phía ngực Naccy.

Khi tay hắn sắp chạm đến nới, Naccy liền dơ tay ôm lấy ngực, cười khanh khách nhìn hắn nói.

“ HIM, cậu quả thật là người xấu.”

Biết là mình bị hố, hắn èm hèm một tiếng, vẻ mặt hiện lên chính khí lẫm liệt nói.

“ Tại sao cậu lại có thể nghĩ như vậy, cũng vì muốn giúp đỡ cậu nên tớ mới chỉ đành cất lại lòng tự trọng đi mà xả thân giúp đỡ.”

Naccy vừa cười vừa nhìn hắn, hắn trong lòng đang không ngừng tự sỉ vả chính mình.

“ À nếu tớ sờ vào có thể giúp vết thương mau lành cũng như sẽ không để lại sẹo.”

Hắn lộ ra vẻ mặt cao thâm nói, Naccy nghe hắn nói liền dừng cười vội hỏi.

“ HIM, cậu không lừa tớ chứ ?”

Hắn nhếch miệng cười nhạt, chắp tay sau đít đi ra cửa nói.

“ Tớ là ai cơ chứ, đi lừa trẻ con có tác dụng gì !”

Naccy vội gọi hắn lại.

“ HIM, vậy cậu mau sờ đi.”

Hắn nghe vậy liền quay ngoắt lại cười cười, hai tay xoa xoa vào nhau mà nói.

“ Đó là cậu nói đó.”

Naccy nhìn hắn sau đó liền nhắm mắt lại quay đầu sang một bên run run giọng nói.

“ Cậu mau làm đi.”

Hắn ngồi xuống giường vẻ mặt nghiêm túc, từ từ đưa một tay kéo chiếc áo ngủ màu vàng rộng thùng thình của Naccy lên.

Nhìn cái eo thon rồi đến cái rốn xinh xinh hiện ra, tà hoả từ từ bùng lên. Hắn liền mắng bản thân khốn nạn, vận Thiên Địa Vô Thượng Quyết áp chế tà hoả đang bùng lên.

Thở phù một hơi tay không dừng lại động tác, bởi vì Naccy bị một vết thương ở bên ngực trái nên lúc chị Lan thay đồ không mặc áo ngực cho Naccy, vạch đến nơi mắt hắn trợn lên, trong lòng đang không ngừng tự nhủ “ Vừa trắng lại vừa tròn “.

Hắn cố gắng trấn tĩnh lại con lợn đang không ngừng nhảy nhót trong lòng, miệng lầm bầm.

“ Tội lỗi, tội lỗi…”

Naccy thân thể run run lên từng đợt, hắn hít một hơi thật sâu tay vận lên linh lực từ từ úp xuống.

Đột nhiên “ Cạch “ một tiếng cửa phòng mở ra. Hắn ngẩn ra miệng nói “ Thôi xong “,

Chị Lan mặt đã vốn lạnh lùng vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một màn như vậy, mặt như đóng băng lại, lạnh lùng nói.

“ Cầm thú.”

Hắn liền rụt tay lại, vẻ mặt hiện lên ý giải thích là hắn đang chữa thương. Chị Lan đi lại túm một tai của hắn kéo ra ngoài, hắn ú ớ kêu la.

“ A đau chị Lan, chị hiểm lầm rồi, là em đang chữa thương cho Naccy.”

Lôi hắn ra đến cửa chị Lan đạp thẳng vào mông Trần Quốc Hưng làm hắn ngã cắm đầu xuống cầu thang.

“ Biến.”

Nói xong liền đóng sầm cửa lại, hắn lọ mọ bò dậy đưa tay xoa xoa mông, rồi nhìn cánh cửa đã đóng vẻ mặt đau khổ thì thào.

“ Em chữa thương mà.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433
Tiến »