Kẻ Thủ Hộ Vũ Trụ (Thiên Địa Sát Thần)

Lượt đọc: 6019 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433
Tiến »
Chương 64
cuộc sống bình thường.

❊ ❊ ❊

Thời gian thấm thoát trôi đi, năm nay đã là năm cuối cấp 2 của hắn. Hắn ngồi thẫn thờ trong lớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mà mấy con ve chết tiệt há to cái mồm ra mà kêu oang oác.

“ Lại sắp hết cấp 2 rồi.”

Trần Quốc Hưng than thở, mấy năm đi học ngoài việc đạt được học sinh giỏi toàn diện, hắn còn vươn lên làm một trùm trường, một đại ca đúng nghĩa.

“ Anh Hưng lần này văn nghệ biểu diễn bế giảng năm học cuối cấp rồi, anh tham gia văn nghệ lớp nhé.”

Hằng đang lúi húi viết viết danh sách văn nghệ, thấy hắn ngẩn ngơ nhìn ra ngoài thì lấy bút chọc chọc nách hắn.

“ Em nói cái giề ?”

Hắn ngoáy ngoáy lỗ tai, dùng ánh mắt như là Hằng đang nói với hắn một truyện trên trời vậy.

“ Em nói là anh phải tham gia văn nghệ biểu diễn buổi bế giảng.”

Hắn lắc đầu bĩu môi nói “ Anh mà tham gia mấy bé lớp 6 lại ngất ra đó lại khổ.”

Hằng lườm hắn một cái sắc lẹm, rồi ghi tên hắn vào luôn danh sách văn nghệ, hắn thấy tên mình thì vội la lên.

“ Này, anh có biết múa hát gì đâu.”

Hằng cười hì hì “ Hihi...hi...hi anh đừng có nói dối, mấy lần anh hát tặng em mấy bài hát mà anh sáng tác, hay thế lại còn.”

Hắn xấu hổ gãi gãi mũi, chả là vài lần Hằng gặp chuyện gia đình nên buồn thiu, hắn đành kéo con bé ra bờ sông vui chơi, rồi ôm đàn hát tặng mấy bài hát, nào là Sóng Gió, Bạc Phận, Cho 5 Triệu...

Mà toàn là hắn đạo nhạc của kiếp trước, gọi là lấy bài hát của người ta ra hát mà không xin bản quyền, nghĩ lại hắn vẫn hơi chột dạ.

“ Tại thấy em buồn, anh mới phải mang cái giọng vịt đực của anh ra mà làm cho em vui.”

Hằng cười híp mắt chốt hạ một câu.

“ Anh phải tham gia không lằng nhằng.”

Hắn ỉu xìu, chán đời liền ngáp ngáp gục xuống bàn, tính ngủ một giấc rồi về, hết năm học đến lớp chủ yếu là bạn bè vui chơi, chứ thầy cô cũng không dạy thêm kiến thức, chỉ cần trong lớp im lặng không mất trật tự là được, thầy cô đều lên phòng họp liên tục, tổng kết cuối năm.

Cảm giác cái bàn nó không thải mái hắn quay sang chọc chọc Hằng rồi nói.

“ Cho anh mượn đùi ngủ một lát, cái bàn cứng quá.”

Hằng bĩu môi “ đùi Hằng, anh nằm gối lên không biết bao nhiêu lần rồi, còn bày đặt hỏi han.”

Hắn cười hề hề rồi nằm dài ra bàn gối đầu lên cặp đùi dài của Hằng, mấy thằng đệ của hắn thấy thế thì bĩu môi, hắn thì không thèm để ý đến mấy thằng tiểu đệ bố láo, ngắm mắt gục đầu qua một bên ( hắc hắc ) rồi đi ngủ.

Ngủ đến hết tiết thì hắn bị gọi dậy, Hằng xoa xoa cái má hắn mà nói.

“ Anh ngủ như lợn ý, chảy nhãi lên cả quần em.”

Hắn theo bản năng xoa xoa miệng, nhưng đâu có thấy gì đâu, lại thấy Hằng cười khanh khách, hắn biết mình bị hố liền đưa tay méo lấy hai cái má trắng hồng của Hằng mà lắc lắc.

“ Dám lừa anh.”

Hằng lập tức xin hàng. “ a em không dám nữa...anh bỏ..ra.”

Hắn liền tha cho Hằng, Hằng lườm hắn một cái rồi nói.

“ Anh là đồ con lợn.”

Hắn bĩu môi “ Anh đẹp trai ngời ngời, mà em bảo anh giống lợn, vậy em cũng là một con lợn, hai đứa mình là hai con lợn vợ chồng.”

Hằng tự nhiên đỏ mặt “ Ai thèm.”

Rồi sách cặp đi ra khỏi lớp, hắn liền đuổi theo, khoác tay lên vai Hằng nói nhỏ.

“ Mẹ anh nhận em làm con dâu rồi đấy.”

Hằng thúc cho hắn một cái vào bụng “ Anh là đồ con lợn, ai thèm.”

Hắn đau khổ xoa xoa bụng “ hazz vậy anh chỉ đành đi kiếm người khác thôi.”

Hằng dẫm mạch vào chân hắn một cái “ Anh dám.”

Hắn cưới toe toét “ Anh có gì không dám, khối bé lớp 6 thích anh đấy.”

Hắn bĩu môi mắng “ Anh là một tên khốn nạn mà.”

Hắn xoa xoa cằm, ở trường hắn được coi như ido giới trẻ vậy, mấy bé lớp 6 nhìn hắn toàn bằng ánh mắt hình trái tim, may mà hắn không có haki của ông Mai Cơn gì đó, không mấy bé lại ngất lên ngất xuống với hắn.

Còn đang ảo tưởng sức mạnh, thì Hằng giật giật tay áo hắn.

“ Anh Hưng, Đăng với Cường bị đánh kìa.”

Hắn nhìn qua, thấy 3 4 thằng mặc áo THPT LL, đang đánh tụi thằng Cường.

Hắn bĩu môi nói “ Kệ, cho tụi nó đánh gãy hết răng tụi thằng Cường đi, nhìn ngứa mắt.”

Đã không ít lần thằng Cường bị hắn lôi ra đấm vì cái tội nhìn đểu @_@, thằng này cứ nhìn nhìn ánh mắt còn không mang theo thiện cảm gì, cứ trừng trừng không bị đấm mới lạ.

“ Dù sao cũng là bạn học mà, anh còn làm trùm trường lại để mấy thằng nơi khác đánh học sinh trường mình.*

Hắn bĩu môi, hắn ngoan ngoãn hiền lành, đâu có đánh đấm bao giờ đâu, mà Hằng nói hắn như kiểu hắn bạo lực vậy.

“ Anh là học sinh gương mẫu, không đánh nhau.”

Hằng bĩu môi khinh bỉ nhìn hắn nói “ Anh còn không đánh nhau, vậy lúc trước anh đánh cho mấy thằng ở trường ML xưng u cả đầu, đến mức thầy giáo bên đó còn báo về bên này, anh còn bị đứng trước cờ, mà bây giờ còn nói mình ngoan.”

Hắn cảm thấy thân thể hơi lảo đảo, không phải lần đó mấy thằng nhóc đó chọc cái Hằng, hắn mới đấm cho mấy thằng đó một trận nhớ đời, mà bây giớ lại quay qua nói hắn bạo lực, con gái thật là khó hiểu.

“ Vâng cô nương. “

Hằng cứ lắc lắc tay hắn làm hắn phát bực, đành phải chiều theo ý. Hắn đi lên hét lên.

“ Mấy thằng trường ML dám lên đây đánh nhau, à chúng mày tìm chết.”

Hắn khẽ hất mặt, hơn chục thằng đệ từ lớp 6 đến lớp 9 nhảy ra, bao vây 4 thằng trường ML rồi đập nhau túi bụi, hắn cười nhạt.

Làm trùm trường không nhất định mình phải ra tay có đám đàn em cơ mà. Đánh đấm một hồi 4 thằng bị đánh cho mặt mũi xưng như cái đầu lợn, hắn mới hất mặt thả đi.

Lại quay qua nhìn thằng Cường mở một nụ cười nhạt.

“ Mày không chọc gái không chịu được à, bây giờ bị tụi nó đến đấm cho túi bụi, mất mặt.”

Đa phần đánh nhau chỉ là để dành gái thôi, hắn dùng ngón chân cũng biết là thằng cu Cường chim chưa lớn đã bay lung tung lâu rồi, tán gái dưới trường ML nên mới bị đập đây mà.

Kiếp trước năm 18 tuổi bước ra ngoài xã hội, hắn đi làm rồi thích một cô gái bằng tuổi, tán tỉnh cái kiểu, rồi cũng bị đối thủ đập cho vài trận, cuối cùng anh dũng tán đổ nàng, nhưng dòng đời chớ chêu vì gánh nặng đồng tiền, cả hai chỉ đành buông bỏ, cố ấy qua Nhật xuất khẩu lao động, còn hắn thì lầm lũi làm một thằng công nhân quèn.

Nghĩ tới đó trong đầu hiện lên một gương mặt luôn nở một nụ cười nhàn nhạt trên môi, hazz hắn thở dài một hơi rồi đúi tay túi quần ngâng ngang mà đi.

Hằng nói với theo “ Chiều cả lớp qua nhà anh tập văn nghệ nhé.”

Lầm lũi đi trên con đường trải nhựa bằng phẳng, trong lòng hắn cảm thán. Kiếp trước con đường này đến cả một lớp xi măng cũng không có, nhưng kiếp này hắn trùng sinh sống lại, hắn không cao cả gì nhưng nơi hắn sinh ra, hắn muốn nó thật tốt đẹp, cùng với sự phát triển của công ty, quê hương cũng được công ty nhà hắn đầu tư không ít.

Hắn còn tính triển khai kế hoạch vùng dượu liệu ở vùng quê này, tuy nhiên hắn vẫn chưa tìm ra loại dượu liệu thích hợp trồng trọt và sản xuất, tạm thời kế hoạch này hắn chỉ ấp ủ trong lòng.

Về nhà rửa tay ăn cơm, nói vài chuyện học hành cùng mẹ, sau đó thì lên phòng đánh một giấc.

Buổi chiều thì hắn bị mẹ gọi dậy, bởi đám bạn đã ở dưới nhà, hắn nói với mẹ bạn học đến nhà hắn tập văn nghệ, vì nhà hắn rộng rãi, nhưng chủ yếu là nhiều cây ăn quả trồng ngoài vườn.

Hắn vừa ra ngoài đã thấy ba bốn con khỉ vắt vẻo trên cây ổi, mấy đứa con gái ở dưới la lối chỉ trỏ, hắn chỉ biết thở dài, cây ổi hắn để dành cho chín mới hái nhưng bị lũ khỉ kia vặt chụi rồi còn đâu.

“ Hưng mang muối ra đây mày.”

Thằng Đạt gào lên với hắn, hắn bĩu môi bọn này thật là, rồi sau đó vào bếp lấy vài gói muối hảo hảo cùng con dao nhỏ mang ra.

Bọn kia vặt ổi song thì đem rửa, Hằng cầm lấy con dao tính gọt ổi thì hắn đã đưa tay cầm lấy con dao trên tay Hằng rồi nói.

“ Thôi để đấy anh gọt cho, lóng ngóng lại cắt phải tay.”

Hằng gật đầu cười tươi, thằng Đạt với thằng Quang cười đê tiện.

“ anh Quang để đấy em gọt cho, không lại cắt phải tay, em sẽ đau lòng lắm...”

Rồi cả bọn cười hú lên ,làm Hằng mặt đỏ bừng lên như quả cà chua, hắn vẫn mang vẻ mặt bình thường, tay quơ quơ vài cái quả ổi chia năm xẻ bảy.

Hai thằng kia lập tức rúm ró, thằng Quang cười gượng.

“ Đại ca, bổ ổi sao sát khí toả ra ác thế.”

Hắn nhìn nhìn hai thằng bạn cười đểu “ anh biểu diễn một tí cho hai đệ xem thôi.”

Thằng Đạt cười toe toét, dơ ngón cái lên nói.

“ Sau này cho đại ca đi làm xiếc thú, đảm bảo ra khối tiền.”

Hắn tái mặt, con lợn Đạt nó đang nói đểu mình đây mà, rồi mấy thằng lại hú lên như mấy thằng ngáo đá, hắn chỉ biết lắc đầu khi có đám bạn như vậy.

Ăn uống xong cả đám tập chung vào việc chính, đó là tập tành múa may theo điệu trống cơm, hắn thì cứng đờ đờ làm theo động tác Hằng chỉ dẫn, hắn cảm giác như bản thân sắp gục ngã trước những điệu múa may, đánh đánh giết giết còn không mệt bằng tập múa.

Hơn 1 tiếng tập luyện, hắn nằm bò ra nhà thở hổn hển, toàn thân vô lực, hắn cực kì kinh hãi có thể khiến một kẻ có tu vi Luyện Khí hậu kỳ như hắn cảm thấy rã rời thì phải biết múa máy gì đó nó tốn calo như nào.

Ấy vậy mà đám kia vẫn bình thường, hắn cảm thấy như đám kia mới là cường giả còn hắn thì chỉ là một kẻ tầm thường vậy, hắn cần đánh giá lại một lần nữa mới được.

“ Ê Hưng, trước cửa nhà mày có cái ao, hay bây giờ ra cây cá lên nướng ăn chơi.”

Thằng Tiến mập cũng trong đội văn nghệ xoa xoa cái bụng nói, cả đám lập tức gật gù.

Thế là hắn lại phải lết cái thân già vào trong kho lấy ra mấy bộ cần câu ra ao.

Trước cửa nhà hắn có đào một cái ao rộng, nếu đi vào nhà hắn phải đi qua một cây cầu, trong ao có cả những đám sen xanh tươi nước trong ao trong veo còn nhìn thấy thỉnh thoảng những con cá bời lội.

Cái ao cũng là hắn bố trí bố cục trận pháp, là một sát trận nếu có kẻ tấn công vào đây dưới ao sẽ có những thứ được kích hoạt, lúc đó chắc chắn máu sẽ nhuộm đỏ cả ao, hắn đây là chỉ bố trí vạn nhất.

Ngồi dài dái ra vẫn chưa được con cá nào, hắn bực bội, thằng Tiến mập cùng con Vi cần câu trong tay giật liên hồi, vừa thả xuống đã có cá thi nhau đớp lấy, mà mấy cần còn lại ngay cả một con cá nhỏ cũng không thèm ngửi đến.

Thế là cả bọn xách cần lại chỗ hai đứa kia thả xuống, tất nhiên hắn cũng vác cần qua chỗ hai đứa kia lấy may.

Mà làm cả bọn tức chết cá chỉ ăn hai cần của thằng Tiến và con Vi, mấy cái còn lại không hề có động tĩnh.

Hắn lúc này cũng ngu cái mặt, thiên nhãn mở ra nhìn qua hai đứa kia, một màu đỏ bao quanh hai người kia, lại nhìn qua mấy đứa cá không thèm ăn thì đều có màu đen của xui xẻo.

Trong lòng hắn liền trầm tư, có lẽ thứ khí màu đỏ nhạt bao quanh hai người thằng Tiến và con Vi là vận may, còn bọn kia là vận rủi.

Hắn tặc lưỡi, khí vận đúng là một thứ kì diệu, không biết là nó từ đâu mà ra, nhửng câu hỏi liên tục lặp lại trong đầu làm hắn càng thêm khẳng định, thế giới còn quá nhiều điều ngay cả kẻ thủ hộ như hắn còn mơ hồ không rõ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433
Tiến »