Kẻ Thủ Hộ Vũ Trụ (Thiên Địa Sát Thần)

Lượt đọc: 5929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433
Tiến »
Chương 75
tâm.

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau hắn mang theo một balo đồ đạc linh tinh, trả phòng rồi hướng về phía phan xi păng bước đi, cảm nhận trọng lượng của cái balo hắn lắc đầu thở dài, nếu hắn luyện chế thành công không gian trữ vật, vậy đâu cần phải tay xách nách mang như bây giờ chỉ cần ném đồ vào không gian trữ vật là xong, hazz hắn chỉ biết cảm thán, trong lòng đang không ngừng gào thét.

Hắn xuất phát từ đèo Trạm Tôn, hắn đi một mình không thuê người dẫn đường, vì cơ bản hắn thích trải nghiệm một mình, mà nếu chán không muốn leo thì hắn dùng Mị Ảnh Khinh Thân Thuật, bay nhảy một lúc là tới đỉnh núi.

Bước đi trên con đường mòn khá nhẵn nhụi, hắn xoa xoa cằm xem ra cũng rất nhiều người có sở thích tự leo núi, trên đường đi hắn cũng gặp hai ba đoàn người, hắn cũng không có rảnh mà quan tâm họ chỉ tăng tốc mà vượt qua.

Ánh mắt hắn láo liên nhìn khắp nơi, tìm kiếm đồ tốt, tuy nhiên thì cũng chẳng có gì khiến hắn động tâm.

Leo thêm 2 tiếng với tốc độ thong dong, hắn dừng lại trên một mỏm đá, đưa mắt nhìn cảnh sắc núi rừng, ánh nắng chiếu xuống sáng rực cả một vùng , đâu đó lại có những đám mây che phủ một khoảng không gian tạo nên những bóng dâm lớn che phủ núi rừng.

“ Đường lượn lưng đồi, mây dưới chân

Lên ngàn nhẹ bước cân đẩu vân

Ngao du vãn cảnh, miền Tây Bắc

Rẻo cao mát lạnh khí trong ngần.

Lên đèo, hít thở căng lồng ngực

Xuống suối, tí tách nhạc rừng ngân.

Cảnh quan hùng vĩ miền Tây Bắc

Dang tay chào đón khách xa gần..!

( nguồn copy )

Hắn mở miệng ngâm nga bài thơ về núi rừng hùng vĩ mà trong kí ức kiếp trước còn lưu lại, hít một hơi thật sâu cảm nhận không khí trong lành, hắn dang tay cảm nhận từng cơn gió mát thổi qua, cảm nhận nhịp điệu của núi rừng, tiếng chim kêu tiếng suối chảy, tâm trạng của hắn liền trở nên thư thái.

Mở bừng mắt nhìn về phía xa xa, hắn mỉm cười rồi quay đi, tiếp tục hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương.

Hắn không đi theo lối mòn mà rẽ vào đi một lối đi mà hắn tự mày mò, phất tay gạt đi những vật cản trở chui rúc trong rừng, hắn từ từ tìm kiếm. Đến khi trời tối mịt hắn mới dừng lại ở một chỗ có một bãi đất nhỏ khá bằng phẳng, tay tạo kiếm chỉ, linh lực loé lên hắn phất tay phát quang bãi đất, sau đó dựng lều trại mà hắn đã chuẩn bị.

Xong xuôi hắn liền chui vào bên trong, móc từ trong balo ra vài cái bánh mì cùng chai nước, ngồi nhai nhồm nhàm cho qua bữa tối,

Ăn xong thì lại chui ra ngoài, dậm chân mạnh xuống đất, thân thể bay vọt lên một ngọn cây, ngồi vắt vẻo trên ngọn cây ngắm trăng sao, tuy là trời tối om om nhưng hắn vẫn tặc lưỡi tưởng tưởng ra trăng sao mà ngắm.

Ngồi một lúc thì chán nản hắn liền nhảy xuống lấy ra một cây sáo rồi lại nhảy lên trên ngọn cây, đứng trên đỉnh một cây cao hắn đưa sáo lên môi bắt đầu thổi.

“ 10 năm xuân lại đi, tóc sương đã vương tơ sầu

Vùi tương tư vào đâu chốn xưa sơn môn ẩn dấu

1 nét xoay càn khôn

Tình nhi nữ vùi chôn

Đàn vừa dứt, lệ này cũng, thành sông

Phồn hoa theo về đông, khẽ trông cố nhân kinh hồng

Màu thê lương phủ lên khóc cho thân ai bạch cốt

Mộng thấy y nửa đêm

Ngàn trang sách hoen vàng

Phù Đồ tháp, lại chìm dưới, hoa hoàng

Cô thành một bóng chim nhạn bay

Vùi lấp nỗi đau dài

Hồng đậu tán, tỳ bà thán, vì ai

Thôi dừng ở chốn quan ngoại xưa

Để gió cuốn vạn sầu

Mộng này chết, đoạn hồn trước kỷ lầu

Phồn hoa theo về đông, khẽ trông cố nhân kinh hồng

Màu thê lương phủ lên khóc cho thân ai bạch cốt

Mộng thấy y nửa đêm

Ngàn trang sách hoen vàng

Phù Đồ tháp, lại chìm dưới, hoa hoàng

Cô thành một bóng chim nhạn bay

Vùi lấp nỗi đau dài

Hồng đậu tán, tỳ bà thán, vì ai

Thôi dừng ở chốn quan ngoại xưa

Để gió cuốn vạn sầu

Mộng này chết, đoạn hồn trước kỷ lầu

Cô thành một bóng chim nhạn bay

Vùi lấp nỗi đau dài

Hồng đậu tán, tỳ bà thán, vì ai

Thôi dừng ở chốn quan ngoại xưa

Để gió cuốn vạn sầu

Mộng này chết, đoạn hồn trước kỷ lầu

Mộng này chết, đoạn hồn trước kỷ lầu…” ( Ly Nhân Sầu lời việt Soái Nhi.)

( âm nhạc không biên giới nha mấy má, đừng có cào phím).

Buông cây sáo hắn nhìn trời cảm giác cô đơn lại hiện ra, tự nhiên hắn có ý nghĩ muốn lấy vợ, hazzz.

Đang cảm thán thì tiếng động nhỏ vang lên trong lều truyền vào tai hắn, hắn nhướn mày thân thể từ trên ngọn cây từ từ rơi xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng.

Nhìn vào trong lêu hắn mỉm cười, trong bóng tối có hai con sóc nhỏ toàn thân màu cam, bộ dạng nhìn cực kì ngon miệng, đang trang nhau một cái bánh mì hắn bóc ra ăn không hết để ở một góc lều, mỗi con một đầu dùng hai chân trước của mình bấu chặt lấy cái bánh mì, hắn phì cười vì bộ dạng đang tranh nhau của hai con sóc nhỏ.

“ He he, chào hai đồng chí…hehee.”

Hắn chắn ở trước cửa lều nhìn hai con sóc nhỏ, mà nở một nụ cười tràn đầy thân thiện lên tiếng, nghe thấy tiếng động hai con sóc lập tức buông miếng bánh mì, vội vàng tìm chỗ chạy trốn, nhưng căn lều chỉ có một lối duy nhất đã bị hắn chặn lại, hai con sóc nhỏ chỉ biết chốn vào một góc căn lều.

Hắn cười cười nhìn hai con sóc, trong đầu đang phân vân không biết là nên nướng hay hầm thì ngon.

Hai con sóc thân thể dính sát lại gần nhau run rẩy, dùng đôi mắt đen nháy nhìn chằm chằm hắn.

Trần Quốc Hưng cũng trợn mắt nhìn chằm chằm hai con sóc, cứ như vậy 6 con mắt trong bóng đêm cứ như vậy mà trợn trắng nhìn nhau, 2 phút sau hắn búng tay khí hoả lập tức bùng lên…

Tiếng lửa cháy nổ đèn đẹt của những cây củi khô, cùng mùi thơm toả ra làm hắn xoa xoa cái bụng, tuy đã ăn bánh mì nhưng thật sự là bụng hắn vẫn đói, ăn thịt vẫn là bổ sung tinh lực tốt nhất.

Hai con sóc nhỏ mỗi con đứng ở một bên vai của hắn, hai chân nắm chặt một miếng bánh mì nhỏ, miệng liên tục ăn. Hắn đưa tay lên dùng ngón tay xoa xoa cái đầu nhỏ của hai con sóc vẻ mặt hiện lên sự cưng chiều.

Hắn dùng một loại bí thuật, “ Thú Linh Kì Thuật “ thông qua đôi mắt cùng tinh thần lực, thẩm thấu vào trong linh hồn của hai con sóc nhỏ định khắc dấu ấn Thú Linh, nhưng hắn thất bại chỉ khắc được một nửa cũng xem như là không tệ, tu vi hắn còn chưa đủ để thi triển Thú Linh Kì Thuật, tinh thần lực còn không bằng một sợi tóc nên thành ra thất bại.

Bấy giờ hai con sóc xem hắn như đồng loại vậy, tuy không thể khống chế hay dùng tinh thần chuyền đạt mệnh lệnh nhưng cũng xem như là một chút gì đó hữu ích cho tu luyện.

“ Thú Linh Bí Thuật “ dùng để khắc ấn kí chủ nhân lên Yêu Thú, Linh Thú dùng để khống chế sinh mạng, chuyền đạt mệnh lệnh.

Tuy nhiên muốn khắc được ấn kí lên linh hồn của Yêu thú, Linh Thú bản thân người thi triển phải có tu vi siêu việt, tinh thần lực mạnh mẽ, và điều kiên quyết là Yêu Thú, Linh Thú không phản kháng, một khi phản kháng thì cũng không có tác dụng, nhưng loài người có trí tuệ siêu việt đã không ít kẻ đã nghĩ ra bí thuật thú linh, dùng một số thủ đoạn đặc thù cưỡng ép thi triển khắc ấn kí lên linh hồn của Yêu Thú, Linh Thú.

Hắn thi triển Thú Linh Bí Thuật với hai động vật bình thường cũng không thành công, điều này cũng là việc bình thường, hắn thở dài cảm thán thực lực của hắn cũng là quá yếu.

Cầm cây gỗ nhỏ xiên con rắn đã nướng chín lên, hắn hít hít một hơi rồi cắn một miếng lớn nhai nhồm nhàm, trong đầu đang nghĩ có một lon bia lạnh vừa uống vừa ăn thì tốt biết mấy.

Con rắn này là khi hắn đang dùng Thú Linh Bí Thuật lên hai con sóc thì không biết từ đâu mò tới phì phì cái lưỡi, hắn liền hào phóng bắn ra một đạo phong nhận chém bay cái đầu con rắn, bây giờ hắn mới có bữa ăn khuya.

Ăn uống xong xuôi, hắn ném cái xiên gỗ qua một bên vỗ vỗ cái bụng đã no của mình hài lòng, con rắn ít nhất cũng phải được 2 cân thịt, xem như nó cũng béo tròn lại còn biết điều nữa ha ha.

Chui vào lều nằm chổng dái lên, miệng lầm bầm.

“ Ây za không đánh răng một hôm chắc cũng không sao đâu, à cả không tắm một hôm chắc cũng không hôi.”

Rồi nghẹo cổ qua một bên ngáy khò khò, hai con sóc ăn no cũng đã bỏ hắn chuồn mất dạng.

Sáng sớm hôm sau hắn vươn người tỉnh dậy, miệng vấn cứ ngáp ngắn ngáp dài đi ra bên ngoài.

Thu dọn đồ đạc hắn tiếp tục cuộc hành trình trinh phục nóc nhà Đông Dương của mình. Bới móc tìm tòi với tốc độ tối đa, bán lính 40 km xung quanh được hắn cắm điểm mốc mà tìm kiếm nhưng vẫn chẳng phát hiện ra thứ tốt, hắn tiếc nuối trong lòng.

Bỏ công việc tìm kiếm lại, hắn ném luôn mấy thứ linh tinh một thân một mình phóng đi hướng thẳng đỉnh núi, đã không tìm được thứ tốt vậy hắn liền đi ngắm cảnh.

15 phút sau hắn đã trèo từ một chỗ vắng người lên đỉnh phan xi păng, đi trên bậc thang dẫn lên cột mốc nơi đỉnh cao nhất, hắn nhìn những công trình được xây dựng ở đây cảm thán, sức lực con người thật phi thường, đem vật liệu lên trên này xây dựng cũng tốn không ít công sức.

Đứng ở nơi cao nhất Đông Dương, hắn đưa mắt nhìn những đám mây trắng, cảm giác thật sự thoải mái, cảm giác như hắn đang chính mình đứng giữa tầng mây trên trời, hắn muốn dùng chính đôi chân của mình lướt đi trên những đám mây, hắn nắm chặt tay miệng thì thào “ Nhất định sẽ có một ngày, mình bay trên những tầng mây.”

Sau đó chụp vài tấm ảnh kỉ niệm, rồi đi dọc thăm quan những nơi khác, dừng lại ở trước cửa một ngôi chùa, hẳn ngẩng mặt nhìn lên tấm biển miệng lẩm nhẩm đọc.

“ Kim Sơn Bảo Thắng Tự”

Trong đầu hắn hiện lên một câu thơ của kiếp trước, miệng thều thào đọc.

“ Về chùa nghe tiếng tụng kinh

Thấy thầy quét rác giật mình nam mô,

Trần gian một mớ xô bồ

Thầy ơi, quét hộ hồ đồ trong con.”

Hắn cất bước đi vào bên trong, đứng trước những bức tượng phật nguy nga, hắn buông bỏ nhưng thắc mắc trong lòng chấp tay cúi người vái thật sâu.

“ Thí chủ rất có duyên với phật.”

Một giọng nói vang lên trong đại điện, hắn ngẩng đầu nhìn về chỗ phát ra âm thanh, một vị sư già khoảng 70 tuổi mặc một bộ đồ nâu, trong tay là một tràng hạt từ từ đi ra từ hậu viện phía sau.

Điều làm hắn kinh hãi trong lòng là tu vi của vị sư này cực kì cao thâm, đây là người đầu tiên hắn cảm nhận được sự nghiền ép, chênh lệch.

Từ người vị sư già toả ra một luồng phật quang mênh mông, hắn cúi người chắp tay chào.

“ Cháu chào ông.”

Vị sư già mỉm cười hiền từ nhìn hắn gật đầu nói.

“ Chàng trai trẻ, cậu là một người rất đặc biệt.”

Hắn kinh hãi trong lòng, vị sư già này có phải nhìn ra hắn trọng sinh sống lại hay không hay nhìn ra hắn là một kẻ tu luyện , nếu là điều thứ nhất đó quả thật như vậy vị sư già này tu vi quá kinh khủng vượt qua sự hiểu biết của hắn, điều đó cực kì kinh khủng.

Hắn chắp tay mở miệng hỏi “ Cho cháu hỏi, ông tên gì được không ạ ?”

Vị sư già cười hiền nói “ Gọi ta là Thích Tâm là được.”

Hắn lẩm bẩm đọc, một chữ Tâm, nhưng bên trong hàm ý rất thâm ảo, hắn bạo dạn hỏi.

“ Thưa thầy vậy Tâm này làm sao để thanh tịnh ?”

Vị sư già mỉm cười ngâm một bài thơ.

“ Thương ghét trong lòng mãi vẫn vương.

Hơn thua được mất chuốc thêm phiền.

Vui buồn chẳng qua như gió thoảng.

Tốt xấu khen chê, chỉ một lời.

Quẳng gánh lo đi nhẹ cuộc đời.

Hành trang chuẩn bị kiếp lai sinh.

Công danh tài sắc như sương khói.

Buông xả đi rồi sống thảnh thơi.”

Hắn khẽ lẩm nhẩm đọc theo, vị sư già lại nói tiếp.

“ Tất cả cũng chỉ là ở một chữ Tâm.”

Hắn như lọt vào một mớ bòng bong, hắn lắc đầu nhìn vị sư già chắp tay rồi nói.

“ Con vẫn không thể hiểu được một chữ Tâm này.”

Vị sư già vẫn mỉm cười không nói gì, hắn chỉ biết bất đắc dĩ trong lòng, nói đi nói lại vẫn là hắn trí tuệ có hạn, không thể hiểu được hàm nghĩa thâm sâu.

Một lúc sau hắn chỉ đành xin phép vị sư già quay người rời đi. Khi bóng dáng hắn đã biến mất vị sư già khẽ lắc đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433
Tiến »