"Có, chuyên môn cám ơn các em, tôi nhờ Mộ Hiền tìm người mua nhà, sau bán được giá tốt còn vui mừng. Lần này về mới biết giá nhà ở Học viện Lộ Châu không tới mức đó, có thể nói cho tôi biết là ai mua không?" Tống Phổ nói tới căn nhà cũ cha để lại, ngoài sách ra chẳng có gì, vợ chồng cô định quyên tặng, nhưng con trai ở nước ngoài chi tiêu quá lớn, đành nhờ Tư Mộ Hiền tìm người mua:
Tư Mộ Hiền giọng văn vẻ chua lè:" Người mua muốn bảo mật, đó là một người ngưỡng mộ giáo sư Tống, anh ấy hi vọng không thứ gì bị đụng chạm vào, để lại cho sau này được chiêm ngưỡng tiên hiền."
Đơn Dũng chỉ cười không nói.
Tống Phổ ảm đạm nói:" Tôi làm con gái thật chưa tròn phận sự."
Đơn Dũng xua tay cười:" Đừng nhắc chuyện này nữa, dù sao quyền tài sản cũng không ở trong tay cô nữa, cô muốn mua về cũng không được đâu. Giờ giá nhà ba ngày lên một lần, nơi đó qua mấy khóa sinh viên khoa Trung Văn chiêm ngưỡng sẽ có giá trên trời.”
Tống Phổ sao không hiểu, liên tục nói cám ơn, nghiêng đầu đi lau nước mắt.
Ăn xong bữa cơm bi thương, Tống Phổ không nói đi, Tư Mộ Hiền định hỏi gì đó, Đơn Dũng dùng mắt ngăn lại, hỏi:" Cô giáo Tống định ở mấy ngày, mai bọn em đưa cô đi dạo Lộ Châu."
"Không cần, mai tôi đi Bắc Kinh đón Dương Dương."
"Vậy mấy giờ bay, em đưa cô tới sân bay."
"Được, chuyến bay buổi tối, còn mấy tiếng nữa."
"..."
Toàn là những lời nhạt nhẽo, Đơn Dũng không nhịn nổi:" Cô giáo Tống, sao em thấy hình như cô còn có việc gì đó?"
"Không ... Không ..." Tống Phổ ngần ngừ một lúc lại đổi lời:" Các em thực sự muốn biết à?"
Cả hai cùng gật đầu, tuy không biết là chuyện gì nhưng không phải là chuyện tốt, hơn nữa chắc chắn liên quan tới Tả gia.
Quả nhiên Tống Phổ nói:" Thực sự không muốn nói với các em, nhưng trừ các em ra thì không còn ai để nói nữa ... Con người ấy mà, phúc họa trong sớm tối, câu này chẳng sai được."
"Có phải là chuyện giám đốc Lương?" Đơn Dũng cuối cùng cũng hỏi ra:
Tống Phổ gật đầu, đó là mồi lửa, Lương Côn Kiêu xuất thân không cao, khi kết hôn với Tả Hi Dung chỉ là một chủ nhiệm tiêu thụ, sau đó cũng chẳng có gì khởi sắc. Song đến khi những người bạn bị nhốt chung chuồng trâu với Tả Nam Hạ bước lên nắm quyền thì chuyện khác hẳn. Lương Côn Kiêu vô tình tìm ra con đường thông thiên, quen biết với con trai một đồng chí già, không lâu sau thì đứa con đó lên tới cấp bộ, Lương Côn Kiêu nước lên theo thuyền. Chuyện sau đó không cần nói cũng biết, quan thương câu kết, khi xây dựng đường sắt trên cao gặp sự cố mới lôi ra chuyện hối lộ rửa tiền.
Bên ngoài đồn đại rất nhiều, nói vợ chồng Lương Côn Kiêu và Tả Hi Dung tồi tệ ra sao, như là kẻ sau màn thao túng tất cả. Thực ra họ chỉ là dê thế tội của cuộc đấu tranh cao tầng mà thôi. Tất nhiên họ chẳng có gì đáng thương, chỉ khổ cho Tả lão, vì chiến hữu già kia nghe nói con trai xảy ra chuyện mà qua đời, cả nhà đổ tội lên Tả lão tới phúng điếu. Ông ở Bắc Kinh mấy tháng, chạy khắp nơi nhờ cậy quan hệ mà không gặp được Tả Hi Dung lấy một lần.
"Nực cười quá phải không, cả đời thanh cao cuối cùng rơi xuống hố nước bọt bị người thỏa mạ, cả đời siêu phàm thoát tục, cuối cùng bị thế tục liên lụy." Giọng Tống Phổ thậm chí có phần căm phẫn, cô nhìn hai đứa học sinh cha mình, người có thể lý giải cha mình hẳn có thể lý giải nổi khổ của Tả lão:" Xảy ra chuyện như vậy, không biết các em có cái nhìn gì, tôi cũng không muốn bình luận, chỉ là nhìn mà không làm được gì nên đau lòng."
"Chuyện này không ai giúp được." Tư Mộ Hiền thở dài:
"Không sao, bác Tả có thể qua được, nếu không năm xưa đã chết ở chuồng trâu, nhất định qua được, người ở niên đại đó tinh thần mạnh mẽ lắm." Đơn Dũng nói rất nghiêm túc:
"Vậy anh cũng nên gọi điện hỏi thăm chứ." Tư Mộ Hiền không vui:
"Xảy ra chuyện này khẳng định ai cũng phai im lặng tránh đi, không tránh đợi nước bọt dìm chết à? Cậu sao biết anh không gọi, căn bản không liên hệ được."
Tống Phổ gật đầu:" Tôi cũng một thời gian dài không liên hệ được, khi tới nhà thì cửa khóa, người đã đi từ lâu. Ngoài ra còn có chuyện các em hẳn không biết ..."
"Chuyện gì ạ?" Đơn Dũng cuống lên, tiềm thức nghĩ tới ngay sư tỷ:
Có điều sai rồi, Tống Phổ đang nói tới Lương Ngọc Châu, khi cha mẹ xảy ra chuyện thì hắn đánh bạc ở Ma Cao, thua không ít tiền, bị người ta bắt. Vợ cũ của Lão Tử chạy tới tận nhà Lão Tử khóc lóc náo loạn, ông phải đem không ít gia sản đi bán, chuộc cháu ngoại về.
Đơn Dũng và Tư Mộ Hiền nhìn nhau, đúng là khi xui xẻo thì uống nước cũng giắt răng.
Tống Phổ thở dài sườn sượt:" Người khác còn đỡ, Hi Dĩnh mới là đáng thương. Mẹ nó vốn thân thiết với Hi Dung, sau khi cưới Lão Tử thì quan hệ trở nên căng thẳng, khi cô ấy mất sớm, Hi Dĩnh luôn cảm thấy mình như là con tư sinh vậy. Khi còn nhỏ bị Hi Dung quát tháo sai bảo, lớn lên bị bà vợ cũ kia dăm ba ngày tới chửi gà mắng chó ... Trong mắt người khác con bé là người dư thừa trong nhà. Vì không có nó, gia sản bạc tỷ của chú Tả sẽ do Hi Dung và Lương Ngọc Châu kế thừa. Khi trong nhà xảy ra chuyện, hai bà cháu kia làm gì biết không, bà ta xúi Ngọc Châu tới nhà, quỳ trước cổng xin đổi sang họ Tả, xin ông ngoại viết di chúc để tài sản lại cho mình."
Tư Mộ Hiền tay nắm chặt đấm lên bàn, Đơn Dũng không tâm trạng nào quan tâm tới cái nhà đó, chỉ run giọng hỏi:" Hi Dĩnh xảy ra chuyện rồi phải không?"
"Ừ, tôi đến đây là để nói cho em chuyện này." Tống Phổ tới nhớ lúc đó tới Tả gia, chỉ nghe thấy tiếng khóc của Tả Hi Dĩnh trong phòng:" Nó vốn bị trầm cảm, xảy ra chuyện lớn như thế, chú Tả còn không chịu nổi, nói gì là nó. Nếu chuyện của Hi Dung thôi đã đành, nhưng cả nhà kia từ lớn tới bé tới nói những lời khó nghe ... Khi tôi tới nó không nói chuyện với ai nữa ... Thành tự kỷ rồi, khả năng cả đời này không nói chuyện nữa."
Rầm, Đơn Dũng đứng bật dậy, bát đũa va vào nhau, cái rơi loảng xoảng xuống đất, y chạy ra ngoài, tay không đấm vào cây, vừa đấm vừa la hét. Khi Tổng Phổ và Tư Mộ hiền đuổi theo tới nơi thấy hai mắt Đơn Dũng đỏ ngầu, không có nước mắt, chỉ có hận.
Nhìn đôi tay rướm máu kia, e người y hận là bản thân.
"Giờ chị ấy ở đâu?" Đơn Dũng nhắm mắt hỏi, hai mắt cay tới không mở ra được:
"Tôi không biết, lần trước tôi tới thì chú Tả đã đưa con bé vào bệnh viện, sợ người nhà kia tới kiếm chuyện." Tống Phổ nói:
"Chuyện đó xảy ra lúc nào?"
"Tháng bảy, hai tháng trước."
Hai tháng trước? Đó là lúc Đơn Dũng đã giải quyết hết hậu họa ở xã Đường Lê, đang lập kế hoạch phát tài, là lúc đắc ý nhất trong đời y. Lúc này nghĩ lại y vung tát mình thật mạnh, y biết Lương Côn Kiêu xảy ra chuyện, nếu lúc đó có mặt, sẽ không tới mức này.
Nhưng giờ muộn rồi.
"Khi đó em có gửi cho con bé một lá thư mà." Tống Phổ đột nhiên nói:
"Không." Đơn Dũng ngẩn ra, nhưng lập tức sửa lời:" À có, một năm trước ở Cổ Lãng Tự có viết, đó là bưu diện hạnh phúc."
"Trong thư nói gì?"
"Em không viết gì cả, thuận tay vẽ thôi ... Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
"Khi tôi tới chỗ con bé, nó cứ ôm lá thư khóc, không nói gì hết."
Thư, thư, thư ... Chị ấy có gửi cho mình một lá thư, Đơn Dũng như bị điên, nhảy lên xe, phóng đi như tên rời cung, nhanh tới mức làm mấy người ngồi chơi bên hồ hoảng sợ suýt ngã xuống.
Tống Phổ sợ xảy ra chuyện, bảo Tư Mộ Hiền lấy xe đuổi theo, Tống Tư Oánh cũng lo lắng đi theo, về sau đám anh em biết chuyện không đi làm nữa, nghỉ phép đuổi theo ...