Đấu súng, nổ lựu đạn, chết nhiều người … toàn những từ ngữ ảnh hưởng tới sự hài hòa, bất kỳ lãnh đạo nào nghe thấy thần kinh cũng căng như dây đàn, dốc toàn lực ứng phó.
Ấy vậy mà chuyện xoay chuyển nhanh không ngờ, từ chuyện buồn thoáng cái thành chuyện vui.
Cùng ngày tin tức nghi phạm gây vụ nổ trên đường cao tốc bị bắt sau 1 h 42 phút được phát tán lên mạng, tiếng khen ngợi khắp nơi. Lại nhờ đó liên tục phá mười mấy vụ án bị treo nhiều năm, tuy nơi xảy ra vụ án ở Lộ Châu, nhưng dân ý chỉ lên không xuống. Khách sạn Đông Minh bị hại lớn nhất tổ chức đội nhạc, khua chiêng gõ trống tới tặng chi đội hình sự lá cờ gấm "Vệ sĩ của nhân dân."
Cũng trong ngày hôm đó trên mạng có tin ông chủ Mạch Chí Cơ của cầu cống Thượng Hải vì dính líu tới hối lộ và làm giả tài vụ bị đưa đi điều tra. Sau đó có tin, công ty này cố tình bịa đặt tin vấn đề công trình để chèn ép công ty khác. Sau nghe nói tổng giám đốc Mạch được thả ra, có điều ông ta công khai xin lỗi việc tạo tin giả, khiến trên mạng xôn xao, mọi mũi giáo chĩa vào công ty này.
Lúc này phía chính quyền lề mề mới có thanh minh, công trình hoàn toàn không có vấn đề chất lượng, cái gì mà tham ô chủ bại, cái gì mà quản lý tắc trách, cái gì mà cắt vật liệu, không có hết, thiên hạ thái bình, chuyện gì cũng tốt.
Lại thêm vài ngày nữa, hội nghị công tác hình sự toàn tỉnh tổ chức ở Lộ Châu, vinh dự này của Lộ Châu nhờ phá một loạt trọng án, Triệu Gia Thành đại biểu chi đội hình sự phát biểu. Nghe nói hắn có hi vọng thành chi đội trưởng tiếp theo. Có điều trong quá trình phá án, hắn tìm ra rất nhiều nghi vấn, như Đàm Quốc Lập nói có người giao túi công văn cho mình, nhưng không biết là ai. Cũng không biết ai bảo mình đi giao dịch. Số điện thoại kia căn bản là số vô chủ. Rồi sao cục trưởng Kê biết mà mai phục bắt con cá lớn Ngô Trung Hiên, cuối cùng lôi ra Mạnh Chí Cơ. Rồi ai bảo Ngô Trung hiên tới Lộ Châu giao dịch.
Tất cả vẫn là câu đố.
Được cái là dù sao cũng phá được mấy vụ án rồi, hắn biết điều bỏ qua, dù sao công lao mới là quan trọng. Chuyện này sau đó cũng có lời giải thích khiên cưỡng, tất cả từ một lệnh truy nã đỏ.
Truy nã họ Sài, tên Chiêm Sơn, hồ sơ chuyển giao cho Interpol.
Tháng bảy ồn ào qua đi, tháng tám bình yên vô sự, huyên náo lắng xuống, cuộc sống quay lại tiết tấu bình đạm.
Tia nắng tháng chín chiếu qua cửa sổ văn phòng tinh thần văn mình vào phòng, cuộc sống bình bình của toàn bộ công vụ viên tiếp tục diễn ra ở đây. Lại một thứ hai nữa, bị ảnh hưởng của sự mệt mỏi cuối tuần, Lôi ca nằm bẹp trên ban ngáy khò khò. Làm học sinh bao năm bản lĩnh ngủ trên bàn đã luyện tới thuần thục vô cùng. Báo che đi, cằm chống lên, mắt khép lại, thế là đi hẹn hò với Chu Công.
Tới tận khi xuất hiện tiếng ngáy thì hai đồng nghiệp trong phòng mới nhận ra quay đầu sang, người xem báo gọi:" Đại Bằng."
Người khác suỵt khẽ, nhón chân đi tới rút tờ báo dựng trên bàn ra, phía sau là Lôi ca miệng lệch sang bên, đang chảy nước dãi, mặt mang nụ cười, tựa trong mơ được ăn món ngon nào đó.
"Nhìn thằng bé này mệt chưa kìa, cuối tuần đi đâu trộm trâu à?" Dì Lưu cười:
"Đi với bạn gái thôi, hôm nay người lên báo tựa hồ là anh em của cậu ấy." Người khác đang nói tới bình chọn mười thanh niên sáng nghiệp tỉnh, Lôi Đại Bằng khoe suốt:
Dì Lưu thấy đã 10 giờ hơn đẩy Lôi Đại Bằng:" Đại Bằng, dậy ăn sáng."
Lôi Đại Bằng ậm ừ vài tiếng, nghiêng đầu đi:" Mẹ, con ngủ chút nữa."
Hai đồng nghiệp không nhịn được cười ha hả, Lôi ca bị tiếng cười làm giật mình tỉnh giấc, lúc này mới nhận ra mình đang ngủ ở đâu, lau miệng cười hì hì.
Văn phòng này là nơi hài hòa nhất cả tòa nhà, vì Lôi ca trừ ăn ra thì chẳng tranh giành với người khác, quan hệ với đồng nghiệp rất tốt. Dì Lưu rót cho Lôi Đại Bằng cốc nước, quan tâm hỏi:" Sao mệt thế, tuần này có gọi cậu đi chơi mạt chược đâu."
"Ài, đi câu cá ạ, cả đêm không ngủ." Lôi Đại Bằng cám ơn, uống ngụm nước:" Dì Lưu, dì Trương, buổi chiều hết giờ cháu tặng các dì hai con cá trắm lớn."
Lôi ca được lòng người ở chỗ này, chưa bao giờ hẹp hòi, hai bà dì từ chối, Lôi ca nói thẳng:" Hai dì khách khí làm gì, bọn cháu kiếm được cả một tủ lạnh, ăn không xuể, giờ nhìn là buồn nôn, đang lo không biết vứt đâu đây."
"Hả? Cậu thấy buồn nôn nên mới tặng chúng tôi à?" Dì Lưu cố ý hỏi:
Lôi Đại Bằng mới nhận ra câu này không ổn, cười hì hì ngốc nghếch, gãi gãi đầu.
Dù sao hắn hay lỡ lời, không ai chấp, dì Trương đưa báo tới:" Đại bằng, cậu có người anh em tốt, lên báo rồi này."
Lôi ca cầm lấy, hắn xưa nay hai tên không nghe chuyện ngoài cửa sổ, nhìn bộ dạng ngu ngốc của Đản ca lên báo, hắn xem kỹ hơn. Bài báo có tiêu đề Nông thôn có tương lai, phỏng vấn độc quyền nhà doanh nghiệp dân doanh Đơn Dũng, kinh doanh thịt ngâm, nước tinh khiết, đồ khô, dấm, lại còn lập vườn sinh thái nông nghiệp ở xã Đường Lê. Kể y sáng nghiệp gian nan thế nào, nắm bắt thời cơ, khai thác thị trường ra sao ... Có điều Lôi ca lạ quái gì, khịt mũi ném báo đi.
"Sao thế, không phải anh em tốt của cậu à, nhân vật tiên tiến của thành phố ta." Dì Lưu ngạc nhiên vì thái độ của hắn:
"Các dì tin cái này à, chủ nhiệm của chúng ta nói, tấm gương do văn phòng tinh thần văn minh lập nên chẳng phải thứ tử tế gì."
Dì Trương bị câu chuyện trên báo làm cảm động chất vấn:" Dù sao cậu ấy làm không ít việc cho nông thôn, khơi dòng nước, làm đường, trồng cây, Đường Lê cách quê tôi không xa, tiếng tăm cậu ấy rất lớn."
"Đó gọi là có lợi mới dậy sớm dì ơi, làm ăn lỗ vốn đánh chết anh ấy cũng không làm."
"Dù sao cậu ấy cũng làm việc thực tế cho mọi người, Đại Bằng, không phải cậu có ý kiến với người anh em đó chứ?"
"Ý kiến ấy ạ, ha ha, hôm qua bọn cháu còn cùng câu cá, cởi truồng đi bơi kìa. Không như trên báo nói đâu, anh ấy ăn chơi giỏi hơn bất kỳ ai, chẳng làm việc gì tử tế, là giai cấp cấp bóc lột vạn ác, người khác làm việc, anh ấy lấy tiền thôi." Lôi Đại Bằng đánh giá:
Dì Lưu hồ nghi:" Không thể nào, sao kém thế được."
"Đúng, nếu không có tài sao làm ăn lớn được như thế?" Dì Trương cũng nghi ngờ lời hắn:
"Thì thế, dì xem báo viết anh ấy cần cù vất vả, đó là công nhân chứ sao làm nổi ông chủ? Ông chủ bây giờ tối đa vất vả ở trên giường chứ phương diện khác sao chịu khổ được."
Lời này của Lôi Đại Bằng liền ăn ngay hai cái cốc, đề tài cũng theo đó mà phát triển, tất nhiên là xoay quanh cái thương hiệu Hưởng Mã Trại ngày một lớn. Mọi người chẳng quan tâm chàng thanh niên sáng nghiệp kia vất vả ra sao mà rốt cuộc có bao tiền, nếu gả được con gái cho thì sướng rồi. Lôi ca nhảy vào cha mẹ anh ấy là cha mẹ nuôi của cháu, một ngày mẹ anh ấy mắng ba lần, muốn gả con gái cho anh ấy à, thôi đi, thứ đó không biết có bao nhiêu tình nhân bên ngoài.
Hình tượng bôi càng lúc càng đen, làm hai dì mất hứng, như thường lệ, sắp hết giờ liền đi, để Lôi ca ở lại trông nhà. Người vừa đi Lôi ca liền gọi điện cho Đại Béo, Nhị Béo, Tiểu Cái, hỏi tuần này hội tham ăn mở ở đâu, nghe nói là thôn nghỉ dưỡng Chương Trạch, Lôi ca mừng lắm đòi trưa nay đón mình.
Vốn đám anh em hay tụ tập ở Hưởng Mã Trại, từ khi có thôn nghỉ dưỡng liền có nơi tốt hơn để đi, dần thành thói quen, an bài ở thứ hai kinh doanh không đắt khách lắm. Đơn Dũng lại bày đủ trò kiếm món ăn cho mọi người, tụ tập cái khác chưa chắc đã đông đủ, mỗi tuần hội tham ăn thì nhất định không thiếu ai.
Lôi Đại Bằng nhìn thời gian thấy sắp trưa liền gọi điện cho Tư Mộ Hiền :" Cái gì ... Giáo sư Tống tới à, không phải chết mẹ nó rồi sao? .... À, con gái ông ấy, thế sao giờ, chẳng lẽ thiếu một mình cậu ... Được, cậu tự tới, kệ cậu, thích tới thì tới, cậu không được ăn có phải là tổn thất của tôi đâu."