Một thành phố cách đó nghìn dặm, ở nơi tựa hồ không liên quan tới chuyện này, lại bị tin tức hai ngày qua kinh động.
Một tòa nhà tường ốp kính sáng bóng, một văn phòng tổng giám đốc bao la, một vị trung niên thể hình phì nhiêu, ông ta đứng bên cửa sổ nhìn ra xa. Trên cái bàn lớn sau lưng, laptop và điện thoại đều bị đập hỏng, mảnh cốc vỡ, vệt nước, tài liệu bay tứ tán. Cô thư ký trẻ trung xinh đẹp thường ngày được ông chủ cưng chiều lúc này không dám phát ra một tiếng động nhỏ, đang cẩn thận lau dọn thay đồ mới. Tiếng gõ cửa vang lên, ông ta không quay lại phất tay:" Ra ngoài, ra ngoài."
Cô thư ký thầm thở phào đi ra, tiếp đó nhóm ba người đi vào:" Giám đốc Mạch, anh tìm tôi?"
Chính là ông chủ Ngô Trung Hiên của hội sử Hải Thượng Minh Nguyệt một trong liên minh tám hội sở lớn trên toàn quốc, là nhân vật hô phong hoán vũ ở thành phố ven biển này. Có điều hắn ta không so sánh được với người có thể hô phong hoán vũ trên toàn quốc. Người kia tức tối ngồi xuống sau bàn, ngậm điếu xì gà, nhả ra làn khỏi:" Biết chuyện rồi chứ, giải thích sao đây?"
"Có lẽ là trong tay ai đó còn có một ít hàng chăng?" Ngô Trung Hiên cẩn thận nói:
"Tiểu Ngô, cậu biết tính tôi, tôi mua đồ và mua nữ nhân đều phải là độc nhất vô nhị, tôi cũng trả tiền theo cái giá độc nhất đó. Nếu người khác cũng có, vậy cậu nói sao đây?"
Số tiền đó Ngô Trung Hiên đền không nổi:" Giám đốc Mạch, hay là có kẻ cố ý làm loạn, đúng, hay là Thiên Trung làm loạn?"
"Mẹ nó, nói thối lắm, họ tự úp cứt lên đầu à? Cậu mua từ tay ai, ai làm chuyện này?" Tổng giám đốc Mạch nổi đóa chửi bới:
"Là một kíp trưởng của hội sở chúng tôi, hắn quen một tay giang hồ XHĐ ở Lộ Châu ... Nhưng người này đã ra nước ngoài." Ngô Trung Hiên nhăn nhó, người ta rời quốc môn, chẳng những cảnh sát không làm được gì mà XHĐ cũng chịu chết:
"Được, vậy tôi cứ cậu mà tính." Tổng giám đốc Mạch ngửa đầu ra sau:
Tiểu Ngô đắng miệng, vụ làm ăn ấy hắn ta kiếm không ít, vốn cho rằng lấy được thứ trong tay Đoàn Viêm Quốc quá khó, không ngừa vừa khéo một tình nhân cũ cũng là đồng nghiệp của mình ở Lộ Châu. Khi lấy được hắn ta bán cho giám đốc Mạch, đảm bảo là đó là thứ độc nhất vô nhị, giờ chết mình rồi.
"Giám đốc Mạch, chuyện này chúng ta phải tính kế lâu dài, tôi thấy phải chăng Thiên Trung quá nhiều địch, nên có kẻ cổ ý chơi họ, thứ này kém thứ của chúng ta quá xa." Ngô Trung Hiên cảm thấy chuyện này có vấn đề:
"Nếu đơn giản thế thì tôi chẳng phiền đến cậu, tối hôm kia có người gừi tin nhắn qua mạng cho tôi, mở ra chính là thứ này. Hôm nay còn có cả tài liệu gửi tới. Tôi sai thư ký nhắn tin lại, cậu đoán xem, người ta công khai ra giá, 100 vạn xem một phần, 300 vạn xem toàn phần ... Này Tiểu Ngô, cậu chơi tôi được đấy, thứ tôi bỏ hơn 10 triệu USD ra mua lại có bản sao bên ngoài."
"Giám đốc Mạch, anh, anh đừng giận, tôi tôi bù lại tiền."
"Số tiền lẻ đó tôi thèm vào, đây không phải là vấn đề tiền nữa, thứ này một khi công khai, hậu quả là gì? Nếu bị cùng nghề mua sẽ ra sao? Bọn họ sẽ đều được vũ trang, chẳng may có kẻ nhằm vào nơi tôi nhắm tới, khác nào tôi bỏ món tiền lớn mua cục đá, cuối cùng tự đập vào đầu mình?"
"Giám đốc Mạch ... Anh anh nói phải làm sao, tôi làm tùy tùng chân chạy cho anh bao năm, anh biết tôi không cố ý mà."
Ngô Trung Hiên sợ hãi, đây là nhân vật dậm chân một cái cũng có thể khiến thành phố rung vài cái, hội sở của hắn ta dựa vào người thế này để sống:
Tổng giám đốc Mạch dựa lưng vào ghế:" Nếu có người rao bán vậy thì không khó, mua về là được, kẻ bán ra rõ ràng là thứ ngu xuẩn, không biết giá trị thứ này. Nhưng khó là chưa chắc chỉ có chúng ta mua. Hơn nữa mua về cũng chưa chắc đảm bảo được nó không xuất hiện nữa, cậu xử lý được không?" Tuy là câu hỏi, giọng điệu tổng giám đốc Mạch sặc mùi đe dọa:
Mặt Tiểu Ngô co giật, cắn răng nói:" Được ạ."
"Đương nhiên phải được, nếu không Hải Thượng Minh Nguyệt cũng nên đóng cửa luôn đi, tôi sẽ tìm cho cậu chốn về tốt." Tổng giám đốc Mạch ném di động tới, đuổi khách:
Trên đường ra ngoài, giám đốc Ngô nghiến răng ken két, vò đầu bứt tai vô kế khả thi, lên xe tức tối đấm cửa xe vài cái, miệng chửi con đĩ Lý Mân Liên kia hại mình rồi. Ngô Trung Hiên bình tĩnh lại mới bấm số, đổi giọng điệu mà hội sở lừa tiền của khác, thân thiết nói:" A lô, xin hỏi ngài là ..."
……… ……..
"Đừng khách khí thế, ông hỏi tôi cũng không nói đâu." Đơn Dũng nói vào microphone, y chẳng hiểu trò này làm thế nào, không cần di động mà nói chuyện thông qua laptop, lời truyền đi bị bóp méo:
"Không sao, nghe nói trong tay anh có thứ muốn bán, là thứ lan truyền trên mạng." Đối phương rất khiêm tốn:
"Đúng, anh cần à?"
"Đúng."
"Vậy anh muốn giao dịch thế nào?"
"Chúng tôi phải xem đồ mới giao dịch được chứ, anh nói có đúng không?"
"Được, tôi ra giá bộ phận anh xem, anh cũng biết thứ này lộ ra là không đáng tiền nữa."
"Không, tôi muốn biết thứ anh có từ đâu ra, anh ra giá đi."
Đơn Dũng trầm mạc, y nghe ra cuộc điện thoại này không tầm thường.
Đối phương sợ y cúp máy, giải thích:" Có phải ai đó ở Ngũ Châu giữ một ít không? Thứ này người cùng nghề đều có mà, anh thấy sao? Tôi cũng là người trong nghề, không cần kỵ húy."
Rõ ràng dụ dỗ Đơn Dũng lạc lối, nếu y không biết toàn cục đã mắc bẫy rồi, y cười:" Tôi không phải người trong nghề như anh nói, đợi lát nữa tôi cho anh một bức ảnh là anh hiểu, từ một cái laptop mà ra. Chủ nhân cũ của nó tôi nghĩ anh biết, Đoàn Viêm Quốc. Cái laptop này còn lắp thêm một ổ cứng nữa ở mở rộng, nếu không có người tung ra trước, tôi cũng không biết nó lợi hại như vậy ... Tự xem đi, không liên quan nội dung cụ thể, không thu tiền."
Cúp máy gửi ảnh, là ảnh di vật của Đoàn Viên Quốc.
Vũ Thử tranh thủ hỏi:" Có phải nhà này không?"
"Làm sao tôi biết?" Đơn Dũng không chắc:
"Hắn hỏi nguồn gốc mà."
"Nói thừa, ai chẳng biết là từ Đoàn Viêm Quốc."
"Bảy nhà muốn mua rồi, làm sao đây?" Vũ Tử không ngờ thứ trong tay lại được ưa chuộng như vậy:
"Đây không phải vấn đề chúng ta cần nghĩ, người có hàng trong tay sẽ bất chấp mọi giá mua lại hàng của chúng ta, bọn chúng phải nghĩ cách."
Đơn Dũng đang nói thì có điện thoại, tiếp đó đối phương nói:" Chúng tôi muốn, nhưng anh làm sao đảm bảo sẽ không bán cho người khác nữa?"
"Cái này tôi không đảm bảo, giờ có bảy tám nhà muốn mua, giao dịch trên mạng, không ai dám tùy tiện gửi tôi mấy trăm vạn, chuyện này tôi hiểu. Nếu các anh có lòng thành thì tự tới, dữ liệu trong ổ cứng được bảo mật, chúng tôi phá giải rất tốn công. Còn một phần nữa chưa mở được, có điều không khó, ai thích thì cứ cầm cả ổ cứng đi ... Trả tiền mặt."
Đối phương nói suy nghĩ một lúc nói:" Được."
Giám đốc Ngô ở đầu kia cúp điện thoại không lâu thì nhận được tin nhắn: 13 tháng 7, khách sạn Lộ Châu.
Hắn ta lại gọi điện hỏi giám đốc Mạch, đúng là dữ liệu trong ổ cứng của Đoàn Viêm Quốc được mã hóa bảo mật, nhưng chuyện này không làm khó được nhân viên kỹ thuật dưới quyền giám đốc Mạch. Nếu có ổ cứng thứ hai thì cũng không làm khó được họ.
Việc tiếp theo là đặt vé máy bay đi Lộ Châu, hai đường bộ không cùng hành động, còn hai ngày nữa, nhưng chỉ mấy tiếng sau giám đốc Ngô đã dẫn mười mấy người lên đường, lần này bất kể là mua hay cướp thì cũng phải có bằng được thứ kia.