Đúng như Shito lo sợ, sáng sớm ngày mười sáu, thi thể bị súng bắn của Hiura Yusuke được phát hiện tại Komaeshi. Người dân sống gần đó thấy thi thể anh ta nằm bên bờ sông Tamagawa.
Nơi này thuộc khu vực quản lý của Phòng cảnh sát Komae nhưng các cảnh sát điều tra ngủ lại trụ sở Phòng cảnh sát Seijo cũng đã vội chạy đến hiện trường.
“Không ngờ anh ta lại bị giết ở nơi như thế này. Chuyện xảy ra ngay trước mũi đội điều tra chúng ta, thật quá mỉa mai.”
Nhìn theo thi thể được mang đi, Kotera nói giọng nặng nề. Mặt ông hiện rõ vẻ cay cú. Đêm qua cảnh sát đã tiến hành tuần tra trên diện rộng dọc theo các tuyến đường chính nhưng đều thành ra vô ích.
Shito nghĩ đến Hiura Sayoko. Có vẻ cô là người vợ thật lòng rất yêu chồng. Nếu cô biết thảm kịch này thì sẽ đau lòng đến nhường nào. Anh thấy thông cảm với người cảnh sát phải thực hiện nhiệm vụ báo tin tử của chồng cô cho cô.
“Vậy là trong khẩu súng của hung thủ không còn viên đạn nào nữa.” Negishi nói.
“Đúng vậy.” Kotera rầu rĩ gật đầu.
Đối với cảnh sát thì để hung thủ sử dụng hết tất cả số đạn là một chuyện đáng xấu hổ.
Negishi nhìn về phía Shito. “Khẩu súng mà Hiura đang cầm là khẩu súng đã được dùng để giết Sendo Korenori đúng không?”
“Còn phải đợi kết quả giám định nữa nhưng có lẽ là không sai. Kích cỡ nòng súng cũng giống nhau.”
“Là loại S&W?”
“Đúng vậy. Nhóm Hiura không thể nào có được khẩu súng này ngay từ đầu. Có lẽ Sendo đã dùng cách nào đó để đem từ nước ngoài về.”
Một khẩu súng khác được phát hiện phía sau tảng đá cách chỗ thi thể khoảng mười mấy mét. Cảnh sát xác định được ngay đó chính là khẩu New Nambu mà hung thủ đánh cắp từ cảnh sát Yoshimura.
Hơn nữa, tại tảng đá cách đó chỉ chừng mấy mét có vết máu. Vì không thấy dấu hiệu Hiura đi lại sau khi bị bắn nên chắc chắn đó là máu hung thủ hoặc máu người còn lại.
Ngoài ra, theo kết quả thăm dò xung quanh, cảnh sát đã thu được một số thông tin. Đầu tiên, vài người dân sống gần đó đã nghe có tiếng tông xe và tiếng xe chạy vòng vòng tại khu vực công viên đêm hôm qua. Nhưng họ nghĩ chắc lại là tiếng của băng nhóm gây rối nào đó nên cũng không bận tâm nhiều. Sau khi cảnh sát điều tra thì thấy có một vết lõm lớn, có vẻ là một vật gì đó đã tông vào hàng rào thép của công viên. Trên đường gần đó cũng có vài vết bánh xe còn rất mới. Theo thời gian thì rõ ràng có liên quan đến vụ án. Chưa kể, cách đó một đoạn, có chiếc xe Pajero được cho là xe Hiura đã lái đến. Nhưng dấu xe trượt lại không phải của chiếc Pajero này. Bề rộng của bánh xe hoàn toàn khác. Các cảnh sát thống nhất rằng đây chính là dấu xe của người còn lại.
Cảnh sát còn tìm thấy ba nhân chứng khai rằng đã nghe thấy có tiếng động giống như tiếng súng. Họ gồm một học sinh và hai người đã đi làm. Người nào cũng trẻ nên có thể tin tưởng vào thính giác của họ. Theo lời làm chứng của họ thì có tất cả hai tiếng súng.
“Vết máu dính trên đá có lẽ đúng là máu của hung thủ. Ả đã bị thương do trúng đạn.” Sau khi trở về đội điều tra Phòng cảnh sát Seijo, thanh tra Kotera nói với giọng chắc chắn. “Có hai tiếng súng, nghĩa là Hiura cũng đã nổ súng. Vì trong súng của hung thủ chỉ còn sót lại một viên đạn mà thôi. Có lẽ viên đạn do Hiura bắn đã trúng hung thủ.”
“Nghĩa là họ đã đấu súng?” Một cảnh sát Phòng cảnh sát Seijo hỏi.
“Không, không hẳn vậy. Theo lời làm chứng thì hai tiếng súng nổ cách nhau một khoảng thời gian. Đầu tiên, Hiura đã bắn hung thủ. Đó là phát thứ nhất. Hung thủ đã bị thương nhưng chưa chết. Tiếp đến, hung thủ đã bắn Hiura. Đó là phát thứ hai. Lần này Hiura đã chết. Có lẽ sự tình là vậy.”
“Đồng bọn của Hiura thì sao?”
“Chắc đã bỏ trốn.”
Manh mối quan trọng về người còn lại đó cũng đã được tìm thấy.
Cảnh sát đã tìm ra các mảnh sắt có màng sơn đỏ từ vết lõm trên hàng rào thép của công viên nơi có dấu vết va đập xe. Theo vết xe để lại trên đường thì có thể thấy rõ đó là xe thể thao. Không lâu nữa sẽ truy ra được loại xe.
“Hung thủ đã đuổi theo chiếc xe đó ư?” Một cảnh sát khác hỏi.
“Có lẽ vậy. Hoặc cũng có thể hung thủ hiện đang lẩn trốn ở đâu đó trước, sau đó mới đi kiếm người còn lại kia.”
“Tôi nghĩ khả năng hung thủ đang lẩn trốn gần đó rất lớn vì ả đã bị thương.” Negishi nói.
“Bình thường là vậy. Nhưng ở hung thủ này là kẻ khác thường.” Kotera nói và thở dài.
Những người khác đồng loạt gật đầu đồng tình.
“Tóm lại, ưu tiên trước mắt là tìm ra người còn lại đó, đúng không?”
“Đúng vậy!” Kotera đứng khoanh tay.
Ngay lúc đó, một cảnh sát bước vào. Anh ta cầm theo một bản báo cáo.
“Thưa thanh tra, đội khám nghiệm báo cáo một chuyện rất lạ.”
“Chuyện lạ gì?”
“Là phân tích về vị trí đạn bắn vào và vị trí đạn bay ra. Đạn bắn vào vùng bụng của Hiura và gần như xuyên thẳng ra sau.”
Viên cảnh sát trẻ vừa nói vừa dùng tay và thân mình để giải thích.
“Vậy thì sao?”
“Góc độ viên đạn đó cho thấy khẩu súng phải được cầm tại một vị trí khá thấp. Với chiều cao hơn người bình thường thì hung thủ phải bắn trong tư thế khom người hoặc kẹp chặt hai khuỷu tay lại.”
“Ồ…”
Kotera bật lên một tiếng kêu, rồi im lặng trong chốc lát. Ông suy nghĩ về kết quả khám nghiệm. Sau đó, ông nói. “Tôi nghĩ việc hung thủ đứng bắn hay ngồi bắn thì cũng không quan trọng lắm.”
“Nhưng…” Viên cảnh sát trẻ nhìn xuống bản báo cáo. “Theo báo cáo thì khoảng cách bắn là trong phạm vi một mét. Với khoảng cách gần như vậy thì tại sao hung thủ lại khom người chứ?”
“Đưa tôi xem một chút!”
Kotera khó chịu, giật lấy bản báo cáo từ tay cấp dưới. Shito thấy sau khi đọc xong thì ánh mắt ông càng sắc hơn.
“Việc hung thủ bắn tại vị trí gần thật khó hiểu.” Negishi lên tiếng khi thanh tra vẫn chưa nói gì. “Khác với những người bị hại trước đây, Hiura có mang súng. Cho dù hung thủ có lợi hại đến đâu cũng không thể khinh suất lại gần được. Vậy mà lại bắn chính diện, hơn nữa còn trong phạm vi một mét. Điều này nghĩa là sao?”
“Việc Hiura không phản kháng gì, để hung thủ lại gần mình như vậy thật lạ. Anh ta không thể nào không biết hung thủ đến gần mình.” Viên cảnh sát trẻ nói. “Bình thường, nếu thấy kẻ giết người tới gần thì sẽ nổ súng liên tục trước. Nếu là tôi, tôi sẽ làm vậy.”
“Trong súng còn đạn không?” Viên cảnh sát khác hỏi.
Shito trả lời. “Vẫn còn mười viên đạn. Khẩu súng mà Hiura mang là loại có thể nạp được mười lăm viên.”
“Ồ!” Mọi người trong phòng đồng loạt la lên.
“Là loại súng liên thanh.” Negishi nói thêm. “Là loại súng ưu tiên bắn nhiều phát hơn là bắn chính xác. Có lẽ đó là súng của Sendo. Loại súng này phù hợp dùng để tự vệ.”
“Vậy mà Hiura chỉ bắn một phát? Điều này nghĩa là sao?”
Kotera nhìn quanh nhưng không ai trả lời.
Shito lên tiếng. “Điều đó nghĩa là người bắn Hiura không phải là nữ hung thủ đó.”
“Sao cơ?” Kotera mở to mắt nhìn. “Vậy ai đã giết Hiura?”
“Không thể nào có chuyện Hiura không nổ súng khi kẻ địch đến gần. Nghĩa là người đã đến gần Hiura không phải kẻ địch mà là đồng bọn của anh ta.”
“Làm sao có thể như vậy!” Thanh tra lắc đầu. “Giả sử nếu là vậy thì tại sao kẻ đó lại phản bội Hiura?”
“Dĩ nhiên là để cảnh sát chấm dứt luôn việc điều tra rồi.”
“Lúc đó, nữ hung thủ kia đang làm gì?” Negishi hỏi ngang.
“Vì không thể nào có chuyện cô ta đứng yên nhìn nên có lẽ lúc Hiura bị giết thì cô ta đã không còn ở đó. Tôi nghĩ phát súng đầu tiên đúng là của nhóm Hiura đã bắn. Vì bị thương nên hung thủ buộc phải chạy trốn khỏi đó.”
Kotera bặm môi. Chắc chắn không phải vì ông không đồng ý với ý kiến của Shito mà vì ông đang nghĩ khả năng đó rất cao.
“Nếu như người đã bắn Hiura không phải là người cao như ả hung thủ đó thì nghi vấn của pháp y liên quan đến vị trí đầu đạn vào và ra khỏi cơ thể cũng đã có câu trả lời.” Negishi nói với Kotera.
Kotera nhìn vào báo cáo và gật đầu. “Đúng là vậy. Nhưng dẫu là vậy thì vẫn còn nghi vấn khác.”
“Nghi vấn gì?”
“Theo báo cáo này, nếu hung thủ đứng bắn trong tư thế tự nhiên thì chiều cao theo suy đoán sẽ là khoảng dưới một mét sáu.”
“Một mét sáu?”
Negishi tròn mắt, những người xung quanh cũng xì xào bàn tán.
“Chiều cao này quá thấp, đặc biệt là đối với vận động viên thể thao, đúng không?”
“Nhưng nếu là nữ thì sao?”
Kotera nín thở trước lời Shito.
Nhìn Kotera, Shito nói tiếp. “Không có gì đảm bảo người đó không phải là nữ.”
“Là… nữ ư?”
Thanh tra khẽ nói như rên rỉ. Ngay lúc đó, một cảnh sát khác trở về.
“Đã điều tra ra được thông tin của chiếc xe. Là xe GTO của Mitsubishi, loại đời năm chín mươi. Màu sắc dĩ nhiên là màu đỏ.”
“Tốt lắm!” Kotera vỗ mặt bàn. “Điều tra tất cả xe cùng loại đã được đăng ký. Lưu ý đến tuổi tác và lý lịch thể thao của người sở hữu.”