Shito và các đồng nghiệp của anh nhận được tin báo về vụ án xảy ra tại Hachioji ngay trong đêm đó. Lý do không chỉ vì các vụ án xảy ra liên tiếp mà còn vì cảnh sát nghĩ đến khả năng hung thủ đào tẩu qua tỉnh Yamanashi giáp với Tokyo. Ngay lập tức, họ dựng các chốt kiểm tra lấy vùng giáp ranh hai tỉnh làm trung tâm.
Shito qua đêm tại trụ sở đội điều tra khu vực Yamanakako, nghe ngóng thông tin được gửi đến từ Tokyo. Nhưng người bên Sở cảnh sát Tokyo hiện đang nháo nhào đuổi bắt hung thủ, không có thời gian liên lạc báo tin. Một cảnh sát thuộc Sở cảnh sát tỉnh Yamanashi được phái đến Phòng cảnh sát Seijo làm việc đã tự mình thu thập thông tin và liên lạc đến.
Shito nghiến răng. Anh muốn tự mình bắt cho được ả hung thủ này. Đương nhiên cũng có phần bởi vụ án đầu tiên xảy ra tại địa phận quản lý của anh, nhưng lý do trên hết là vì anh muốn trả thù cho cảnh sát Yoshimura, người đã chết thế mạng cho anh.
Việc người bị giết là cựu vận động viên điền kinh tên Niwa Junya đã gây chấn động mạnh cho Shito. Vì anh có nhớ tên vận động viên này. Người này có tên trong danh sách Negishi đã cho anh xem tại Phòng cảnh sát Seijo. Danh sách đó liệt kê tên những người có liên quan tới giới thể thao sống tại Koenji. Theo lời Negishi thì cảnh sát đã bố trí người canh gác gần nhà những người có tên trong danh sách nhưng Niwa Junya đã dời đến Hachioji nên họ đã để hung thủ lọt lưới.
Vụ việc gợi Shito nhớ lại lời giáo sư Nakasai của Đại học Teito. Ông đã khẳng định giới điền kinh không có người nào làm việc bất chính. Vì hung thủ đã nhắm vào anh ta nên không thể không nghĩ đến việc anh ta cũng có mối liên kết gì đó với Sendo. Vậy nghĩa là anh ta cũng dính líu tới việc sử dụng doping như Ogasawara Akira – người đã tự sát, và Anjo Takuma – người đã bị giết.
Từ trượt tuyết việt dã, đến cử tạ và giờ là vận động viên điền kinh cự ly ngắn. Shito thấy lo ngại vì các nạn nhân hoạt động trên nhiều lĩnh vực thể thao khác nhau nên không thể dự đoán được vận động viên tiếp theo mà hung thủ nhắm đến thuộc bộ môn nào.
Một mặt, Shito muốn tự mình còng tay hung thủ nhưng mặt khác anh lại vô cùng mong mỏi hung thủ sẽ bị bắt trong đêm nay.
Ngoài ra, Shito nghĩ không biết bằng cách nào hung thủ biết được Niwa Junya đang ở Hachioji. Khi mua bản đồ tại nhà sách, hung thủ đã đưa nhân viên xem ba địa chỉ và trong đó có một địa điểm là Koenji. Có lẽ đó là địa chỉ của Niwa, nhưng nếu vậy thì tại sao hung thủ lại không đến Koenji?
Shito đang suy nghĩ thì điện thoại reo lên. Người bắt máy là thanh tra Yamashina. Ông nói hai ba câu rồi cúp máy.
“Là điện thoại từ đâu vậy?” Shito hỏi.
“Từ Sở cảnh sát tỉnh.” Yamashina trả lời. “Nghe nói họ đã hủy lệnh bố trí canh gác. Vì có vẻ như hung thủ sẽ không đến đây.”
“Có manh mối gì ư?”
“Chưa rõ chi tiết.”
Yamashina đăm chiêu, nghiêng nghiêng đầu.
Một lát sau lại có tiếng điện thoại reo. Lần này cũng là Yamashina bắt máy. Nghe điện thoại mà mặt ông dần dần biến sắc.
“Vậy ư… Tôi hiểu rồi. Có chuyện gì nữa thì nhờ cậu liên lạc ngay nhé!”
Bỏ điện thoại xuống, Yamashina nhìn lên trần, thở dài thườn thượt. Sau đó ông nhìn về phía Shito và các cảnh sát khác, thốt lên một câu nghe có vẻ bất lực. “Lại nữa!”
“Đằng đó để xông mất hung thủ rồi ư?” Kanai hỏi.
“Chắc vậy. Nhưng không chỉ có vậy.”
“Nghĩa là?”
“Đã tìm thấy thi thể bị súng bắn chết của một thanh niên trong băng đảng gây rối.”
Shito bất chợt đứng phắt dậy. Yamashina vừa nhìn anh vừa nói tiếp. “Thi thể được tìm thấy tại địa điểm cách nơi Niwa Junya bị giết khoảng mười kilomet về hướng Đông Nam. Thi thể nạn nhân nằm ở bãi đậu xe đằng sau trung tâm bán đồ nội thất nằm dọc theo đường quốc lộ.”
“Thời điểm gây án là khi nào?” Shito hỏi.
“Vẫn chưa rõ nhưng có thể là tầm một tiếng trước. Nghe nói người dân sống gần đó đã nghe thấy tiếng xe của băng nhóm gây rối này tại thời điểm đó.”
“Dựa vào đâu để khẳng định đây là tác phẩm của cùng một hung thủ?” Shito gặng hỏi, thật lòng anh không muốn thừa nhận chuyện này.
“Là cú điện thoại.” Yamashina nói.
“Điện thoại?”
“Nghe nói có điện thoại mật báo. Người gọi điện thoại báo rằng kẻ cầm đầu băng nhóm đã bị bắn chết đằng sau cửa hàng bán đồ nội thất. Vì vậy mà thi thể đã được tìm thấy. Người gọi điện thoại khai báo rằng thú phạm là một phụ nữ nước ngoài, mặc áo gió màu đen, rất cao lớn. Người gọi đến có lẽ là một thành viên trong băng đảng, sợ bị liên lụy nên bỏ chạy nhưng để lại thi thể nằm đó thì thấy bất an nên đã mật báo cho cảnh sát.”
“Là một phụ nữ nước ngoài cao lớn ư…”
Nếu vậy thì không sai vào đâu được. Ngoài ra, hung khí được sử dụng chính là súng của cảnh sát Yoshimura. Shito giận dữ và cảm thấy tuyệt vọng.
Thông tin nhận được tiếp theo đó chẳng sáng sủa gì với đội điều tra. Nghe nói cảnh sát đã huy động một lực lượng lớn, thực hiện phong tỏa khẩn cấp mà vẫn tay không trở về. Sau đó, khoảng hơn hai giờ sáng, lại có một thông tin khác. Một thanh niên được phát hiện nằm gục trên đường ở gần Shinjuku. Người này bị một vật gì đó giống như chuôi súng đập mạnh vào sau gáy và vẫn đang bất tỉnh. Nhưng từ quần áo và chiếc xe máy bên cạnh cho thấy khả năng cao đó là thành viên cùng băng nhóm với gã cầm đầu đã bị giết. Nếu như vụ này cũng là tác phẩm của người phụ nữ kia thi nghĩa là cô ả đã quay lại trung tâm thành phố.
“Chắc là ả quay lại để nhắm đến mục tiêu tiếp theo.”
Kanai nói và đưa mắt tìm sự đồng tình. Shito chỉ có thể gật đầu. Vì cả ba địa chỉ mà hung thủ đã đưa nhân viên tiệm sách xem đều nằm trong vùng trung tâm Tokyo.
“Nếu như ả đã vào trung tâm thành phố thì khó mà tìm ra chỉ với đặc điểm là một phụ nữ nước ngoài cao lớn.” Yamashina vừa dụi đôi mắt đỏ ngầu vừa nói.