Hung Khí Hoàn Mỹ

Lượt đọc: 4495 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

Thi thể được phát hiện ra lúc hơn mười giờ tối. Người phát hiện là huấn luyện viên trưởng Ibuki của đội điền kinh công ty Công nghiệp Hóa chất Katsura. Ông đã tường thuật lại với cảnh sát Phòng cảnh sát Hachioji đến thu thập thông tin như sau.

“Đội có một nữ vận động viên mang họ Tamura. Vào khoảng chín giờ, Tamura đã đến chỗ tôi nói là Nakahara vẫn chưa về phòng. À, Tamura là bạn cùng phòng với Nakahara. Mười giờ mới là giờ giới nghiêm nên vẫn chưa đến mức vi phạm nội quy nhưng theo lời Tamura thì từ giờ cơm tối, huấn luyện viên Niwa đã tìm cô ấy. Niwa đã lái xe ra ngoài tìm nhưng cậu ấy mãi chưa trở về. Vì vậy, tôi thấy hơi bất an và đã quyết định đi một vòng qua các nơi họ có thể đến. Nói vậy chứ tôi cũng không biết đích xác là nơi nào. Tôi nghĩ cùng lắm là họ ra sân tập mà thôi. Vì vậy, tôi đã đến thẳng đó. Bằng xe hơi. Còn vết máu đó, lúc đi tôi hoàn toàn không nhận ra. Trong mơ tôi cũng không ngờ có chuyện như vậy xảy ra. Đến lối vào sân tập tôi thấy có xe hơi của Niwa. Tôi đã hết sức ngạc nhiên. Dĩ nhiên, lúc đầu tôi nghĩ là tai nạn gì đó. Nhưng tình hình có vẻ kỳ lạ. Nhìn kỹ thì thấy xe bị ghim mấy mũi lao. Tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra. Khi nhìn về phía nhà kho thì thấy đèn sáng. Không biết có chuyện gì nên tôi vào trong xem thử. Đồ bên trong bị xáo trộn lung tung. Nakahara bị trói, rên rỉ. Trong một thoáng đầu óc tôi trở nên trống rỗng. Tôi không nghĩ ra được gì. Chỉ biết cố hết sức mở băng keo trói tay, chân cô ấy. Băng keo ở đâu ư? Là đồ cất ở trong nhà kho. Tôi đã tính hỏi chuyện Nakahara nhưng cô ấy bị hoảng loạn, không trả lời được gì. Thêm vào đó, có vẻ thời gian bất tỉnh khá dài nên cô ấy không biết gì về chuyện của Niwa. Tôi đưa cô ấy lên xe, trở về ký túc xá trước. Sau đó tôi chạy lại gần sân tập một lần nữa. Khi đó tôi đã nhận ra vết máu. Lúc đầu, tôi tưởng là dầu mỡ hay một chất lỏng gì đó và nghĩ đường sá kiểu này thì nguy hiểm quá. Vì tôi chưa từng thấy một lượng máu nhiều như vậy bao giờ. Nhưng nhìn kỹ lại thì thấy màu sắc có vẻ kỳ lạ và có cả dấu chà xát kéo dài đến bên lề đường. Vì vậy, tôi đã lấy đèn pin trong xe ra và rọi xuống đường thử. Lúc đầu tôi còn tưởng là búp bê. Thật đó! Tuy thấy từng ấy máu nhưng tôi không nghĩ ngay ra đó là xác chết. Vì chuyện quá kỳ lạ. Nhưng chỉ khoảng một giây, tôi nhận ra. Sau đó tôi chạy một mạch về ký túc xá và liên lạc với cảnh sát.”

Lệnh phong tỏa khẩn cấp được ban hành sau khi xác định được người chết là do bị giết. Theo kết quả giám định thời gian tử vong, đã hai tiếng trôi qua từ lúc xảy ra vụ việc. Vì vậy, trong trường hợp hung thủ đào tẩu bằng xe hơi thì có khả năng hung thủ đã đi khỏi không chỉ địa phận Phòng cảnh sát Hachioji mà cả Tokyo, tuy nhiên, cảnh sát đã bố trí lực lượng canh phòng quanh các địa điểm quan trọng bắt đầu từ các tuyến đường cao tốc, lối ra vào các tuyến đường này và các trạm thu phí cho đến các nhà ga. Đồng thời cũng tổ chức kiểm tra xem có xe và người khả nghi không. Việc điều tra thu thập thông tin trên toàn khu vực cũng được bắt đầu. Cảnh sát trưởng đang nghỉ ngơi ở nhà riêng cũng vội vã chạy đến hiện trường và đích thân chỉ huy việc điều tra.

Vị trí thi thể bị ném cách sân tập bảy trăm mét. Từ vết máu có thể suy đoán sau khi bị giết trên đường, nạn nhân đã bị đẩy xuống dưới đê.

Thân thế nạn nhân đã được xác nhận ngay lập tức. Đó đúng là huấn luyện viên Niwa Junya của đội điền kinh công ty Công nghiệp Hóa chất Katsura. Trên người anh có vết đâm gần như chính giữa ngực, xuyên qua cả lưng. Hung khí được suy đoán là cây lao dùng trong thi đấu điền kinh. Ibuki đã làm chứng đó chính là vật sở hữu của đội điền kinh công ty Công nghiệp Hóa chất Katsura. Cảnh sát suy đoán có lẽ để lăn nạn nhân xuống đê, hung thủ đã rút cây lao ra. Vì vậy mà máu chảy ra rất nhiều và thời gian để người bị hại tắt thở cũng rút ngắn. Ngoài ra, theo giám định pháp y thì dựa trên chiều dài của hung khí, nhiều khả năng hung thủ đã bị dính máu bắn ngược lại.

Xung quanh hiện trường là khu vực không có nhà dân, đường sá lại đang thi công nên lượng giao thông cũng ít. Vì vậy đội cảnh sát điều tra cũng không kỳ vọng vào việc tìm thấy nhân chứng mục kích.

Ban đầu, các cảnh sát điều tra không nghĩ vụ việc này có liên quan đến vụ án giết người hàng loạt vì thủ phạm không dùng súng. Nhưng lời khai của nữ vận động viên Nakahara Yumiko sau khi tỉnh lại đã khiến họ nghi ngờ. Cô nói tiếng được tiếng mất. Hơn nữa lại không theo một trình tự nào. Sắp xếp lại những lời khai của cô thì ra được nội dung dưới đây.

“Khi tôi đến nhà kho cất dụng cụ sau khi luyện tập thì đột nhiên bị bịt miệng. Người đó gí súng vào tôi và lôi tôi đi giấu. Người vào nhà kho tiếp sau tôi là Tamura, nhưng nếu lên tiếng thì sợ sẽ bị giết nên tôi chỉ biết im lặng và run rẩy. Khi đó có ánh sáng rọi vào từ cửa sổ nên không tối lắm. Thủ phạm vẫn chĩa súng về phía tôi, lục đồ trong tủ và tìm ra cuộn băng keo. Thủ phạm dùng một tay trói chân tôi lại, rồi vòng tay tôi ra sau lưng trói tiếp. Cuối cùng bịt miệng tôi lại. Tôi đã rất sợ, không còn cảm giác là mình đang sống. Thủ phạm là một phụ nữ rất cao, hơn tôi đến trên hai mươi centimet. Cơ bắp của cô ta rắn chắc đến nỗi không thể nghĩ đó là phụ nữ, sức của cô ta cũng rất mạnh. Tôi không thấy rõ mặt cô ta. Vì khi đó cô ta đeo kính mát. Nhưng đường nét trên mặt rất sắc, không giống người Nhật. Hình như cô ta mặc thứ gì đó giống như áo khoác màu đen. Bên dưới là quần bó để chạy xe đạp. Tôi cũng có chiếc quần cùng hãng đó. Rồi trời trở tối, tôi cảm thấy buồn ngủ. Có lẽ các anh sẽ nghĩ đang hoảng sợ như vậy mà lại buồn ngủ thì thật lạ, nhưng vì căng thẳng liên tục nên thần kinh tôi kiệt quệ. Tôi tỉnh giấc khi nghe tiếng động rất lớn. Lúc vừa mở mắt ra, nhất thời tôi không biết mình đang ở đâu. Mọi thứ xung quanh lộn xộn như thể có cơn bão vừa đi qua. Khi tôi còn đang kinh ngạc thì cái tủ bị đổ xuống phía trước tôi động đậy. Bên dưới tủ là người phụ nữ đó. Cô ta gạt những thứ vướng víu qua một bên rồi cầm theo mấy cây lao nằm ở đó, chạy ra khỏi nhà kho. Chuyện sau đó tôi không biết thêm gì nữa. Chỉ là, tôi nghe bên ngoài có tiếng động rất lớn giống như tiếng cái gì đó va vào nhau. Một lát sau, người phụ nữ đó quay về, mặc lại chiếc áo khoác màu đen mà cô ta đã cởi ra khi nãy. Khi đó, cô ta không nhìn về phía tôi nữa. Sau đó, tôi đã cố hết sức la cầu cứu nhưng không ích gì. Vì vậy khi huấn luyện viên trưởng đến tôi đã òa khóc.”

Lời làm chứng này chứa một vài gợi ý quan trọng như: người phụ nữ cao, áo khoác đen, quần bó, kính mát và đặc biệt là mang theo súng lục.

Những điều này hoàn toàn trùng khớp với đặc điểm của hung thủ giết người hàng loạt mà Sở cảnh sát Tokyo đã đưa tin. Cảnh sát lập tức tiến hành đối chiếu dấu vân tay lấy từ hung khí. Kết quả cho biết đúng là cùng một thủ phạm.

Ngay lúc này lệnh bố trí cảnh sát điều tra khẩn cấp đã được ban hành tại các địa phận quản lý trên toàn sở, tổng cộng tám địa phận.

Cảnh sát Hachioji cũng đã xác nhận thông tin hung thủ không đi xe theo như tiến trình vụ án từ trước đến giờ. Vì vậy, theo lẽ thông thường thì hung thủ sẽ đi bằng phương tiện giao thông công cộng ở các nhà ga gần đó. Nhưng riêng trường hợp này cũng có khả năng đi bộ hoặc đi xe đạp đến các nơi có cự ly khá xa. Hơn nữa tốc độ vượt trên người bình thường rất nhiều.

“Có điều gì khả nghi thì dù là một con kiến cũng không để lọt qua!” Cảnh sát thuộc các khu vực cần kiểm soát đã nhận được chỉ thị nghiêm ngặt từ tổng bộ.

Song, dẫu đã dốc hết sức tìm kiếm, họ vẫn chưa phát hiện được hành tung của hung thủ. Thời gian càng trôi qua thì càng phải mở rộng phạm vi điều tra. Khi đó thì dù không muốn, việc điều tra cũng sẽ trở nên lỏng lẻo. Đến quá nửa đêm, cảnh sát bắt đầu thấy lo lắng.

Trước tình hình căng thẳng ấy, như một sự trêu người, cảnh sát lại nhận được một liên lạc khẩn cấp.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Tiến »