Hồng Hoang Liệt Diễm Chi Thần

Lượt đọc: 3660 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 82
quái thú trong thần ma bí cảnh

❊ ❊ ❊

Yến Nhi có chuyện gì sao?

Nhìn biểu hiện thất lạc của Yến Nhi hắn thâm tình hỏi.

- Không có gì chỉ nhìn chỗ này lại nhớ việc cũ thôi.

Lúc này hắn mới hiểu ra, Yến Nhi cũng là Chủ Thần chắc chắn có tham gia Thần Ma Đại Chiến, nhưng trong trận chiến đó thần linh vẫn lạc vô số, chắc chắn có không ít người thân, bằng hữu của nàng. Mà lần này lần nữa trở lại nơi này có lẽ đã khơi dậy kí ức về những người kia nên không tránh khỏi đau buồn.

- Cái gì qua rồi thì cứ cho nó qua, người chết không thể sống lại được đâu nên nàng cũng đừng đau lòng. Mà không chừng bây giờ họ đã luân hồi sống một cuộc sống mới rồi không chừng.

Hắn nắm lấy bờ vai nhỏ của nàng, nhẹ nhàng an ủi.

- Họ đã hồn phi phách tán thì sao có thể luân hồi chứ.

Nàng có chút đau khổ, giọng run run nói ra.

- Nàng sai rồi, một khi bước đến Thần cấp ngoại trừ thọ nguyên vô hạn ra còn được thiên địa chứng đạo, cho dù bị đánh hồn phi phách tán cũng trong pháp tắc tu luyện lưu lại một tia tàn hồn nhỏ, tuy không thể nào dựa vào đó trọng sinh nhưng để bước vào luân hồi lộ để chuyển thế thì không khó.

Hắn nhìn nàng đau khổ đành phải một phen giải thích, những điều này vốn là khi xưa hắn đặt ra nên có thể dễ dàng lí giải. Chỉ khác biệt một chút là khi xưa hắn chỉ phân biệt dựa vào lĩnh ngộ đối với pháp tắc chứ không hề có cảnh giới cụ thể, nhưng theo hắn tính toán thì lĩnh ngộ đạt được pháp tắc bảo hộ khi xưa cũng tương đương thần cảnh hiện tại như tùy theo cấp bậc mà được bảo lưu một tia tàn hồn mạnh yếu khác nhau.

Nhưng cho dù là Chủ Thần cũng chỉ có thể giữ lại một tia tàn hồn để luân hồi chứ không thể dùng tia tàn hồn đó đi đoạt xá trọng sinh, nếu không làm như vậy thì những tên Ma đầu tội ác chất chồng không biết chừng sẽ đoạt xá ai đó để làm loạn.

- Thật vậy sao? Tại sao từ trước tới giờ muội không nghe nói tới?

Nàng nghi hoặc nhìn hắn, nghe lời hắn nói khiến nàng có chút mờ mịt, vốn trước kia nàng đã cho rằng Chủ Thần là cực hạn của tu luyện giả nhưng khi nhìn thấy hắn thì cái quan niệm đó của nàng trực tiếp sụp đỗ, vì một Chủ Thần như nàng chỉ có thể nhìn thấy hắn không khác người thường chút nào, nhưng rõ ràng hắn lại vô cùng mạnh mẽ, từ đó có thể thấy được rõ ràng trên cảnh giới hắn cao hơn nàng. Chỉ có điều không lẽ còn có cảnh giới cao hơn Chủ Thần sao? Nếu có tại sao nàng không cảm ứng được bình cảnh chứ?

Thực ra suy nghĩ ban đầu của nàng không hề sai, nhưng Chủ Thần Cảnh cũng có mạnh yếu khác nhau mà để phân biệt thế nào là mạnh thế nào là yếu chính là dựa vào pháp tắc họ lĩnh ngộ trong tinh cầu của mình, mà tinh cầu càng lớn, linh khí càng dày thì chắc chắn pháp tắc ở đó sẽ tinh thuần hơn, cũng từ đó thực lực của Chủ Thần ở tinh cầu đó mạnh hơn.

- Ta đã từng nói dối nàng sao?

Hắn cười cười nhìn nàng.

- Ưm, ta tin chàng nhưng chàng có thể cho ta biết hiện giờ chàng là cảnh giới gì không?

Yến Nhi dần khống chế tâm tình, vẻ mặt từ từ khôi phục nét xinh đẹp lãnh ngạo, nhưng lại vô cùng nghi hoặc hỏi hắn.

- Khụ hiện tại cảnh giới các nàng quá thấp không nên biết nhiều mà ảnh hưởng tu luyện, duy chỉ có Yến Nhi đạt yêu cầu nhưng ta không muốn thiên vị bất kì ai nên như vầy đi.

- Khi tất cả các nàng đều đạt Thánh Giả đỉnh phong ta sẽ nói rõ ràng lai lịch của ta.

Hắn nghiêm túc nhìn các nàng nói, tuy muốn đem tất cả các nàng đến Thánh Giả đỉnh phong với tu luyện giả bình thường là khoảng thời gian vô cùng vô cùng lâu. Nhưng đối với hắn có Long Phượng Hỗn Nguyên quyết thì không quá lâu đâu, chỉ cần cho các nàng vừa săn giết Ma Thú rèn luyện lại vừa song tu thì chắc chắn trong hai tháng bí cảnh mở ra này các nàng có thể dễ dàng đột phá Thánh Giả Đỉnh, chỉ có điều tiểu cô nương Long Như Ngọc hơi có chút khó vì tu vi hiện tại nàng chỉ có Cấp 9 đỉnh tương đương Quy Chân Đỉnh phong thì khó mà nhảy vọt hai đại cảnh giới được, nhưng cái này nói khó nhưng cũng không quá khó.

Chỉ cần giúp nàng đạt tới Bán Thánh Đỉnh phong thì hắn sẽ có cách giúp nàng tăng nhanh tiến độ.

- Được rồi, bây giờ chúng ta cũng nên săn bắt chút Ma Thú thôi, ta và Yến Nhi sẽ không ra tay, chúng ta sẽ đi sâu vào bên trong khi nào xuất hiện Ma Thú cùng giai với ai thì người đó sẽ lên, nhưng một lần chỉ được một người, các nàng muốn mau chóng tăng cảnh giới thì phải chịu khó đánh nhau rèn luyện.

Hắn nói thập phần nghiêm túc mà chúng nữ cũng tán thành, là đệ tử tông môn cũng như Yêu Thú nên các nàng hiểu rõ, nếu muốn mạnh mẽ chỉ có thể thông qua chiến đấu đề thăng. Tuy các nàng không cần chiến lực mạnh mẽ nhưng tham gia chiến đấu cũng có thể giúp các nàng có được cảm ngộ để tăng tu vi.

- Được rồi vậy chúng ta đi.

Hắn nói rồi phất tay một cái một đạo ánh sáng nhu hòa bao lấy chúng nữ sau đó tất cả cùng biến mất tại chỗ, một giây sau cả nhóm đã xuất hiện tại một vùng rừng chết với những cây cổ thụ to lớn đen thui, bên dưới là hắc thạch cùng cát bụi cũng một màu đen. Mà khung cảnh xung quanh cũng phủ lên một mảng sương mù u tối tạo nên khung cảnh âm trầm quỷ dị.

Ngay khi mọi người còn chưa hết kinh ngạc thì đã nghe.

Rống Rống Rống

Ba tiếng thú rống giận vang lên từ dưới lớp cát đá kia chui ra một đầu quái thú. Đây là một con thú thân thằng lằn, nhưng phần đầu lại mọc ra hai cái sừng hưu hơn nữa diện mạo nó thập phần dữ tợn và kì cục. Cái miệng rộng như cá sấu nhưng lại như đầu trâu, mà hai con mắt lại nhỏ vô cùng. Với cái thân hình hơn năm chục thước kia vậy mà mắt chỉ non nữa nắm tay trẻ con, khắp người nó phủ một tầng lân phiến màu đen, nhưng cái đầu lại mọc đầy lông vũ cực kì quái dị, hơn nữa trên lưng lại mọc ra một hàng gai xương nhọn hoắt kéo dài từ cổ đến cuối đuôi.

Mà dưới chân nói là cự trảo ba ngón (ba ngón chân có móng vuốt á viết vậy cho nó văn chương tí) nhọn hoắt lấp lánh hàn quang như kim loại. Tuy có ngoại hình hơi khó coi một chút nhưng nó lại là Ma Thú cấp 9 đỉnh.

Do nơi đây có pháp tắc phong ấn nên dù cho Ma Thú có tu luyện đến Thánh Giả cũng chỉ là Ma Thú không thể nào hình thành linh trí chứ đừng nói tới hóa hình, vì vậy con Ma Thú này tuy đã cấp 9 đỉnh nhưng cũng chỉ là một con Ma Thú khi cảm nhận có người xâm phạm lãnh địa lập tức gầm rống giận giữ hướng mọi người chuẩn bị công kích.

- Như Ngọc lên đi.

H

Hắn sở dỉ đi đến nơi này chính là để Như Ngọc rèn luyện thoáng một chút, nàng căn cơ rất tốt huyết mạch cũng rất cao, do vậy thông qua song tu kiếm được rất nhiều chỗ tốt nhưng vì cảnh giới tăng quá nhanh nên cũng phải thông qua đánh nhau để cũng cố cảnh giới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »