Hồng Hoang Liệt Diễm Chi Thần

Lượt đọc: 3616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 23
cô long, tiểu long nữ

❊ ❊ ❊

Tuy Thu Trúc đã đạt cấp 9 đỉnh nhờ song tu với Vô Thiên nhưng muốn bay khỏi Yêu thú sâm lâm cũng cần hơn một ngày thời gian vì nó quá rộng lớn. Khi họ vừa ra khỏi Yêu thú sâm lâm thì bất chợt Vô Thiên khẽ cười, hắn đã nhìn thấy phía trước có đánh nhau, được một lúc thì Thu Trúc cũng cảm ứng được nàng nhíu mày hỏi hắn

"Lão công có mấy con kiến chặn đường chúng ta kìa"

"Hắc hắc ta đây lại thích xem đánh nhau, chúng ta qua đó xem thử đi"

Nàng cũng không nói gì, vỗ cánh bay thẳng đến chỗ đánh nhau.

Ở nơi này có ba con Hắc long đen thui cấp 8 đỉnh đang vây công một con Thanh long cấp 8 đỉnh, bên trên con Thanh long là một tiểu cô nương chừng 12-13 tuổi da thịt trắng bóng như ngọc mắt to tròn đen láy, trên đầu còn có hai chiếc sừng màu vàng nho nhỏ tuy chưa trưởng thành nhưng đã lộ ra nét xinh đẹp sau này lớn lên chắc chắn là một mỹ nữ.

Bị vây công khiến con Thanh long có vẻ khá chật vật, trên lưng nó đã dính không ít vết thương long lân văng ra, long huyết theo đó mà chảy ra. Ngoài ra trên bụng nó còn có một vết trảo khá dài đã chuyển sang màu đen long huyết chảy ra cũng thành đen.

"Long Như Nguyệt ngươi mau gia tiểu nha đầu đó ra sau đó ngoan ngoãn phục vụ ba huynh đệ ta nếu không để bọn ta bắt được ngươi thì đừng trách sao chúng ta không thương hoa tiếc rồng"

Một con Hắc long mở miệng phun ra tiếng người nói.

"Hừ dù có chết ta cũng không giao nó ra, muốn dùng nó uy hiếp cha ta sao không có cửa đâu"

Con Thanh long cất giọng hừ lạnh tuy có chút suy yếu nhưng lại quyết không nhượng bộ. Tiểu cô nương nhìn thấy Thanh long bị thương quá nặng mặt đầy lo lắng đến nỗi sắp khóc luôn.

"Hừ chết đến nơi còn ngoan cố, để xem nàng chịu được bao lâu. Nói cho nàng biết một trảo của ta lúc nãy có chứa máu của Độc long thượng cổ đó, nhưng nó không mang theo chất độc bình thường mà là dâm độc đó nếu bị trúng độc mà không được giao hợp thì chỉ có nước bạo thể mà chết."

"Hắc hắc nhưng nàng yên tâm có ba huynh đệ chúng ta ở đây thì sẽ không để nàng bạo thể đâu hắc hắc"

Hắn nói xong hướng qua hai con rồng còn lại cả ba cùng cười lớn. Con Thanh long nghe bọn chúng nói lời ô uế thì giận đến thân rồng run lên nếu bình thường nàng có thể đánh bại từng tên nhưng hiện giờ bọn chúng có tận ba tên thêm vào đó nàng còn đang bị thương nữa hiện giờ thực không phải đối thủ của chúng. Nghĩ đến việc bị ba tên nàng chà đạp nàng không khỏi uỷ khuất sự trong sạch mấy trăm năm của nàng không lẽ bị huỷ vào tay ba con ma long này sao. Không thể tuyệt đối không thể dù có chết cũng không thể, như đã có quyết định nàng rống lên một tiếng tung mình lên cao cự trảo vương ra nhắm ngay đầu con Hắc long đầu lĩnh đánh tới

"Hừ không tự lượng sức"

Tên đó hừ lạnh một tiếng cự trảo cũng vung lên đối trảo với nàng. Nàng đang bị thương thì làm sao là đối thủ của hắn hai trảo chạm nhau nàng bị đẩy lùi ra sau từ trong cái miệng lớn long huyết tuông ra. Cùng lúc đó hai con Hắc long còn lại cũng vòng lên phía trên nàng hai trảo hung hăng nện xuống đem nàng đánh văng xuống đất, may mà bọn chúng không định gây hại cho cô bé trên lưng nàng nên không có sao, nếu không trúng một trong hai thì cô bé phải đi luân hồi rồi.

Thanh long bị đập xuống đất tạo thành một cái hố to, khói bụi bốc lên ngùn ngụt, đến khí khói bụi tan đi chỉ còn một cô gái mặc thanh y bị thương khắp người đang nằm đó kế bên là một tiểu cô nương đang khóc thúc thít. Tuy mặt nàng tái nhợt còn dính máu nhưng hoàn toàn không lam mất đi vẻ đẹp của nàng, một đôi mắt phượng trong veo cùng đôi mày liễu hơi cong, mũi quỳnh, đôi môi chúm chím nhưng lại có chút tái nhợt khóe môi còn lưu lại vết máu. Chiếc cổ thon dài cao ngạo như con thiên nga cao quý, ngực tuy không lớn lắm nhưng lại cao vút theo hơi thở của nàng không ngừng phập phồng, vòng eo nhỏ xíu cùng một cặp trường túc thon dài, sắc đẹp của nàng không hề thua kém Hồ Mị hay Thanh Thanh chút nào nhưng giờ nàng lại giống như đèn cạn dầu sức sống không ngừng trôi đi. Nàng đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt của tiểu cô nương thì thào:

"Ngọc nhi cô cô xin lỗi con cô cô không...không bảo vệ được cho con cô cô thật vô dụng, con mau chạy đi cô cô sẽ cản chúng"

Nàng vừa nói vừa liêu xiêu đứng lên

"Không con không đi con muốn cùng cô cô đánh chúng"

Nàng là Ma thú cấp 6 trung giai trong đám tiểu bối Long tộc có thể ngang dọc nhưng phía trước là ba con Hắc long cấp 8 đỉnh phong thì chút tu vi ấy chẳng là cái gì.

"Ha thực là cám động a, nàng yên tâm ta sẽ không giết nàng đâu, huynh đệ chúng ta sẽ giúp nàng dục tiên dục tử"

Ba tên Hắc long cũng hạ xuống sau đó hóa thành nhân loại. Phải công nhận ba tên này đúng là huynh đệ, xấu không thua kém gì nhau, da thì trắng như Bông Cao, mũi thì xẹp lép mặt mày bậm trợn, cái miệng to như cái bát khi cười để lộ nguyên hàm răng"vàng" của chúng. Nếu đem ba tên đi hù trẻ con thì chắc chắn chúng sẽ nghĩ "ông kẹ là có thật "

Đúng lúc ba tên này đang đi tới gần hai người thì bỗng trước mặt họ xuất hiện năm đạo thân ảnh, một nam bốn nữ nam thì anh tuấn tiêu sái tuy có hơi giống Tiểu bạch kiểm tí nhưng cũng khá soái còn nữ thì đều là quốc sắc thiên hương xinh đẹp tuyệt luân có thanh thuần tú lệ cũng có lạnh lùng băng giá còn có thành thục mê người,...nói chung nơi nào các nàng đi qua thì hoa chết vì tự tị liễu thì không dám mọc ra vì sợ xấu mặt. Năm người chính là nhóm Vô Thiên vốn chỉ định coi đánh nhau nhưng thấy cảnh vừa rồi hắn cũng cảm động nên lao ra giúp( chú mày thấy gái mới ra thì có) hắn cao giọng

"Hừ ba thằng đàn ông đánh một cô gái không biết nhục hả"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »