Hồng Hoang Liệt Diễm Chi Thần

Lượt đọc: 3658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 43
linh nhục đồng tu (1)

❊ ❊ ❊

Bỏ qua ông già quay về với thằng già thôi.

Cùng lúc lão già M Văn Lang hồi phi yên diệt thì trong mắt Vô Thiên cũng xuất hiện một tia nghi hoặc, không phải nghi hoặc về lão già kia mà là nghi hoặc về một luồng linh hồn đang tìm tới hắn hơn nữa còn cực kì kích động và đó không ai khác chính là linh hồn nàng. Sở dĩ hắn ngạc nhiên là vì Long Phượng Hỗn Nguyên quyết tuy có thể kích thích nữ nhân có thân thể phù hợp để song tu nhưng cũng chỉ là kích thích về thân thể còn đằng này linh hồn của nàng cũng bị kích thích hơn nữa còn mạnh hơn cả thân thể. Ngay cả khi hắn đình chỉ vận chuyển Long Phượng Hỗn Nguyên quyết nhưng nàng vẫn bám lấy hắn không ngừng giãy dụa kích thích dục vọng của hắn, tuy đang rất muốn ăn nàng nhưng trong lòng hắn vẫn có nghi hoặc về việc tại sao linh hồn nàng lại chủ động như vậy mà hắn chưa bao giờ để nghi vấn của mình không sáng tỏ.

Hắn khẽ đẩy nàng nhích ra một chút đôi mắt nhìn thẳng vào con ngươi trong suốt của nàng, vốn trong đôi mắt hắn là cả vùng trời sâu thẳm khiến bất cứ ai khi nhìn vào cũng cảm thấy như bị luân hãm trong đó nhưng giờ đây con ngươi đen láy bắt đầu xuất hiện từng điểm sáng li ti hơn nữa chúng còn không ngừng chuyển động, đôi mắt vốn hút hồn giờ lại mang theo vẻ tang thương cứ như nó đã trải qua quá nhiều tuế nguyệt chứng kiến hết thảy nhân sinh.

- Luân Hồi Nhãn khai

Hắn nhẹ giọng thì thao. Cùng lúc đó trên người hắn tỏa ra một cổ khí thế kinh người, uy áp vô thượng tràn ra khiến cho thiên địa biến sắc, tinh thần trụy lạc, trên trời mây đen vừa tụ lại tán, tán rồi lại tụ cứ như khiếp sợ cái gì đó. Tất cả diễn ra rất nhanh chưa đầy 20s đã dừng lại nhưng lại khiến tất cả mọi người cảm nhận uy hiếp của tử vong.

Đó chính là uy áp đến từ Vô Thiên vốn khi hắn khai mở Luân Hồi Nhãn để nhìn vào Luân Hồi của nàng thì hắn phải vận dụng nữa thành công lực nhưng không ngờ lại làm ra sự tình như vậy.

..............................................

Cũng vào lúc hắn tỏa ra vô số lão bất tử tiềm tu trên Huyền Nguyên tinh này điều cảm nhận một cổ uy áp kinh thiên, khiến họ xuất hiện một xúc động muốn quỳ lạy nhưng lại không biết uy áp đến từ đâu để lạy.

Sau một khắc khi Luân Hồi Nhãn mở ra hắn đã nhìn rõ được hết thảy luân hồi của nàng và lại có chút bất ngờ. Vốn không biết bao nhiêu nghìn vạn năm trước khi vũ trụ sơ khai hàng nghìn chủng tộc khủng bố xuất hiện, trong lúc vô tình khi hắn đang trên đường trở về sau khi trấn áp một Chân Linh tộc không nghe lời thì hắn lại cứu được một tiểu linh thú hình mèo đang lưu lạc giữa không trung. Nói là hình mèo nhưng hắn cũng không biết có phải mèo không vì nó có tận chín chiếc đuôi và còn có cả con mắt trên trán.

Nếu đổi lại lúc trước hắn chắc chắn không thèm quan tâm một tiểu linh thú như vậy, nhưng khi hắn lướt qua thì lại động lòng trắc ẩn "dù gì cũng là con dâm của hắn, hắn không thể nhìn con dân của mình mất đi trước mắt mình được" nên hắn cũng ra tay cứu vớt tiểu linh thú kia không những vậy còn chỉ dạy nó tu luyện, chơi đùa cùng nó vài lần rồi rời đi.

Hắn thật không ngờ chỉ một hành động tiện tay của hắn mà tiểu linh thú năm xưa không ngừng tìm kiếm hắn dù trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi có khi thành đại năng giả cũng có lúc làm phàm nhân nhưng nó vẫn giữ lại chấp niệm duy nhất đó là tìm kiếm hắn.

Và càng không ngờ hơn là lần Luân Hồi này của tiểu linh thú khi xưa lại chính là nàng, Thánh Nữ Mị Ảnh Tông, Thiên Sinh Mị cốt Lưu Huỳnh Như, và càng bất ngờ hơn là trong lúc nàng sắp bị làm nhục thì hắn lại một lần nữa xuất hiện cứu nàng. Hai lần được cứu khiến chấp niệm của nàng bạo phát trực tiếp chiếm lĩnh lí trí muốn giao hòa cùng hắn thế nên mới có việc như bây giờ.

Khi biết rõ mọi việc hắn đã không còn cố kị gì nữa trực tiếp mang nàng vào bổn nguyên không gian, vào lúc này hắn cũng minh bạch tại sao khi gặp nàng hắn đã thấy nàng và hắn có duyên.

Khi tiến vào không gian bổn nguyên hắn trực tiếp ôm nàng xuất hiện tại căn phòng riêng của hắn. Đến lúc này hắn cũng không thể nhịn được nữa liên tục bị một mỹ nữ hôn loạn lại còn không ngừng uốn éo khiêu khích thì tên sắc thần như hắn sao mà chịu được.

Một tay nâng chiếc cằm tinh xảo của nàng lên, hắn đặc lên đôi môi chín mọng kia một nụ hôn thật nóng bỏng. Lưỡi hắn dễ dàng tách hàm răng ngọc ra tìm kiếm chiếc lưỡi đinh hương của nàng không ngừng quấn lấy nhau, vốn lúc đầu nàng còn có chút bối rối nhưng nhờ sự dẫn dắt của hắn nàng cũng đã dần chìm vào nụ hôn ngọt ngào. Cả hai chiếc lưỡi như hai con rắn động dục mà quấn chặt lấy nhau ( khụ khụ có quá lắm hông ta), còn hai người thì tham lam hút lấy mật dịch trong miệng đối phương như thể một kẻ đi trên xa mạc tìm được nguồn nước vậy.

Hai người hôn đến thiên hôn địa ám khi nàng đã không thể thở nỗi nữa mới chịu tách ra, khi hai chiếc lưỡi buôn nhau ra lại kéo ra một sợi chỉ bạc óng ánh nhìn vô cùng dâm mĩ.

Nhìn thấy vậy dục hỏa hắn lại bốc cao, đẩy nàng xuống chiếc giường lớn ma trảo hắn mạnh mẽ lột đi những thứ cuối cùng trên người nàng và một thân hình hoàn mỹ xuất hiện trước mặt hắn.

Khuôn mặt tinh xảo, mái tóc đen tán loạn, da thịt trơn láng như mở dê, hai tòa thánh nữ phong to lớn mà lại cao vút trên đỉnh núi là hai nụ hoa anh đào màu phấn hồng kiều diễm, bên dưới là tiểu phúc trơn láng không có chút mỡ thừa nào. Rừng rậm âm u vẫn không thể che đi mật huyệt hồng hào xinh đẹp, đôi chân trường túc thon dài săn chắc tạo thành một kiệt tác khiến ai nhìn cũng phải mê mẫn nhưng giờ đây nó chỉ thuộc về mình hắn.

Hắn nhìn vào thân thể quyến rủ kia không kiềm được nuốt một ngụm nước bọt rồi bổ nhào về phía nàng như con sói đói nhìn thấy cừu non đang nằm trước mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »