Hoàng Gia Sủng Tức

Lượt đọc: 4104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21.. Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 89
ác nhân tự có ác nhân trị..

❊ ❊ ❊

Nam An Hầu phủ ở kinh thành hiển hách như thế, đương nhiên là rất nhiều biệt viện ở kinh sư, Lý Ngọc đi biệt viện hắn bình thường thường xuyên đến. Chờ hắn tới biệt viện, gã sai vặt của hắn đi ra đón, “Lục thiếu gia, người đã trở lại, dựa theo phân phó của ngài hết thảy đều an bài thỏa đáng rồi.”

Lý Ngọc nhíu mày nói: “Đi, mang ta đi nhìn một cái.”

Gã sai vặt dẫn hắn tới một phòng chứa củi, đẩy cửa phòng chứa củi ra, chỉ thấy bên trong đốt hơn mười ngọn nến, đèn đuốc sáng trưng, bốn năm đại hán vạm vỡ đứng ở bên trong, ôm vai cười đùa, bao gồm cái người Lý Ngọc ném ra ở cửa thuỳ hoa.

Trương Đào thì bị ném tựa như bao tải ở trong góc, hai tay đều dùng dây thừng trói lại. Một chưởng kia của Lý Ngọc hết sức hung ác, đến bây giờ hắn còn chưa tỉnh lại.

Mấy hộ vệ nhìn thấy Lý Ngọc đi vào, tiến lên hành lễ với hắn. Lý Ngọc gật đầu, nói: “Bắt đầu làm đi.”

Gã sai vặt mang một cái ghế mời Lý Ngọc ngồi xuống. Một thị vệ trong số bọn họ liền xách Trương Đào đến trước mặt Lý Ngọc, ném xuống đất. Có người lấy một thùng nước đá tới “Rầm” một tiếng đổ lên người Trương Đào, một lát sau, hắn mê mang mở mắt, nhìn mấy người xa lạ trước mặt, ngoài mạnh trong yếu nói: “Các ngươi là ai? Các ngươi tỉnh táo một chút, gia chính là công tử của Ngạc quốc công phủ, nếu các ngươi dám làm gia bị thương, gia sẽ khiến đám các ngươi chết không tử tế!”

“Ha ha ha! ” mọi người chợt phát ra một trận cười to.

Lý Ngọc chế nhạo nói: “Ngạc quốc công phủ kia là một phủ đệ ư, trong kinh có một cái công phủ như vậy phủ sao, sao ta chưa từng nghe nói?” Ngạc quốc công phủ ngày càng suy bại, buồn cười là Trương Đào còn lấy tấm bảng công phủ giả danh để lừa bịp, cũng khó trách Lý Ngọc coi thường hắn.

“Các ngươi, các ngươi... ” Trương Đào giận đến đỏ bừng cả mặt.

Lý Ngọc lại khoát tay, hắn từ trên ghế đứng lên, sau đó đứng trước mặt Trương Đào, đưa tay vỗ mặt của hắn nói: “Ngươi biết hôm nay ta trói ngươi đến đây là vì cái gì không?”

Hắn nhìn Trương Đào như vậy, hai mắt lạnh băng giống như rắn độc, Trương Đào bị hắn nhìn toàn thân phát rét, chỉ cảm thấy một cỗ lãnh ý từ sống lưng nhanh chóng bò lên. Hắn mơ hồ cảm thấy hẳn là có liên quan đến Lục Thanh Lam, nhưng cụ thể Lý Ngọc có chủ ý gì hắn làm sao mà biết chứ.

Hắn nói: “Ta... Ta không biết.”

Lý Ngọc cười ha ha một tiếng: “Cũng là làm khó ngươi, đầu óc toàn phân chó của ngươi làm sao có thể hiểu được tâm tư của tiểu gia ta.” Hắn đứng lên, lạnh giọng nói: “Đánh cho ta!”

Mấy thị vệ được lệnh, lập tức nhào lên quyền đấm cước đá một trận hung bạo, Trương Đào là một thiếu gia quần áo lụa là, chưa từng chịu loại ủy khuất này, dưới cơn đau nhức tru lên như giết heo từng đợt, Lý Ngọc đứng ở một bên bất vi sở động, đánh được thời gian một nén nhang, Lý Ngọc mới bảo ngừng.

Lúc này, Trương Đào đã bị đánh cho nói không ra lời.

Mấy tên thị vệ kia hạ thủ cũng rất có chừng mực, căn bản không động chạm đến mặt của hắn. Mỗi một cú đấm bọn họ đánh vào trên người hắn đau đến tận xương tủy, nhưng nếu cởi quần áo ra kiểm tra thương thế, lại không nhìn ra được gì.

Trương Đào thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, nước mắt nước mũi, hắn cho tới bây giờ cũng không phải là người ý chí ngoan cường, giờ phút này ánh mắt nhìn Lý Ngọc tràn đầy sợ hãi.

Lý Ngọc lúc này khẽ mỉm cười, thong thả chuyển động ban chỉ trên ngón tay cái, “Ta quên giới thiệu, tiểu gia ta họ Lý tên Ngọc, ở Nam An Hầu phủ đứng hàng thứ sáu.”

“Ngươi... Ngươi chính là Lý Ngọc!” Đại danh của Lý Ngọc, hắn làm sao không nghe nói, chỉ là không có cơ hội nịnh bợ thôi. Đã sớm nghe nói Lý Ngọc vô pháp vô thiên, ngay cả hoàng tử cũng dám đánh, hôm nay rốt cục khiến hắn gặp được, còn là loại phương thức thê thảm này.

Lý Ngọc khẽ mỉm cười, “Ngươi chắc là đã nghe nói đến tiểu gia ta. Trận đánh vừa rồi là để ngươi ghi nhớ thật lâu, tránh cho ngày sau quên mất tiểu gia ta.”

“Sẽ không quên! Vĩnh viễn sẽ không quên!” Trương Đào lắc đầu liên tục, trận đánh vừa rồi thật sự khiến hắn sợ, chỉ cần không đánh hắn nữa, cho dù bảo hắn gọi Lý Ngọc là tổ tông hắn cũng có thể kêu ra miệng.

Lý Ngọc nói: “Hiện tại có biết tiểu gia ta tại sao trói ngươi tới là vì sao không?”

Trương Đào kinh hãi nói: “Là, là vì Lục biểu muội...”

Hắn mới vừa phun ra mấy chữ “Lục biểu muội “, mặt Lý Ngọc liền biến sắc, nói: “Đánh cho ta!” Mấy thị vệ không nói gì xông tới lại một trận bạo đánh.

Trương Đào lại tru lên một trận như giết heo.

Đánh xong Lý Ngọc mới chậm rãi nói; “Biết ngươi vì sao bị đánh không?” Hắn càng không nhanh không chậm như vậy, càng làm cho áp lực trong lòng Trương Đào thật lớn.

Trong mắt Trương Đào hàm chứa nước mắt, lắc đầu, hắn hiện tại không dám nói tiếp nữa, sợ nói sai, Lý Ngọc lại bảo người đánh hắn.

Lý Ngọc hắc một tiếng nói: “Tiểu gia ta dạy ngươi, miễn cho ngày sau ngươi nói sai lại bị đánh.” Nói tới đây, sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, hắn điềm nhiên nói: “Lục cô nương là nhân vật bực nào, tên của nàng nói ra từ trong miệng chó của ngươi chẳng phải là bôi nhọ nàng? Ngày sau ta nghe thấy mấy chữ Lục biểu muội, tiểu gia ta nghe được một lần liền đánh ngươi một lần, hiểu không?”

“Hiểu! Hiểu!” Trương Đào liên tục xin tha.

Nhìn thấy bộ dáng kinh sợ kia, mặt Lý Ngọc khinh thường.

“Rất tốt!” Lý Ngọc phủi tay, cười lười biếng lần nữa. Hắn nói: “Nếu có người hỏi, tối hôm qua ngươi đi đâu, gặp ai, ngươi nói sao?”

Trương Đào cũng không phải là kẻ ngu, rốt cuộc hiểu. “Ta liền nói, ta đêm qua uống rượu say, u u mê mê trở về nhà, không gặp người nào cả.”

“Ha ha ha!” Lý Ngọc dùng chân đá nhẹ vào mặt của hắn, “Trẻ con dễ dạy.”

Hắn cười cười, bỗng nhiên sắc mặt lạnh lẽo: “Đáp án này ngươi có thể nhớ kỹ một năm hai năm, chưa chắc có thể nhớ kỹ mười năm tám năm. Tiểu gia chịu mệt, giúp ngươi ấn tượng sâu một chút cũng được.”

Trương Đào cho là lại muốn đánh hắn, bị làm cho sợ đến liên tục xin tha. “Lý công tử, tha mạng a, chuyện ngày hôm qua ta tuyệt đối sẽ không đi ra ngoài nói lung tung, tuyệt không dám làm hỏng khuê dự của Lục cô nương!”

Rét lạnh Trong mắt Lý Ngọc chợt lóe, “Xem xem, xem xem, nhanh như vậy đã quên không phải sao. Tiểu gia ta không phải là đã dạy ngươi, ba chữ Lục cô nương cũng là để cho ngươi nói hay sao?” Gặp một vị bá đạo cậy mạnh không giảng đạo lý như vậy, Trương Đào thật là khóc không ra nước mắt.

Lý Ngọc không để ý tới cầu khẩn của hắn, tùy ý vỗ tay, liền thấy một thị vệ bưng hai chậu sứ nhỏ khắc hoa sen xanh tới, Lý Ngọc phân phó: “Mở nắp ra cho hắn nhìn một chút.”

Tên thị vệ kia mở hai cái chậu nhỏ ra.

Trương Đào nhìn sang một cái, nhất thời cảm thấy sợ nổi cả da gà. Thì ra là trong hai chậu sứ chứa những con bò cạp lớn bằng ngón cái, nhúc nhích trong chậu sứ, hết sức ghê người.

Chẳng qua khác nhau là trong chậu sứ bên trái chính là bò cạp màu xám tro, trong chậu sứ bên phải là bò cạp màu cực kỳ tươi đẹp. Lý Ngọc ung dung nói: “Nói vậy ngươi cũng đã nhìn ra, những con bò cạp bên trái là không độc, bên phải thì có kịch độc...”

Trương Đào bị làm cho sợ đến xanh mặt, run rẩy nói: “Các ngươi... Các ngươi muốn làm cái gì?”

Lý Ngọc cũng không để ý tới hắn, thản nhiên ra lệnh: “Cho hắn ăn đi.” Nói xong ba thị vệ liền đi lên, trong đó hai người, một đưa tay nắm cằm của hắn, một nắm chặt đầu lưỡi của hắn kéo ra phía ngoài, Trương Đào nhất thời liền nói không ra lời.

Hắn ý thức được Lý Ngọc muốn làm gì, bị làm cho sợ đến hồn phi phách tán, liều mạng giằng co.

Chẳng qua chút sức kia của hắn trước mặt mấy thị vệ thân kinh bách chiến của Lý Ngọc quả thực chẳng khác gì tiểu hài tử, một người thị vệ vừa dùng lực một cái, hắn nhất thời không thể động đậy.

Lúc này người thị vệ thứ ba đã dùng bao tay trực tiếp cầm một con bò cạp sống đặt vào trên đầu lưỡi Trương Đào, con bò cạp kia liền theo đầu lưỡi Trương Đào bò vào cổ họng của hắn, bò đi xuống...

Trương Đào có thể cảm nhận được rõ ràng bò cạp bò ở đầu lưỡi và yết hầu của hắn, cảm giác sởn hết cả gai ốc, nhưng hắn căn bản không cách nào phản kháng. Cái loại cảm giác này thật sự là quá tệ, hắn muốn lập tức ngất đi, nhưng hết lần này tới lần khác lại không ngất được, trong lúc nhất thời không khỏi cứt đái rơi ra, đại tiểu tiện không tự chủ.

Lý Ngọc che lỗ mũi lui về phía sau mấy bước, vẻ mặt chán ghét.

Ba tên thị vệ hoàn thành công việc, cũng lui về phía sau mấy bước.

Trương Đào tung mình, bất chấp xung quanh, tay vươn vào cổ họng của mình liều mạng móc, hy vọng có thể phun ra con bò cạp kia.

Lý Ngọc thản nhiên nói: “Bò cũng bò vào rồi, ói tuyệt đối không phun ra được.”

Tinh thần Trương Đào nhất thời sụp đổ, người to như vậy, ôm đầu gào khóc. Hắn lại không dám mắng Lý Ngọc, sợ hắn cho ăn thêm một con bò cạp sống nữa.

“Nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa.” Lý Ngọc lấy tay quạt bên cạnh lỗ mũi, lười biếng nói: “Mười tám loại dụng hình của Tiểu gia ta còn chưa lấy ra một phần đâu.”

Trương Đào nghe lời này cơ hồ ngất đi.

Lý Ngọc tiếp tục nói: “Lần này ta cho ngươi ăn là bò cạp không độc, vẫn là câu nói kia, là muốn cho ngươi nhớ lâu một chút.” Hắn chỉ một con khác lớn nhất trong chậu, màu sắc tươi đẹp nhất nói: “Ngươi nhìn xem. Bò cạp này mới là trùng vương, tiểu gia để mấy trăm con bò cạp ở trong một cái bình, để cho bọn nó cắn nuốt lẫn nhau, cuối cùng lưu lại đúng một con Bò Cạp Vương này. Chuyện tối ngày hôm qua, nếu để ta biết ngươi nói ra bên ngoài một chữ, ta sẽ sai người trói ngươi trở lại, đút cho ngươi ăn con Bò Cạp Vương này, ngươi có thể tưởng tượng một chút, tư vị kia nhất định hết sức mỹ diệu!”

Trương Đào nghe thiếu chút nữa bị hù chết, thủ đoạn của Lý Ngọc thực sự quá hung tàn, hắn run run cuống quít dập đầu: “Lý công tử, ta không dám, ta tuyệt không sẽ ra ngoài nói lung tung một chữ, Lý công tử bỏ qua cho ta đi, ta thề với trời, tuyệt không nói lung tung một chữ.” Chỉ trời thề.

Lý Ngọc ôm bả vai, hừ một tiếng: “Ta tin ngươi cũng không dám!” Cảm thấy không tệ lắm, cũng lười để ý cái người cặn bả này, nói với ba tên thị vệ: “Ném tên chó chết ra ngoài, quét dọn nơi này một chút.”

Ba tên thị vệ kia liền đáp ứng, cởi bỏ dây thừng của Trương Đào, thả ra khỏi phủ.

Lục Thanh Lam trở lại Thúy Phong uyển, rốt cuộc có chút không yên lòng. Hôm nay là ngày lành của tỷ tỷ Lục Thanh Nhàn, nàng không muốn phá hư tâm tình tốt của phụ thân mẫu thân, mãi cho đến sáng ngày hôm sau, mới nói chuyện này với bọn họ.

Hai vợ chồng giận đến ngã ngửa, biết chuyện này sợ lại là do Lão phu nhân chủ mưu phía sau. Hai vợ chồng cũng là người hiểu chuyện, không quen nói lời thô tục, nhưng Lục Văn Đình thì khác, hắn lúc này liền nhảy lên. “Trương Đào cái đồ chó chết, cũng không soi mặt vào nước tiểu mà xem mình, bộ dáng kia của hắn, còn dám nghĩ đến Bảo nhi nhà chúng ta? Lần sau hắn còn dám đến Hầu phủ, xem ta có đánh gãy chân chó của hắn không!”

Hắn lại không biết, Trương Đào bị Lý Ngọc trừng trị một bữa, cho hắn một cái lá gan nữa, hắn cũng không dám bước vào Hầu phủ nửa bước.

Phu thê cũng cảm thấy chuyện này có chút khó giải quyết, mấu chốt lại liên lụy đến một vị “Minh Nguyệt công tử” của Nam An Hầu phủ, Kỷ thị cau mày nói: “Chuyện này truyền ra sợ là không tốt!” Nếu truyền ra Lý Ngọc và Trương Đào vì Lục Thanh Lam mà đánh nhau, thanh danh của Lục Thanh Lam cũng sẽ bị phá hủy.

Lục Thần liền nói: “Nếu Trương Đào kia còn đang trong tay Lý Ngọc, chúng ta vẫn nên tìm cách thương lượng với Lý Ngọc một chút.” Hai vợ chồng thương lượng, quyết định sai Lục Văn Đình đi Nam An Hầu phủ một chuyến, trao đổi với Lý Ngọc, xem có thể áp chế chuyện này hay không.

Chuyện liên quan đến khuê dự của muội muội, hắn không dám dây dưa, lập tức cưỡi ngựa tới Nam An Hầu phủ.

Lý Ngọc cũng vừa từ biệt viện trở về, thấy gã sai vặt cầm danh thiếp của Lục Văn Đình đi vào, hắn lập tức hiểu, nói gã sai vặt: “Đi mời Lục công tử tiến vào...”

Gã sai vặt vừa định ra cửa, Lý Ngọc lại nói: “Vẫn là ta đi cùng ngươi đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21.. Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »