Hòa Thân Tân Truyện

Lượt đọc: 4192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 67
khải hoàn trở về

❊ ❊ ❊

Hai tung đội của Đỗ Tử Kiệt và Tạ Phi Kiếm khi nhìn thấy bọn cẩu tặc vừa chạy nhà khỏi gian phòng lập tức soái lĩnh quân của mình bao vây đến, 30 người trong đoàn quân cảnh vệ nhanh chóng chạy đến bên Hòa Thân, ai nấy đều giữ sự cảnh giác cao độ, bất cứ lúc nào chuẩn bị đối phó với những chuyện bất ngờ, lúc này nhiệm vụ duy nhất của họ chính là bảo vệ sự an toàn tuyệt đối cho Hòa Thân.

Hòa Thần nhìn thấy: được, phản ứng rất nhanh, đúng là đã không phụ lòng ta tốt với các ngươi.

Lúc này Lưu Tuấn Tài đã sớm giao đấu với bọn hải tặc. những tên cường đạo này vốn là một băng đàng tàn ác, bây giờ lại đi vào đường cùng thế này thì càng tàn ác hung hăng gấp mấy lần bình thường. Bây giờ bọn chúng không thèm để ý đến lời nói của ai nữa. Khi nhìn thấy một mình Lưu Tuấn Tài xông lến rồi lập tức giơ tay đang cầm vũ khí lên hô hoán, giống như một lũ chó điên xông lên cắn, hơn 20 tên bọn chúng cùng xông lên tấn công Lưu Tuấn Tài.

Hòa Thân khi nhìn thấy Lưu Tuấn Tài bị bọn cường đạo vây xung quanh, trong lòng có chút hối hận. Lưu Tuấn Tài này dù là thứ không ra gì, nhưng cũng là người của tri phủ. nếu hôm nay để bọn cường đạo vây xung quanh hắn rồi giết, thực sự thì có phần quá đáng, nghĩ đến điều này nên Hòa Thân đã ra lệnh đoàn cảnh vệ đằng sau tiến lên. Nhưng nhìn kỹ lại thì tên Lưu Tuấn Tài mặc dù một mình bị cẩu tặc tấn công nhưng không có vẻ gì là đang bị áp đảo cả.

Đang đánh bỗng dưng có một đứa trong bọn tặc hô to “a” một tiếng, nhìn lại thì thấy cánh tay của tên đó đã bị Lưu Tuấn Tài chặt đứt, dao trong tay tên này đã bị rơi xuống đất, lúc này tay hắn vẫn còn lủng lẳng. Nhưng khi nhìn thấy tay của Lưu Tuấn Tài dùng lực thì tên cẩu tặc cảm giác như bị chiếc kìm to kẹp phải đau không tả nồi. đang định lấy tay bên kia để gọi cứu viện nhưng không ngờ tay trái của Lưu Tuấn Tài đã nắm lấy đầu và dùng tay vật ngã hắn trong không trung

Mấy chiêu này diễn ra nhanh như điện làm cho người xem hoa cả mắt. vẫn chưa kịp đợi tên cẩu tặc hiểu ra thì đă nghe thấy tiếng “ai ya”, nhìn thấy 3 ngón tay của Lưu Tuấn Tài đã túm lấy đầu của gã, tên cẩu tặc bất thần kêu lên. lúc này đã Lưu Tuấn Tài lấy chân đá sang 1 bên, có vẻ như đã chết rồi.

Lúc này tên cường đạo phía sau Lưu Tuấn Tài nhìn thấy đồng bọn của mình bị giết liền giơ vũ khí thẳng trước ngực Lưu Tuấn Tài và xông lên. Lưu Tuấn Tài nhìn tên này hung hãn liền quay người tránh vũ khí của hắn và lập tức giơ tay trái ra tấn công vào điểm yếu của tên giặc, nhanh như chớp, tay phải đã xuyên thẳng qua phía dưới tay trái.

Tên cẩu tặc biết không hay, thu đao về chặt vào vai Lưu Tuấn Tài, vai phải của Lưu Tuấn Tài trôi đi, tay trái xuất quyền ra, tên kia vội né tránh, không ngờ Lưu Tuấn Tài đột nhiên biến hóa quyền thành chưởng, trực công biến thành tiễu trừ, chiêu “xem hoa trong sương mù” đã xuất đòn, đúng là biến hóa khó lường, khiến đối phương không phòng bị được nghe tiếng “bốp” một tiếng, bàn tay đó đã đánh thẳng vào sau đầu tên cẩu tặc, tên đó hét lên một tiếng rồi ngã nhào xuống. Lưu Tuấn Tài chạy lên trên, giơ tay, kết thúc tính mạng hắn.

Lúc này thấy Lưu Tuấn Tài thu tay cướp lấy một thanh đao từ tay một tên cẩu tặc, hai mắt đầy hung hãn bắt đầu chém giết.

Hòa Thân thấy Lưu Tuấn Tài đúng là không nói phét, hắn qủa là rất cừ, đang định tử tế với hắn, thì đột nhiên nghe mấy tiếng súng. Màn khói tan đi thì thấy trước ngực Lưu Tuấn Tài đã trúng đạn, thanh đao rơi xuống đất. miệng trào máu tươi, xác hắn ngã rầm xuống đất.

Biến cố bất ngờ này khiến cho bọn người Hòa Thân không ai ngờ được. Hòa Thân thấy thì ra là bọn cầu tặc nổ súng, đột nhiên ân hận vô cùng, lúc nãy hắn mong tên Lưu Tuấn Tài này chết ở đây, nhưng nay Lưu Tuấn Tài chết đột ngột dưới súng của bọn cầu tặc thật khiến hắn không chấp nhận nổi. Vì thế hắn không do dự thêm mà nghiến răng ra lệnh: “Nổ súng”

Kì thực bọn binh lính đã sớm không chịu được nữa, bọn chúng thấy Lưu Tuấn Tài vô cùng anh hùng sớm đã muốn động thủ nhưng tri phủ đại nhân không ra lệnh nên chúng không dám manh động chi có thể đứng bên cạnh giương mắt nhìn, vốn được Lưu đoàn trưởng ra lệnh rằng tất cả đều nghe lệnh chỉ huy.

Nay bọn chúng nghe thấy Hòa đại nhân ra lệnh, mấy chục khẩu súng kíp mà hơn 100 người chuẩn bị ngay lập tức nổ súng nhằm hướng bọn hải tặc đang bị bao vây. Mấy tên hài tặc nhìn thấy đại sự không tốt nếu cứ xông ra chắc chắn sẽ bị bắn nát bét, nên bất chấp tất cả lập tức vung kiếm trong tay, thả hết súng đã nạp đạn xông lên trước.

Hòa Thân lần này dốc toàn bộ lực lượng hơn 100 người không sót một ai, số lượng chiếm ưu thế tuyệt đối, còn bọn hải tặc lại chi có hơn 20 người, vừa rồi bị Lưu Tuấn Tài giết mất hai, vòng vây bây giờ như thùng sắt căn bản không thể thoát ra ngoài.

Trong tay bọn binh lính đứng hàng đầu đều là những ngọn giáo dài vô cùng sắc nhọn, bọn binh lính đứng hàng sau được sự yểm trợ của bọn lính đứng đầu nhả đạn vào bọn cầu tặc cho nên nháy mắt bọn cầu tặc liền bị giết đến quá nửa, 7, 8 tên còn lại chỉ có con đường chết nên ai nấy đều vứt vũ khí trong tay hai tay ôm đầu, cầu xin mạng sống.

Lưu Toàn đúng là đi guốc trong bụng Hòa Thân, nhìn thấy mật Hòa Thân hiện vẻ lạnh lùng, liền biết ông chủ của mình đã có lòng muốn tận diệt bọn này, nên hét lên với bọn cầu tặc: “Các ngươi đúng là to gan. dám giết mệnh quan triều đình của Đại Thanh ta, quả thực tội ác vô cùng, không thể tha, nổ súng, bắn chết hết cho ta. Không trừ một tên nào”

Cũng chỉ cần một nháy mắt, bọn cẩu tặc đã quy tịch hết. Nhìn thấy bọn hải tặc chết hết, mấy người lên trước đỡ Lưu Tuấn Tài lên, hắn sớm đã không còn thở nữa, đành phải đặt hắn xuống một bên, đợi chút nữa sẽ xử lý.

Hòa Thân thấy chỉ có thể làm thế, cũng không nói thêm gì nữa mà ra lệnh: “Người của đoàn bảo vệ thu dọn chiến trường, đoàn cảnh vệ đi vào trong lục soát xem xem bọn chúng đã gây ra chuyện gì”

Đang nói thì người của đoàn cảnh vệ trong phòng phát hiện bọn cướp này đã cướp được rất nhiều châu báu vàng bạc, đã sắp đầy mấy hòm chất trong góc phòng, các hòm đều buộc dây thường xem ra đang định chuyến đi, Bọn binh lính không dám chậm trề nên nhanh chóng khênh đến trước mặt Hòa Thân. Hòa Thân thấy bọn hải tặc đúng là còn làm được chút chuyện tốt, vừa định cho Lưu Toàn thu lại, nhưng nghĩ đây là cơ hội thu phục nhân tâm, nay không thể vì nhỏ mất to, nên cười: “Đêm hôm nay mặc dù chúng ta có chút công dùng ngưu đao giết gà, nhưng huynh đệ cũng đã phải nguy hiểm, số vàng bạc này là tài sản bất chính do bọn cẩu tặc cướp được, không tìm được chủ nhân, cũng không thể xung vào kho lương. Lưu Toàn hãy dựa vào đầu người chia cho anh em đi”

Bọn binh lính nghe Hòa đại nhân nói sẽ phân phát tiền bạc cho mình, ban đâu còn có chút không tin, nhưng khi thấy Lưu Toàn đoàn trưởng bắt đầu phân phát theo đầu người, những bạc trắng, dây chuyền vàng, còn có ngọc châu đều bày ra trước mặt, đúng là không thể không tin, bọn họ đột nhiên cảm động quỳ xuống hết trước mặt Hòa Thân, liên mồm nói: “Nguyện chết trung thành với Hòa đại nhân, vì Hòa đại nhân hi sinh không tiếc”

Sau khi chiến trường dọn dẹp sạch sẽ, xác của mấy tên cẩu tặc cũng được chôn gần đó. Hòa Thân nhìn thấy xác của Lưu Tuấn Tài vần nằm đó nên ra lệnh: “Hãy bọc xác Lưu đại nhân lại, đợi sau khi về báo cáo với tổng đốc đại nhân rồi xử lý”

Kì thực Hòa Thân biết, nếu báo cáo Doãn Kế Thiện thì Doãn Kế Thiện cũng cười cho xong chuyện. Một tên phàn bội như Lưu Tuấn Tài mặc dù có công với triều đình nhưng ai nấy đều khinh thường hắn. Ban đầu Doãn Kế Thiện cho hắn làm thành môn lĩnh, chẳng qua chỉ đê cho bọn người ý chí không kiên định, đấu chí không kiên cường của Bạch Liên Giáo xem, chứ ai mà thật sự coi trọng Lưu Tuấn Tài.

Trên đường thu binh về thành. Hòa Thân gọi mấy người Nhiễm Kiện, Thôi Minh, Đỗ Tử Kiệt, Tạ Phi Đao lại bên cạnh, bắt đầu tồng kết tình hình xuất binh. Hòa Thân thấy lần hành động này mặc dù là làm lớn vấn đề nhưng cũng coi như là chiến đấu thực sự, nhất thiết phải nghiêm túc xem xét đánh giá lại. Mấy “Tướng lĩnh cấp cao” hôm nay cũng thu hoạch được không nhỏ nên vô cùng khâm phục Hòa Thân, nay thấy Hòa đại nhân yêu cầu phải tổng kết những điểm chưa được, nên bắt đầu hăng hái phát biểu.

Nhìn lại mấy tên lính, bọn họ khi xuất phát đều rất phấn chấn, không ngờ khi về còn có thu hoạch nên ý chí càng lên cao, quân tâm càng kiên định, chuyến này đi đúng thật thành công. Ai nấy bước đi càng thêm chỉnh tề, nhìn từ xa đã sắp bằng với quân dã chiến chính quy của thế kỉ 21 rồi.

Hòa Thân nói: “Nếu vừa đi vừa cho họ hát quân ca thì đúng là hăng hái hơn rồi”

Huyết Tu La

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của độc cô hắc mã