Hòa Thân Tân Truyện

Lượt đọc: 3945 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 2
nữ cải trang nam

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, Hòa Thân thức dậy sớm, dùng điểm tâm xong đến thỉnh an nhạc nương, sau đó dẫn theo Lưu Toàn trốn khỏi nhà đi chơi. Lưu Toàn tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại vô cùng thông minh lanh lợi, hắn vừa nghe Hòa Thân bảo ra ngoài chơi bèn dùng lời của phu nhân khuyên bảo vài câu, thấy không có tác dụng lập tức trưng ra bộ mặt không mấy bằng lòng, chỉ là bị ép buộc nên miễn cưỡng đi theo Hòa Thân ra ngoài.

Lưu Toàn vừa ra khỏi nhà đã trở thành con chim sổ lồng, hắn chạy nhảy lăng xăng trước mặt Hòa Thân, hớn hở reo lên: “Thiếu gia, nếu cậu muốn đi đây đi đó để khuây khỏa thì nô tài đề nghị chỗ hay này với cậu, đảm bảo là cậu chưa đến đây bao giờ!”

Hòa Thân nghe vậy liền lên cơn tò mò, hứng thú hỏi: “Nơi nào thế? Chắc ngươi không dẫn ta vào chỗ không nên đến đấy chứ?”

“Sao mà thế được? …Nô tài đang nói đến miếu Thành Hoàng ở ngoài Đông Trực môn. Thiếu gia chắc chưa đến đó chứ? Nô tài cũng chỉ đến đó một lần. Vào mồng 8 tháng tư năm ngoái, phu nhân dẫn cậu đến phủ nội vụ nên nô tài được nghỉ một ngày, thấy không có việc gì làm nên nô tài ghé đó chơi. Hôm nay cũng đúng vào mồng 8 tháng tư, ngày sinh của đức Phật, thiếu gia nói có trùng hợp không?” Lưu Toàn lấm lét giải thích.

Hòa Thân nghe nói miếu Thành Hoàng là một nơi náo nhiệt, thế là cùng Lưu Toàn bước nhanh về hướng Đông Trực môn. Suốt dọc đường đi Lưu Toàn xem hắn như con nít, khi vào chỗ đông người Lưu Toàn luôn đứng cạnh hắn đề phòng người ta đụng phải Hòa Thân, còn đi vào đoạn đường gồ ghề thì Lưu Toàn đi phía trước, dọn sạch những hòn đá lởm chởm, chốc chốc lại quay đầu nhắc nhở Hòa Thân cẩn thận bước đi.

Thấy Lưu Toàn sốt sắng vì mình như thế, Hòa Thân cảm động trong lòng, Lưu Toàn chỉ là một đứa bé chưa khôn lớn, nếu sinh vào thời hiện đại chắc được ngồi trong phòng học rộng thênh thang nghe giảng bài rồi, nhưng giờ đây lại phải hầu hạ một người chẳng có quan hệ thân thích gì với mình, hơn nữa còn phải xem đó là sự nghiệp suốt đời ấy chứ.

Đang lúc bước đi hối hả, Hòa Thân đột nhiên phát hiện trong đám đông phía trước có hai người hơi khác biệt, có lẽ người khác không chú ý nhưng Hòa Thân lại nhận ra bất thường từ thân hình của họ. Đúng lúc này, người có thân hình cao hơn một chút quay đầu nhìn lại, chỉ trong khoảnh khắc đó Hòa Thân đã nhìn rõ đôi mắt long lanh kia, điều này càng khẳng định phán đoán của mình hơn, hai người này cũng là một chủ một tớ, người cao hơn là một tiểu thư thân hình thon thả, người còn lại chắc là nha đầu vẫn chưa dậy thì hoàn chỉnh.

Hòa Thân có thể phán đoán chuẩn xác hai người đi phía trước là nữ cải nam trang cũng nhờ hắn từng nghiên cứu nét độc đáo của cơ thể nữ giới vào thế kỷ 21, đó chính là động tác lắc eo khi bước đi của họ. Tuy hai người phía trước cũng mặc trang phục nam tử, nhưng cô tiểu thư kia khi đi đường lại đung đưa phần mông rất rõ ràng, vòng eo của cô cũng nhỏ hơn nam tử bình thường nhiều.

Phát hiện quan trọng trên khiến Hòa Thân vô cùng phấn khích, hắn bỏ mặc Lưu Toàn sau lưng, bước nhanh tới theo sát hai cô gái. Về kỹ năng bám đuôi người đẹp thì không ai qua mặt được hắn, trong biển người mênh mông, hai người gặp mặt nhau đã là duyên phận hiếm có, một khi bỏ lỡ dịp may sẽ như giọt nước rơi xuống biển cả, dù sau đó có luyến tiếc nhọc công tìm kiếm cũng đừng mong gặp lại nàng được nữa. Theo sát nhưng lại không thể quá gần, vì một khi bị phát hiện sẽ rất dễ xảy ra hiểu lầm tai hại, có trăm phương ngàn kế giải thích đi nữa thì ấn tượng của mình trong mắt nàng khó tránh khỏi bị tổn hại.

Hôm nay đường phố vô cùng náo nhiệt, vừa ra khỏi Đông Trực môn đã thấy hai bên đường dựng lên rất nhiều sạp, bá tánh khắp nơi đều đổ về đây trẩy hội, hát hò diễn tuồng, bói toán đoán chữ xem tướng số, ném vòng tạp kỹ, đánh trống khua chiêng, đối câu trúng thưởng… trò gì cũng có, khắp nơi huyên náo ầm trời, người đến thắp nhang lễ phật chen chúc chật kín, vốn dĩ Hòa Thân và Lưu Toàn đến đây vì muốn xem náo nhiệt, nhưng lúc này Hòa Thân không còn tâm trí quan tâm thứ khác, đôi mắt của hắn trước sau không hề rời khỏi hai cô nương nữ cải nam trang kia, từng lời nói cử chỉ, âm thanh dung mạo của họ mới là thứ Hòa Thân muốn xem rõ nhất.

Hai cô gái vẫn không hề phát hiện có người bám theo, hào hứng xem hết chỗ này đến chỗ khác, Lưu Toàn cuối cùng đã đuổi kịp Hòa Thân, đưa tay lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển nói: “Thiếu gia, đông người như thế mà cậu đi nhanh quá vậy, có bị đụng phải không?”

Hòa Thân không có tâm trạng trả lời Lưu Toàn, thấy hai cô gái đang đứng trước sạp bán quạt giấy tỉ mẫn chọn lựa, chắc trong một lúc họ sẽ không rời khỏi, nếu mình tiếp tục đứng yên không bỏ đi sẽ rất dễ bị phát hiện, đưa mắt nhìn quanh, thấy bên cạnh sạp bán quạt giấy có một ông lão xem tướng số, Hòa Thân lập tức bước đến gần ngồi xuống xem tướng.

“Nhìn tướng mạo của công tử, sau này làm quan nhất định thuận buồm xuôi gió, phong hầu bái tước, lưu danh thiên cổ!” Ông lão xem tướng quan sát Hòa Thân một lúc xong gật gù phán.

Hòa Thân vốn chả tập trung nghe lão phán lung tung, nhưng nghe lão nói mình sẽ thuận lợi trong quan trường liền nhớ tới toan tính đêm qua của mình: “Nếu mình theo làm thuộc hạ dưới trướng đại nguyên soái A Quế thì mỗi đêm phải đổ nước tiểu giúp A Quế, sau đó được tiếp cận Càn Long thăng quan phát tài, nhưng cuối cùng bị Gia Khánh xử tử, cứ theo vận mệnh này chẳng phải uổng công mình đến triều Thanh chuyến này hay sao? Ngoài ra mình còn biết lý do Càn Long không giết Hòa Thân, ngoài việc Hòa Thân hầu hạ Càn Long đâu vào đấy ra còn ẩn chứa đạo làm vua cao tay hơn trong đó, đó là cố tình giữ Hòa Thân lại đối đầu với Gia Khánh, mục đích là rèn luyện Gia Khánh trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm đấu trí đấu lực với tham quan gian thần. Nếu phó mặc số phận diễn ra theo lịch sử, Hòa Thân này chẳng phải đã trở thành kẻ ngu ngốc nhất trong thiên hạ rồi ư? Hầu hạ đời cha nó, làm đối tượng để con nó rèn luyện, sau cùng bỏ mạng tức tưởi. Không được, không thể như thế được, ta không chịu làm trò ngu ngốc đó đâu…”

Hòa Thân vừa nghĩ đến đây, vẫn chưa nảy ra dự tính tiếp theo sẽ làm gì để thay đổi số phận, chợt ngẩng đầu nhìn lên, giật mình một cái bừng tỉnh, hai cô gái đứng chọn quạt đã biến đâu mất. Hòa Thân dáo dác nhìn xung quanh, ông lão xem tướng vẫn đang ngồi đó huyên thuyên không ngớt, hắn vội móc ra một nén bạc ném cho lão, đứng dậy chạy đuổi theo, bóng dáng yêu kiều của cô tiểu thư kia cứ xuất hiện trong đầu hắn, mấy lần muốn bỏ cuộc giữa đám đông nhưng lại không thể dừng lại.

Lưu Toàn thấy Hòa Thân hành động kỳ lạ, cho rằng hắn lại giống hôm qua, nếu lát nữa về nhà lại nổi điên hỗn láo với phu nhân thì nguy to, lúc đó kẻ làm nô tài như mình không bị đánh gãy chân mới lạ, trong lòng hoảng sợ, Lưu Toàn vội chạy nhanh bám theo.

Hòa Thân vừa đuổi theo về phía trước vừa suy nghĩ lung tung, nàng ta có phải đã mua quạt không? Nếu mua quạt thì sẽ tặng cho ai? Sạp bán quạt vừa rồi không có loại quạt Tương Phi dành cho các cô nương thường dùng, toàn là loại quạt to chuyên dụng của nho sinh công tử, vậy nhất định nàng mua quạt để tặng cho ý trung nhân rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của độc cô hắc mã