Hổ Lang Chi Sư

Lượt đọc: 5599 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 169
tiểu quả phụ đang khó xử.

❊ ❊ ❊

Sau khi đóng xong cây gỗ cuối cùng, Nhạc Mông đang định rời đi cùng mấy tên đại đội trưởng, chợt có một tên binh sĩ vội vàng đi tới bẩm báo:

- Trưởng quan, có người muốn gặp ngài, nói là có chuyện quân tình cấp tốc gì đó.

Sa Phá Lang vừa mới thay đổi cách nhìn với Nhạc Mông lập tức vung tay lên, tiếng nói rè rè như thanh la vỡ:

- Chuyện quân tình cái rắm gì chứ, lại còn cấp tốc nữa, trời đánh còn tránh bữa ăn, ăn xong hãy nói!

- Chờ một chút!

Nhạc Mông không tức giận, chỉ khoát khoát tay ra ý bảo Sa Phá Lang yên lặng, sau đó mới hỏi tên binh sĩ kia:

- Người ấy ở đâu?

Tên binh sĩ nói:

- Đang ở ngoài cửa hành dinh.

Nhạc Mông nói:

- Bảo hắn tới gặp ta!

- Dạ, trưởng quan.

Tên binh sĩ đáp lời, không tới thời gian uống cạn chung trà đã dẫn một tiều phu có tuổi tới trước mặt mọi người.

Lão tiều phu nọ nhìn thấy Nhạc Mông và mấy tên đại đội trưởng Thiểm tộc như hung thần ác sát, vội bước nhanh tới trước quỳ xuống khấu đầu:

- Tiểu lão nhi ra mắt các vị trưởng quan.

Nhạc Mông tiến lên đỡ lão tiều phu dậy, cất giọng ôn hoà:

- Lão nhân gia mau đứng lên.

Lão tiều phu nơm nớp lo sợ đứng lên, Nhạc Mông mới hỏi tiếp:

- Lão nhân gia, nghe nói người có chuyện quân tình cấp tốc gì đó phải không?

- Dạ!

Lão tiều phu thấy Nhạc Mông hiền hoà cũng trấn tĩnh tinh thần lại:

- Hôm trước tiểu lão nhi đang đốn củi ở chân phía Nam của đại hoang sơn, không ngờ nghe được một tràng tiếng vó ngựa. Tiểu lão nhi còn tưởng là ngựa hoang trong núi, nhưng nhìn qua khe hở của cây đại thụ mới phát hiện đó là một đội khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà!

- Sao?

Sắc mặt Nhạc Mông khẽ biến:

- Khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà?

Lão tiều phu tưởng rằng Nhạc Mông không tin, vội vã thề thốt:

- Trưởng quan, tiểu lão nhi không có nói dối, tuyệt đối đúng là khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà!

Sa Phá Lang giơ bàn tay to như chiếc quạt bồ gãi gãi đầu, cất tiếng nói:

- Trưởng quan, chuyện này có vẻ kỳ quái, khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà vì sao lại đi vòng qua phía Nam đại hoang sơn, hơn nữa lại chạy tới một nơi thâm sơn cùng cốc như vậy, chuyện này không hợp với lẽ thường chút nào!

Tuy rằng bọn Sa Phá Lang năm tên đại đội trưởng Thiểm tộc đều là thanh niên trẻ tuổi đến từ Tử Vong Đại Sa Mạc, nhưng không có nghĩa là bọn họ chỉ có sức mạnh lỗ mãng mà không có chút đầu óc nào. Ngược lại, năm tên đại đội trưởng Thiểm tộc này đều là tinh anh trong Thiểm tộc, đều là người biết suy nghĩ chín chắn.

Cũng chính là vì bọn năm người Sa Phá Lang có đầu óc và năng lực, so với các đại đội trưởng Thiểm tộc khác càng khó quản lý hơn, cho nên Tổng đốc Đông Bộ Lý Vũ mới đem liên đội Thiểm tộc này giao cho Nhạc Mông, vốn chỉ muốn làm khó tên thanh niên có quan hệ mập mờ với Mông Khác này để phát tiết ra oán khí trong lòng mà thôi, không ngờ vô tình giúp cho Nhạc Mông quật khởi.

Nhạc Mông theo bản năng vuốt vuốt mũi, đột nhiên hỏi:

- Lão nhân gia, người có thể đưa chúng ta đến hiện trường nhìn qua một chút hay không?

- Được được được, đương nhiên là được!

Lão tiều phu đáp vội:

- Tiểu lão nhi lập tức đưa các trưởng quan đi.

Lập tức Nhạc Mông và bọn Sa Phá Lang, Thạch Thiên Trụ năm người vội vàng ăn qua loa chút lương khô, sau đó đi với lão tiều phu thẳng tới phía Nam đại hoang sơn.

Hai giờ sau, ở một chỗ sâu trong đại hoang sơn.

Lão tiều phu chỉ vào một chỗ sâu trong hạp cốc:

- Các vị trưởng quan, lúc trước đội khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà chính là đóng ở chỗ này.

Sa Phá Lang tung mình xuống ngựa, bới đám cỏ dại ra xem xét một hồi, sau đó gật đầu khẳng định:

- Có vết chân ngựa, nơi này quả thật đã có kỵ binh đi qua, hơn nữa thời gian chưa quá ba ngày.

Thạch Thiên Trụ lấy một nhánh cây khô cành lá héo úa ra khỏi một đống tro than nói:

- Còn có dấu vết đốt lửa.

Ba tên đại đội trưởng Thiểm tộc Đan Cừu, Văn Hổ và Lôi Trì cũng phát hiện được dấu vết quân đội đã từng trú chân ở đây. Tình hình đã rất rõ ràng, ba ngày trước quả thật đã từng có một đội khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà trú chân ở đây.

Nhạc Mông nhìn hạp cốc sâu thăm thẳm trước mặt, đột nhiên cất tiếng hỏi:

- Theo các ngươi, bên trong đại hoang sơn có thể có con đường tắt nào không?

- Đường tắt?

Bọn năm người Thạch Thiên Trụ nghe vậy giật mình kinh hãi, vội vàng nói:

- Trong đại hoang sơn quả thật có đường tắt, xem tình hình như vậy, thành Tiểu Cô của chúng ta từ hậu phương giờ đây đã trở thành đội quân tiền tuyến. Nhưng lúc này công sự phòng thủ của thành Tiểu Cô còn chưa tu sửa hoàn chỉnh, chỉ bằng vào liên đội Thiểm tộc của chúng ta e rằng không thể ngăn cản đại quân của đế quốc Tinh Hà tấn công. Có phải trưởng quan muốn cấp báo thành Đại Cô điều động viện quân tới hay không?

Nhạc Mông lại vuốt vuốt lỗ mũi:

- Nhưng dù sao đây cũng chỉ là phỏng đoán của chúng ta mà thôi.

Sa Phá Lang lại nói:

- Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị trước.

- Ừ!

Nhạc Mông nhìn đám cỏ cây khô héo hai bên hạp cốc một lần nữa, đột nhiên cặp mắt sáng ngời, một lúc lâu sau lại cất tiếng hỏi:

- Liên đội Thiểm tộc chúng ta còn được bao nhiêu vật dẫn hoả?

Thạch Thiên Trụ nói:

- Chuyện này… dầu hoả, lưu huỳnh và thuốc nổ cũng còn rất nhiều.

Nhạc Mông dẫn năm người Sa Phá Lang và lão tiều phu đi lên sườn phải của hạp cốc, sau đó lấy tay chỉ hạp cốc phía dưới:

- Các ngươi hãy nhìn xem địa hình của hạp cốc này rất kỳ lạ, cửa vào và cửa ra rất hẹp, ở giữa cốc lại rất rộng rãi, có thể chứa mấy vạn nhân mã cũng không thành vấn đề!

Ngừng một chút, Nhạc Mông lại nói tiếp:

- Khinh kỵ binh của đế quốc Tinh Hà đột nhiên xuất hiện ở đây là chuyện vô cùng khả nghi, thế nhưng bên trong đại hoang sơn có đường tắt hay không chúng ta vẫn chưa thể xác định được, hơn nữa cũng không có thời gian đi xác định. Nhưng tôn chỉ của chúng ta là "thà tin là có còn hơn là không tin", nêu như chúng ta chuẩn bị đầy đủ thì cũng không đến nỗi bị quân địch đánh cho trở tay không kịp, các ngươi nghĩ sao?

- Trưởng quan nói đúng!

- Đúng là nên chuẩn bị cho tốt!

Năm người bọn Thạch Thiên Trụ gật đầu liên tục, bây giờ bọn họ mới phát hiện chẳng những Nhạc Mông có ý chí ương ngạnh, lại còn có tâm tư kín đáo, đây chính là những tố chất cần thiết để trở thành một vị thống soái tài ba.

Nhạc Mông bỗng nhiên quay đầu lại hỏi lão tiều phu:

- Lão nhân gia, hạp cốc kia tên gì vậy?

Lão tiều phu vội nói:

- Hồi bẩm trưởng quan, dân địa phương chúng ta gọi cốc này là Hồ Lô cốc.

- Hồ Lô cốc? Quả thật giống một cái hồ lô!

Nhạc Mông mỉm cười nói tiếp:

- Nếu như bên trong đại hoang sơn quả thật có đường tắt, mà đại quân của đế quốc Tinh Hà thật sự muốn theo đường tắt này đánh lén hành tỉnh Bắc Phương của chúng ta, như vậy Hồ Lô cốc đã trở thành quan ải đầu tiên để ngăn cản quân địch!

- …Ta có biện pháp này, chúng ta âm thầm chôn các vật dẫn hoá như lưu huỳnh, thuốc nổ và dầu hoả bên trong Hồ Lô cốc, lại cho quân đội mai phục hai bên sườn núi ở hai cửa ra vào cốc, đồng thời chất đống thật nhiều củi khô. Một khi đại quân của đế quốc Tinh Hà thật sự tiến vào trong Hồ Lô cốc, lập tức quăng những đống củi khô đã chất sẵn ở hai bên sườn núi xuống bít chặt hai cửa ra vào của Hồ Lô cốc, sau đó mới dùng hoả công!

--------------

Thành Mạc Nam, trong vương phủ của Thân vương Nam Bộ Tần Xuyên của đế quốc Tinh Hà.

Tần Tam toàn thân dính đầy bụi đường lộ vẻ mệt mỏi sải bước vào trong đại sảnh, co một gối quỳ xuống bẩm báo:

- Vương gia, đã dò xét rõ ràng!

Tần Xuyên nghe vậy nhất thời đứng bật dậy, gấp giọng hỏi:

- Tên thương buôn kia có đặt điều nói dối hay không? Rốt cục bên trong đại hoang sơn có đường tắt hay không?

Hai vị đại tướng của đế quốc Tinh Hà đang nghị sự cùng Tần Xuyên cũng vội vàng đứng dậy. Hai người này một người tên là Thiết Chiến, một người tên là Phong Khinh Dương, gia tộc họ Thiết và gia tộc họ Phong là hai đại gia tộc trong vùng Mạc Nam của đế quốc Tinh Hà gần với vương tộc họ Tần. Nhất là Phong gia, bốn đứa con trai của Phong Khinh Dương là Phong Phá, Phong Diệt, Phong Viên, Phong Liệt đều là những viên mãnh tướng vạn người khó địch.

Tần Tam vừa thở dốc vừa nói:

- Vương gia, tên thương buôn kia quả nhiên không nói dối, trong đại hoang sơn quả thật là có đường đi qua. Theo như ty chức tính toán, nếu như đi vòng theo chân núi phía Đông của đại hoang sơn rồi vào thành Đại Cô xuôi Nam xâm nhập vào sâu trong lãnh thổ của đế quốc Quang Huy, ít nhất phải mất thời gian là nửa tháng. Nhưng nếu đi theo đường nhỏ trong núi, quân ta chỉ cần năm ngày là có thể xuất hiện ở chân núi phía Nam của đại hoang sơn!

- Tốt lắm!

Tần Xuyên không nhịn được phấn chấn nói:

- Đế quốc Quang Huy tập trung đại quân trong thành Đại Cô, còn tưởng là bản vương sẽ đem mười vạn thiết kỵ đi theo đường biên giới mà xâm nhập. Hừ hừ, thế nhưng bản vương không đi ngã thành Đại Cô, mà là âm thầm đi theo đường nhỏ bên trong đại hoang sơn, hắc hắc, lúc đó hành tỉnh Bắc Phương của đế quốc Quang Huy sẽ hoàn toàn trở thành khu săn thú cho chúng ta!

Phong Khinh Dương đột nhiên cất tiếng khuyên:

- Vương gia, đường tắt trong núi hiểm trở khó đi e rằng bất lợi cho đại quân di chuyển. Hơn nữa vạn nhất quân địch cũng phát hiện được đường tắt này phái binh trấn giữ, lúc đó quân ta sẽ lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

- Phong tướng quân quá lo xa!

Tần Tam nói với giọng quả quyết:

- Ba ngày trước ty chức vừa đi qua chân núi phía Nam của đại hoang sơn, ở đó chỉ có mỗi một liên đội Thiểm tộc đóng quân ở thành Tiểu Cô, chung quanh trong vòng năm mươi dặm không còn bất cứ lực lượng quân đội nào khác. Cho nên cho dù quân địch cũng phát hiện con đường tắt kia, muốn điều binh tới thì đã không còn kịp nữa.

Tần Xuyên vung tay lên, cao giọng nói:

- Bản vương tâm ý đã quyết, cứ đi theo đường tắt trong núi!

--------------

Ở Bắc Quận, Thanh Châu.

Cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ trú ở Dã Trư lâm trong hai ngày, sau đó rẽ ngược lên phía Bắc. Quân đoàn cận vệ đóng quân bên trong thành Liệt Liễu có biểu hiện vô cùng kềm chế, không hề có chút ý ra khỏi thành khiêu khích. Bất quá sau khi cánh quân đường Bắc của Mạnh Hổ rẽ ngược lên phía Bắc, quân đoàn cận vệ vủa đế quốc Minh Nguyệt mới ra khỏi thành Liệt Liễu đi theo lên phía Bắc.

Còn cách Sát Hổ khẩu khoảng hai trăm dặm, các lộ kỵ binh Man nhân toả ra khắp nơi từ trước đã vội vàng đem tin tức mới nhất về các đường đại quân của đế quốc Minh Nguyệt truyền báo về.

Trong một hang đá cạnh sơn đạo.

Cổ Vô Đạo lấy hai cây cờ nhỏ màu đen cắm vào bản đồ, sau đó chỉ vào bản đồ nói:

- Tướng quân, căn cứ theo tin tức của kỵ binh Man nhân mới vừa truyền báo, quân đoàn cấm vệ của Thu Vũ Đường ở về phía Tây Nam của chúng ta, cách chừng ba trăm dặm. Quân đoàn cận vệ của Tiêu Lãng ở về phía Nam của chúng ta, khoảng cách cũng ước chừng ba trăm dặm. Không ra ngoài dự liệu của tướng quân và Tất huynh, hai đường đại quân kia đã bị chúng ta dẫn dụ, thế nhưng quân đoàn Tịnh Châu của Thác Bạt Thọ thì lại chưa có động tĩnh gì.

- Chưa chắc!

Tất Điêu Tử lắc đầu:

- Quân đoàn Tịnh Châu của Thác Bạt Thọ rất có thể đã dọc theo sườn Nam của Đại Hổ sơn xuôi Nam, chỉ là du kỵ thám báo của chúng ta không có cách nào vượt qua Đại Hổ sơn, cho nên không biết mà thôi.

- Ta đồng ý với suy nghĩ của lão Tất.

Mạnh Hổ nói:

- Bây giờ xem ra tiểu quả phụ Thu Vũ Đường kia đang rất khó xử. Một mặt không muốn buông tha cho chúng ta một cách dễ dàng, nhưng mặt khác lại không thể không đối diện với thực tế, muốn dốc hết tốc độ xuôi Nam đánh vào sau lưng Mông Diễn. Vì thế cho nên mới xuất hiện cục diện quái dị như thế này, nếu như ta đoán không sai, chiếm Sát Hổ khẩu hẳn không phải là chuyện quá khó khăn!

- Không sai!

Tất Điêu Tử cũng khẳng định:

- Với trí tuệ của Thu Vũ Đường, không khó đoán ra tướng quân có lòng muốn chiêu binh tự lập thông qua hướng đi của cánh quân đường Bắc. Cho nên chỉ cần chúng ta giả như vì nóng lòng muốn trở về nước mà tấn công mạnh mẽ Sát Hổ khẩu, quân của đế quốc Minh Nguyệt sẽ không tử thủ. Dù sao chuyện để chúng ta về nước đối với đế quốc Minh Nguyệt lúc này chỉ có lợi mà không có hại!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »