Hổ Lang Chi Sư

Lượt đọc: 5988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 108
vận mệnh của mạnh hổ.

❊ ❊ ❊

Thủ phủ Lạc Kinh, phủ Yến vương.

Mông Khác đang đứng trên ngọn giả sơn ở hậu hoa viên chắp tay trông về phía xa xa. Mông Khác là em một mẹ của đương kim hoàng đế, tay nắm trọng binh, quyền cao chức trọng, sau khi đương kim hoàng đế trúng gió liệt nửa người nằm suốt trên giường, mọi việc triều chính đều do Mông Khác trông coi. Cũng may Mông Khác không có dã tâm gì, bằng không nếu hắn muốn soán vị cướp ngôi thật dễ như trở bàn tay.

Một tên nội thị tay cầm áo choàng da hổ đi lên ngọn giả sơn:

- Vương gia mau khoác thêm áo choàng da hổ, trên này gió lớn, xem ra rất lạnh.

Mông Khác tiện tay cầm áo choàng da hổ khoác lên người, đột nhiên cất tiếng thở dài.

Tên nội thị này là một lão nhân đã theo hầu Mông Khác nhiều năm, lập tức hỏi:

- Vương gia đang lo lắng cho Nhị điện hạ sao?

- Ôi, đúng vậy…

Mông Khác gật đầu, nói với vẻ vô cùng lo lắng:

- Hài tử này không biết có phải trúng bùa mê gì hay không, không ngờ không đợi cho hai đại quân đoàn Tây Bắc, Tây Nam cùng nhau tập hợp, đã dẫn quân đoàn cận vệ một mình nhổ trại, lấy tốc độ hành quân mỗi ngày trăm dặm thẳng tới Tây Lăng. Theo tính toán thời gian có lẽ lúc này đã đến Tây Lăng, không biết có xảy ra chuyện gì hay không….

Lão nhân nội thị gật đầu:

- Đúng vậy, đối phương chính là Tư Đồ Duệ thanh danh hiển hách, là danh tướng bất bại của thế giới Trung Thổ, mặc dù Nhị điện hạ thiên tư hơn người, nhưng dù sao cũng còn quá trẻ.

Mông Khác cau mày:

- Tuy Diễn nhi trẻ tuổi, nhưng không lẽ Sử Di Viễn và Phác Tán Chi cũng trẻ tuổi sao? Sao bọn chúng không ngăn cản Diễn nhi?

Lão nhân nội thị nói:

- E rằng Di Viễn tiên sinh và Tán Chi tiên sinh ngăn cản không được.

- Vương gia, Tây Lăng dùng bồ câu đưa tin, đại thắng, Tây Lăng đại thắng!

Lão nhân nội thị vừa dứt lời, dưới ngọn giả sơn đột nhiên xuất hiện một tên nội thị còn trẻ, vừa chạy loạng choạng vừa quơ quơ tay phải, cao giọng hô lớn:

- Vương gia, Tây Lăng đại thắng, Tần Vương điện hạ đánh bại Tư Đồ Duệ bên bờ Nữ Nhi hà, vòng vây Tây Lăng không cần đánh mà được giải…

- Cái gì?! Đánh bại Tư Đồ Duệ!?

Thoáng chốc Mông Khác và lão nhân nội thị nhìn nhau, cả hai đều thấy trong mắt đối phương lộ vẻ vô cùng kinh ngạc. Tin tức này quả thật làm cho người ta hết sức bất ngờ, Mông Diễn còn trẻ như vậy không ngờ lại đánh bại Tư Đồ Duệ thanh danh hiển hách! Hơn nữa Mông Diễn chỉ có một quân đoàn cận vệ, mà Tư Đồ Duệ lại có trong tay đại quân ba quân đoàn, vậy làm sao Mông Diễn có thể đánh thắng?

Mông Diễn còn chưa kịp đi xuống ngọn giả sơn, một tên nội thị mặc áo choàng màu vàng vội vã chạy vào hậu hoa viên của phủ Yến vương, còn cách rất xa đã lớn tiếng kêu gọi Mông Khác:

- Vương gia, vạn tuế gia tỉnh rồi! Vạn tuế gia tỉnh rồi! Vạn tuế gia bảo ngài lập tức vào cung kiến giá, bảo ngài lập tức kiến giá….

Mông Khác nghe vậy tâm thần chấn động thêm lần nữa, thầm nghĩ hôm nay là ngày gì thế này???

Lập tức không hề do dự, Mông Khác lớn tiếng quát:

- Người đâu, mau đi báo tin chiến thắng. Bản vương phải lập tức vào cung kiến giá, mang tin đại thắng Tây Lăng tâu lên với vạn tuế gia.

--------------

Tây Lăng, đại sảnh của phủ Tổng đốc.

Chờ cho bọn Mông Diễn ngồi xuống, Mạnh Hổ mới lạnh nhạt nói:

- Trước khi điện hạ đến đây, chúng ta cũng đã thương lượng và chọn ra một phương án rất tốt để gầy dựng lại quân đoàn Tây Bộ. Chuyện gầy dựng lại quân đoàn Tây Bộ lần này, nguồn chiêu mộ binh sĩ sẽ chọn lựa ra trong đội ngũ tráng đinh thủ thành, các quan quân cấp thấp và trung sẽ chọn lựa ra từ đám lão binh may mắn còn sót lại của sư đoàn số Bốn điều qua, còn việc chọn lựa bốn vị sư đoàn trưởng… TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Nói tới đây, Mạnh Hổ đột nhiên quay đầu lại lấy mắt ra hiệu cho Triệu Thanh Hạm.

Triệu Thanh Hạm hội ý, lập tức đứng lên nói tiếp:

- Việc chọn lựa bốn vị sư đoàn trưởng là thế này: Chiến Ưng sẽ tạm thời đảm nhiệm chức sư đoàn trưởng của sư đoàn số Một, Hạ Khánh sẽ tạm thời đảm nhiệm chức sư đoàn trưởng của sư đoàn số Hai, Chu Tiến sẽ tạm thời đảm nhiệm chức sư đoàn trưởng của sư đoàn số Ba, Bạch Hỉ sẽ tạm thời đảm nhiệm chức sư đoàn trưởng của sư đoàn số Bốn. Chờ đến sau khi đánh đuổi quân xâm lấn của đế quốc Minh Nguyệt, sẽ đem phương án gầy dựng này trình lên Binh bộ, thỉnh cầu Binh bộ duyệt lại.

Sử Di Viễn không khỏi nhíu chặt đôi mày, vốn hắn đã chuẩn bị chỉ trích Triệu Thanh Hạm và Mạnh Hổ không tuân theo quy chế của triều đình, tự tiện bổ nhiệm tướng lĩnh cao cấp từ sư đoàn trưởng trở lên. Nhưng lúc này, sự chỉ trích của hắn đã không thể nào đưa ra được nữa, dù sao mấy tên sư đoàn trưởng kia cũng chỉ là tạm thời, cuối cùng vẫn phải trình lên cho Binh bộ duyệt lại mà thôi.

Mông Diễn không nhịn được, lại hỏi:

- Vậy còn Mạnh Hổ thì sao?

Triệu Thanh Hạm chuyển sang nhìn Mạnh Hổ với ánh mắt vô cùng âu yếm, ngọt ngào cười nói:

- Chờ đánh đuổi xong giặc đế quốc Minh Nguyệt, Thanh Hạm sẽ thành hôn với tướng quân Mạnh Hổ. Theo như quy chế của đế quốc, tướng quân Mạnh Hổ cũng đương nhiên trở thành quân đoàn trưởng của quân đoàn Tây Bộ, thế nhưng trước khi tiến hành hôn lễ, tướng quân Mạnh Hổ chỉ có thể tạm thời đảm nhiệm chức quân đoàn trưởng mà thôi.

Nghe xong những lời này của Triệu Thanh Hạm, Mông Diễn đâm ra hối hận vô kể, lẽ ra không nên hỏi nhiều như vậy, đây không phải là ép buộc Triệu Thanh Hạm thừa nhận ra mặt hôn sự của nàng và Mạnh Hổ sao? Thế nhưng cũng phải nói rằng, trái tim Triệu Thanh Hạm gởi cho Mạnh Hổ là chuyện mọi người đã biết từ lâu, dù hôm nay Mông Diễn có hỏi hay không cũng không thể nào thay đổi.

Nghĩ tới đây, Mông Diễn không khỏi càng thêm khẳng định quyết tâm diệt trừ Mạnh Hổ, Triệu Thanh Hạm phải là của Mông Diễn hắn, không ai có thể cướp nàng trong tay hắn!

--------------

Lạc Kinh, trong hoàng cung.

Tồng quản nội thị Cốc Thành dẫn Yến vương Mông Khác đi thẳng tới tẩm cung của hoàng đế đế quốc Quang Huy Mông Viễn. Mông Khác vừa đi vừa hỏi:

- Cốc công công, vạn tuế gia tỉnh lại lúc nào vậy?

Cốc Thành đáp với vẻ xiểm nịnh:

- Từ nửa giờ trước, vừa tỉnh lại đã vội vã triệu kiến Vương gia ngài.

Nghe xong lời nói lấy lòng của Cốc Thành, Mông Khác cảm thấy trong lòng nặng trĩu, hỏi với vẻ lo lắng:

- Thần sắc của vạn tuế gia ra sao?

- Rất tốt.

Cốc Thành lập tức đáp:

- Bắt đầu từ sáng hôm nay, khí sắc của vạn tuế gia bắt đầu trở nên tốt hẳn, bây giờ khí sắc đã hồng hào tươi tốt, hồng quang đầy mặt, hoàn toàn không giống với người bệnh liệt giường lâu năm.

Mông Khác nghe vậy càng thêm lo lắng. Hoàng huynh thọ bệnh đã lâu, từ một năm trước bắt đầu trở nặng, ba tháng trước bắt đầu hôn mê, nhưng hôm nay lại đột nhiên tỉnh lại, hơn nữa tinh thần khí sắc phục hồi như lúc chưa bệnh…. Mông Khác càng nghĩ càng cảm thấy trong dạ bất an, chẳng lẽ khí thế của hoàng huynh như vậy là dấu hiệu của ….Tới đây, Mông Khác không dám nghĩ tiếp nữa…

Rất nhanh, Cốc Thành đã dẫn Mông Khác đến tẩm cung, sau đó đứng sang một bên cất giọng nịnh nọt:

- Vương gia, lão nô chỉ có thể đưa ngài đến đây thôi, vạn tuế gia có dặn, chỉ cho phép một mình ngài vào kiến giá.

Mông Khác gật đầu, đi thẳng vào tẩm cung.

Tẩm cung của Mông Viễn có ba tầng chín gian, nơi nơi rường cột chạm trổ, lộ ra vẻ hết sức xa hoa của hoàng gia. Mông Khác vừa vào đến chính điện, từ Đông Noãn các đã truyền ra một thanh âm có vẻ khàn khàn:

- Là Nhị đệ phải không?

- Hoàng huynh!

Nghe thấy thanh âm vừa quen thuộc vừa có phần xa lạ, trong lòng Mông Khác đột nhiên nổi lên một tình cảm quyến luyến không nỡ rời xa khó thể tả bằng lời, vội vã quỳ rạp xuống đất, cứ như vậy mà lết vào trong Đông Noãn các.

Bên trong Đông Noãn các, một lão già thân mặc hoàng bào, tinh thần quắc thước đang ngồi ngay ngắn trên ghế.

Mông Khác đã lết tới trước mặt lão già kia, ngã quỵ xuống ôm hai chân lão già kia khóc rống lên.

Lão già mặc hoàng bào kia đương nhiên là lão hoàng đế Mông Viễn của đế quốc Quang Huy. Mông Viễn đưa tay đỡ Mông Khác dậy, vừa cười vừa nói:

- Nhị đệ, xem ngươi kìa, vẫn như là trẻ con vậy!

- Hoàng huynh!

Mông Khác lúc này mới dần ngưng tiếng khóc, nức nở nói:

- Ba tháng vừa qua thần đệ nhớ người muốn chết.

- Trẫm biết.

Mông Viễn đứng dậy, đưa tay vỗ về Mông Khác, ôm choàng lấy vai Mông Khác ôn tồn nói:

- Cốc Thành đã nói với trẫm rồi, cái bọn không ra gì kia làm cho đệ lao tâm không ít, ba tháng vừa qua thật là làm khổ đệ.

Mông Khác nói:

- Sao hoàng huynh lại nói như thế, ra sức vì hoàng huynh chính là bổn phận của thần đệ.

Mông Viễn bùi ngùi nói:

- Huynh đệ chúng ta đừng nói những lời khách khí này nữa, thời gian của trẫm không nhiều lắm, qua ngày hôm nay, huynh đệ chúng ta e rằng vô duyên gặp gỡ nữa rồi!

Mông Khác nhất thời biến sắc:

- Hoàng huynh, người…

Mông Viễn khoát tay:

- Nhị đệ, chuyện sanh lão bệnh tử không ai tránh khỏi, nếu chúng ta còn học thói nữ nhi thế tục khóc lóc như vầy sẽ vô cùng lãng phí thời gian, trẫm còn có đại sự muốn thương lượng với Nhị đệ.

Mông Khác lộ vẻ sầu thảm nói:

- Hoàng huynh!

Mông Viễn nghiêm nghị nói:

- Vừa rồi trẫm đã bảo Cốc Thành đem hết những chuyện đã xảy ra trong ba tháng nay kể lại đại khái cho trẫm. Không ngờ chỉ mới ba tháng mà đã xảy ra chuyện lớn, lão già Tư Đồ Duệ kia thật biết tranh thủ thời gian, thừa lúc trẫm hôn mê bất tỉnh, mấy tên không ra gì kia lo tranh quyền đoạt lợi lại khởi binh xâm lấn, ha ha…

Lúc này Mông Khác mới nhớ đến chuyện Tây Lăng đại thắng, vội nói:

- Hoàng huynh, việc này cũng không cần lo lắng nữa!

Mông Viễn ngạc nhiên:

- Sao?

Mông Khác vội lấy hai phong thư do bồ câu đưa đến trong lồng ngực ra, trình lên cho Mông Viễn:

- Đây là thư tín mà Diễn nhi và Sử Di Viễn vừa cho bồ câu đưa tới, mật thư của Sử Di Viễn thần đệ vẫn chưa kịp đọc, thế nhưng Diễn nhi gởi đến phong thư báo tin chiến thắng, quân đoàn cận vệ đánh bại Tư Đồ Duệ ở Nữ Nhi hà, Tây Lăng đã được giải vây.

- Vậy sao?

Mông Viễn nửa tin nửa ngờ tiếp lấy hai phong thư, không thèm xem phong thư báo tin chiến thắng của Mông Diễn trước, ngược lại mở phong mật thư của Sử Di Viễn đọc trước. Sau khi đọc xong, thần sắc Mông Viễn bắt đầu trở nên ngưng trọng hẳn lên, chân mày liên tục giãn ra rồi co lại, trong miệng thỉnh thoảng lại phát ra một tràng thở dài.

Mông Khác hơi nghi hoặc hỏi:

- Hoàng huynh, mật thư của Sử Di Viễn nói những gì?

Mông Viễn đưa lại phong thư đã xem xong dày đặc chữ trên đó cho Mông Khác, thở phào một cái rồi nói:

- Trong mật thư của Sử Di Viễn lặp đi lặp lại tên một người, hơn nữa miêu tả tường tận cuộc chiến ở Nữ Nhi hà từ đầu đến cuối. Đệ hãy xem thư trước đã, xem xong đệ sẽ biết rằng chiến thắng của Mông Diễn lần này phần nhiều là nhờ vào may mắn mà thôi!

Mông Khác không nói gì thêm, lập tức cầm lấy phong mật thư của Sử Di Viễn đọc kỹ một lượt, lúc này mặt mới có vẻ biến sắc:

- Thì ra sự tình là như thế! Lúc trước thần đệ cũng cảm thấy lần này Tư Đồ Duệ thất bại có vẻ kỳ quái, thì ra Tư Đồ Duệ chỉ là không bại mà bại, chuyện này rất hợp với lẽ thường tình.

Mông Diễn đột nhiên nói:

- Nhị đệ, Sử Di Viễn lặp đi lặp lại rằng tên Mạnh Hổ kia xem ra không đơn giản chút nào!

Mông Khác gật đầu:

- Tên Mạnh Hổ kia quả thật là một viên tướng tài giỏi, đánh một trận ở pháo đài Thiên Lang chém chết mãnh tướng Tư Đồ Bưu của đế quốc Minh Nguyệt giữa vạn quân, lại lấy không tới hai ngàn khinh bộ binh đánh một trận ở pháo đài Hà Tây diệt sạch hai vạn đại quân của Thác Bạt Đảo, quả thật là làm cho người khác thán phục không thôi!

Mông Diễn lạnh lùng:

- Cuộc chiến lần này ở Nữ Nhi hà, nếu không phải nhờ vào đám kỵ binh Man nhân của Mạnh Hổ đánh tan Liêm Đao kỵ sĩ đoàn của Tư Đồ Duệ trước, e rằng quân đoàn cận vệ của Mông Diễn đã bị tiêu diệt toàn quân, hừ!

Mông Khác im lặng, vấn đề này hắn cũng không dám nói bừa.

Mông Viễn chắp tay sau lưng đi qua đi lại vài bước, đột nhiên dừng lại:

- Trẫm cũng muốn được gặp tận mặt tên Mạnh Hổ kia, càng muốn trực tiếp hỏi hắn vài vấn đề, chỉ tiếc rằng… Nhị đệ, chuyện quan trọng này chỉ có thể nhờ ngươi, nếu như có thể dùng tên Mạnh Hổ này, bồi dưỡng cho hắn trở thành phụ tá bên cạnh Diễn nhi, nếu không thể dùng được…

Nửa câu sau Mông Viễn không nói hết, thế nhưng sát cơ lạnh lẽo trong mắt hắn toát ra cũng đã quá rõ ràng.

Mông Khác thầm giật mình, bởi vì một câu nói có vẻ nhẹ nhàng của Mông Diễn đã quyết định hai đại sự vô cùng lớn lao và quan trọng.

Đại sự thứ nhất dĩ nhiên là chính thức xác định Mông Diễn là kẻ nối ngôi sau này, đại sự thứ hai là quyết định vận mệnh sau này của Mạnh Hổ. Tên này rất có khả năng sẽ trở thành một đại nhân vật đứng đầu trong đế quốc trong vòng năm mươi năm tới, đương nhiên cũng không loại trừ một khả năng khác, thế nhưng Mông Khác cho rằng khả năng này cực kỳ bé nhỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »