Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 6196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 37
gả nữ nhi(1)..

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày thứ hai Minh Phỉ ở trong phòng mình dùng điểm tâm, sau ở nơi đó Trần thị gặp được Nhị Di Nương. Vóc dáng Nhị Di Nương không cao, tuổi không nhỏ, vóc người hơi đẫy đà, dáng dấp cũng không có xinh đẹp như Tứ Di Nương, nhưng ăn mặc cực kỳ xuất chúng, là một mỹ nữ phong cách.

Xinh đẹp giống Minh Tư, mắt phượng câu người, đôi môi đầy đặn hấp dẫn, tóc mây búi lên, bên trái cài một trâm ngọc san hô, trâm cài đầu cao nhất dùng san hô đỏ tươi tạc thành một đóa hoa mẫu đơn, hoa mẫu đơn rũ xuống ba chuỗi trân châu màu sắc kích thước hình dạng đều giống nhau như đúc, sau đầu cài một đóa hoa điệp khảm ngọc trai, mang hoa tai ngọc trai xanh, mặc áo khoác tơ tằm xanh ngọc, đai lưng đỏ sậm, váy xanh bích thêu mười hai đóa mẫu đơn hồ điệp, dáng vẻ thướt tha mềm mại.

Nhị Di Nương mang trên mặt nụ cười không màng danh lợi, đoan đoan chính chính đứng ở nơi đó, cứng rắn đè ép nổi bật tất cả mọi người trong phòng xuống. Trần thị so với nàng, quá xấu; Tam Di Nương so với nàng, quá sợ hãi; Tứ Di Nương so với nàng, quá lỗ mãng.

Là một nhân vật. Trong lòng Minh Phỉ bình tĩnh nhìn Nhị Di Nương, mắt nhìn thẳng đi qua trước mặt nàng, đứng ở trước mặt Trần thị hành lễ: "Nữ nhi gặp qua mẫu thân. Mẫu thân vạn phúc."

Trần thị đối với biểu hiện này của Minh Phỉ rất hài lòng, trong giọng nói mang theo mấy phần vui vẻ: "Nghe nói đêm qua con ngủ muộn?"

Minh Phỉ lo lắng nói: "Hỉ Phúc có chút không quen, rên cả đêm. Không biết có ảnh hưởng mẫu thân nghỉ ngơi?" Nàng sớm biết từng cử động của mình đều bị người bẩm báo Trần thị, vì vậy cũng không có nửa phần kinh ngạc.

Trần thị sờ sờ đầu của nàng: "Ta ở chỗ này cách xa như vậy, ồn ào không tới. Về sau ban đêm để Mai Tử ôm ra ngoài, ban ngày lại ôm trở về, đợi nó thích ứng rồi lại nói."

Minh Phỉ kinh ngạc hỏi: "Mai Tử?"

"Mai tử là nha hoàn nhị đẳng bên cạnh ta." Trần thị mỉm cười giải thích: "Vốn là mỗi tỷ muội các con đều có một nhũ mẫu riêng, một ma ma giáo dưỡng, hai đại nha hoàn, hai tiểu nha hoàn, một ma ma thô sử. Nhưng con vừa tới, trong khoảng thời gian ngắn những người này cũng không tìm được người thích hợp, Mai Tử làm việc chịu khó, trước hết dùng nàng đi."

Một tiểu nha đầu áo hồng váy xanh mặt mũi chỉnh tề, mười ba mười bốn tuổi đi ra trước quỳ lạy từ biệt Trần thị, lại hành lễ với Minh Phỉ. Minh Phỉ không thể không cảm tạ Trần thị một lần.

Trần thị cùng nàng lòng như có ăn ý với nhau, tự nói mục đích bản thân, gạt đám người Nhị Di Nương sang một bên. Cứ như vậy trong lòng Minh Tư cũng không thoải mái, lạnh lùng hừ một tiếng, khoe khoang với Minh Bội Minh Ngọc: "Hôm qua phụ thân thưởng cho ta một con khỉ phỉ thúy, các ngươi nhìn, xanh biếc giống như nước sâu."

Minh bội nịnh hót nói: "Cho ta mượn nhìn một chút?"

Minh Tư một tay nhấc dây thừng buộc khỉ con, khiến khỉ con đung đưa giữa không trung, ngạo mạn nói: "Cứ như vậy nhìn."

Minh Bội nói: "Không thấy rõ."

Minh Tư nói: "Nhưng nhìn khỉ con chính là nhìn như vậy." Nói qua ngụ ý liếc nhìn Minh Phỉ một cái.

Minh Phỉ cúi đầu, mắt điếc tai ngơ. Tứ Di Nương lại vì Minh Tư khi dễ Minh Bội, khó tránh khỏi tức giận bất bình: "Ngũ Tiểu Thư, hôm qua lão gia không phải cũng cho con một đôi khuyên tai lam bảo thạch sao?"

Minh Bội không nói, lại hả hê liếc Minh Phỉ, Minh Phỉ vẫn là một vẻ mặt lão tăng nhập định. Ngược lại Minh Ngọc, tức giận nhếch miệng nhỏ nhắn.

Nhị Di Nương nhân cơ hội mắng chửi Minh Tư: "Con làm tỷ tỷ như vậy sao? Muội muội muốn xem thì cho muội muội liếc mắt nhìn như thế nào? Lúc tới ta nói gì với con? Còn không xin lỗi Tam tỷ tỷ?" Vừa quay đầu nhìn Trần thị cười: "Tỷ tỷ, đều tại ta bình thường chiều hư đứa nhỏ này, tuổi càng lớn càng không hiểu chuyện."

Trần thị thổi mạnh bọt trà trong chén, cũng không thèm nhìn nàng một cái: "Ngươi thật sự phải quan tâm nhiều hơn. Dù là nữ nhi thứ xuất, cũng nên cư xử đúng mực, nếu không tương lai vứt mặt mũi của Thái gia này!"

Da mặt Nhị Di Nương không thể không rút lại, đảo mắt lại cười khanh khách đáp, tiến lên lôi kéo tay Minh Phỉ cười đến thân thiết cực kỳ: "Suốt mười năm qua, Tam Tiểu Thư cũng đã lớn thành đại cô nương rồi, ta vừa nhìn thấy Tam Tiểu Thư, cũng nhớ tới phu nhân quá cố, ai nha, người tốt như vậy, thật sự là.....Phu nhân nếu gặp được, không biết sẽ vui mừng đến mức gì." Âm thanh nghẹn ngào.

Minh Phỉ phối hợp cúi thấp đầu, không nói một lời. Mặt Trần thị không chút thay đổi, nhưng nha đầu ma ma hầu hạ bên cạnh nàng đều lộ ra bộ dáng tức giận bất bình. Đôi mắt Tứ Di Nương xoay chuyển liến thoắng, nghiêng mắt nhìn Trần thị lại nghiêng mắt nhìn Nhị Di Nương, hưng phấn như xem kịch hay. Tam Di Nương trước sau như một cúi thấp đầu, gương mặt chất phác.

Nhị Di Nương biểu diễn đủ rồi, cầm tay đè khóe mắt, khoa trương nhẹ nhàng đánh mặt của mình một cái, nhìn Trần thị cười nói: "Nhìn cái miệng ta này, quá cao hứng vui mừng khi nói đến những chuyện kia, tỷ tỷ cũng đừng cùng ta so đo."

Trần thị cười còn rực rỡ hơn nàng: "Tỷ muội nhà mình nói những lời khách khí làm cái gì? Đúng rồi, Minh Phỉ, đây là Nhị Di Nương."

Lúc này Minh Phỉ mới hô một tiếng di nương, Nhị Di Nương thân thiết lôi kéo tay của nàng: "Tam Tiểu Thư, hôm qua Tứ muội muội ngươi không hiểu chuyện, nói lung tung chuyện không nên nói, lão gia, phu nhân và ta hôm qua đều đã trừng phạt nàng, Tam Tiểu Thư là tỷ tỷ, cũng đừng cùng so đo."

Minh Phỉ ngượng ngùng lắc đầu: "Sẽ không." Trong lòng lại nghĩ tới, Nhị Di Nương cũng thật biết nâng cao thân phận của mình, một cái liền nâng địa vị một thiếp thất như nàng lên cùng Thái lão gia, Trần thị thành một loại rồi. Lương thiếp này quả nhiên là không giống nhau, đặc biệt là ở trong nhà Thái gia lộn xộn lung tung này, nếu như nhà mẹ Trần thị không đè ép Thái Quốc Đống, chỉ sợ nàng còn muốn bay lên trời đi.

Nhị Di Nương liền bắt đầu quát lớn Minh Tư: "Xem Tam tỷ tỷ ngươi kìa, hiểu chuyện hơn ngươi. Còn không qua đây nhận lỗi với Tam tỷ tỷ?"

Minh Tư liếc mắt, lòng không phục đi tới, qua loa cúi đầu trước Minh Phỉ: "Tam tỷ tỷ, hôm qua là ta không đúng."

Minh Phỉ cười híp mắt nói: "Không sao. tỷ muội không khách khí." Nàng nhìn thấy Nhị Di Nương không biến sắc quan sát nàng, Nhóc con, muốn nhìn thì nhìn đủ đi! Mặc dù không có tuổi tác lớn, không có kinh nghiệm tranh đấu phong phú, nhưng ta đây cũng không phải là tiểu nha đầu ngốc mặc cho ngươi nhào nặn. Ngươi không phải gây sự nói ta một ngày chỉ biết tranh cường ác đấu, mắng thân sinh phụ mẫu sao? Lúc này vừa đúng cho người ta xem một chút, rốt cuộc là ai thích tranh cường ác đấu nhất, người nào dịu dàng đôn hậu nhất.

Trần thị để ly trà trong tay xuống: "Tốt lắm, nếu hiểu lầm đã hóa giải, mấy người tỷ muội các con về sau có thể phải hảo hảo sống chung, không làm cho người khác chê cười, mất mặt Đồng Tri phủ!"

Lại nắm cơ hội lời lẽ đanh thép nói Minh Tư mấy câu: "Con cũng là cô nương mười tuổi, không coi là nhỏ, bình thường làm việc vẫn là coi là thỏa đáng, nhưng hôm qua con làm thật sự không ra dáng!Tam tỷ tỷ cùng con là tỷ muội ruột thịt, nàng đường xa đến, từ nhỏ ăn rất nhiều khổ sở, con không đau lòng nàng, không thông cảm nàng, ngược lại nhục nhã nàng. Tứ Di Nương là mẹ kế của con, nàng quan tâm con mới lôi kéo con...Con lại có thể nào vừa bắt vừa đánh vừa cắn vừa mắng nàng? Thật sự không ra thể thống gì! Con là tiểu thư Thái gia, cũng không phải là cô nương nhà nghèo không hiểu quy củ không làm được việc lớn không có giáo dục!"

Minh Tư bĩu môi, hư hư lên tiếng: "Nữ nhi nhớ."

Nhị Di Nương rũ mắt xuống, che giấu cảm xúc trong mắt. Bên trái một câu cửa nhỏ nhà nghèo, bên phải một câu không hiểu quy củ không làm được việc lớn không có giáo dục, nàng dù là thiếp, cũng là kiệu hoa nghiêm chỉnh mang tới cửa, lương thiếp trong sạch, nơi nào kém thứ xuất lùn xấu xí này? Nàng ở nhà cũng là vợ cả sinh dưỡng, ăn sung mặc sướng, nô tì gọi một tiếng đại tiểu thư. Phải nói kém ở nơi nào, đơn giản kém ở nhà cửa sa sút, không có phụ huynh đắc lực che chở thôi. Tự mình xui xẻo không tính, còn ngay cả con gái của mình cũng cõng cái vỏ bọc thứ xuất.

Minh Phỉ cười thầm, Trần thị cũng thói quen nói lời xã giao, cầm thương đeo gậy, mở miệng một tiếng nữ nhi thứ xuất, tiểu môn tiểu hộ, luôn mồm luôn miệng tuy nhiên cũng không làm mất mặt mũi Đồng Tri phủ cùng Thái lão gia, làm cho người ta muốn phản bác cũng không thể nào phản bác. Nhưng nghe được Trần thị nói rõ là đại cô nương mười tuổi, trong lòng lại cảm giác có chút buồn bã. Minh Tư so với nàng còn nhỏ hai tháng, cổ nhân có thói quen xem tuổi mụ, nàng tới hơn hai năm còn chưa có thích ứng. Chưa tới vài năm nữa, nàng phải quan tâm một chuyện đại sự khác.

Trần thị dạy bảo Minh Tư xong, biểu diễn một chủ mẫu tiêu chuẩn, mới uy nghiêm nói: "Hôm nay trừ nhị tiểu thư ra, ta gọi mọi người tới là có chuyện muốn an bài. Từ nay trở đi chính là đại sự của Nhị tiểu thư, trong nhà muốn đãi khách, đến lúc đó những người có mặt mũi đều sẽ tới làm khách. Tuy là gả nữ nhi, nhưng đây là đại sự đầu tiên sau khi lão gia khởi phục, cần phải làm thuận lợi vui vẻ náo nhiệt, ta cùng lão gia thương lượng qua, đây là đại sự, mỗi người phải xuất ra một phần lực."

Nàng dừng một chút, nhìn Nhị Di Nương nói: "Lão gia nói với ta, Nhị Di Nương lớn tuổi hơn chững chạc, làm việc chu đáo trầm ổn, có thể giúp ta làm rất nhiều chuyện quan trọng. Ta hết sức chấp nhận."

Trong mắt Nhị Di Nương dẫn theo ánh sáng nhìn về phía Trần thị, nói: "Lão gia cùng phu nhân khen sai rồi, chỉ cần ta có thể làm, nhất định không chối từ vất vả."

Trần thị cười híp mắt nhìn Nhị Di Nương: "Biết muội muội không giấu giếm vả lại có thể làm. Ta cảm thấy, muốn đãi khách, khó khăn nhất quan trọng nhất chính là một chữ ăn. Những khách nhân chỉ có ăn uống vui vẻ mới có thể tâm tình tốt."

Nhị Di Nương cười nói: "Tỷ tỷ nói cực phải. Ta nhất định làm tốt chuyện này."

Chuyện phòng bếp là công việc béo bở, thực đơn có những thứ gì Trần thị đã sớm mời đại sư phụ Xan Hà Hiên nghĩ tốt, chỉ cần làm từng bước mua đồ, làm, đưa lên là được, có thể vơ vét lại không dễ dàng phạm sai lầm, dễ dàng xuất sắc nhất. Tứ Di Nương không khỏi ghen tỵ nhìn Nhị Di Nương, miệng Tiểu Hồng cũng không kiềm hãm được trề môi, cái lão sắc quỷ đó làm sao lại thiên vị như vậy? Lại cảm thấy Trần thị thật là uất ức, vừa hận Nhị Di Nương tuổi đã một xấp dày mà còn dụ dỗ.

Tứ Di Nương nghĩ đi nghĩ lại xê dịch đến bên cạnh Tam Di nương, lặng lẽ đâm đâm Tam Di Nương, làm ra vẻ mặt khinh thường .

Tam Di Nương cúi thấp đầu, giống như cọc gỗ. Chính nữ nhi nàng gả đi, lão gia phu nhân cho thể diện lớn, nàng còn có cái gì không biết đủ, sao dám dính vào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng