Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 15
sóng gió (hai)..

❊ ❊ ❊

Kiều Đào vẫn cười, chỉ là trong mắt nhiều hơn mấy phần rét lạnh thấu xương: "Nếu nãi nãi nhất định không chịu cho, nô tỳ không thể làm gì khác hơn là đi tháo dỡ gia cụ tới đốt. Nãi nãi, có câu nói, làm người phải giữ lại một đường lui, để ngày sau còn gặp mặt, tiểu thư của chúng ta ở nhà người nhiều năm như vậy, thế nào cũng coi là có duyên, người cần gì phải đuổi tận giết tuyệt? Ta còn nhớ có câu tục ngữ, ninh khi lão đầu tử, bất khi tị thế nhi (*). Hôm nay Tam Tiểu Thư nhà ta không thuận ý, nhưng sau này ai biết vận mệnh của nàng ra sao? Không nói đâu xa, chỉ nói bào huynh (anh ruột) của Tam Tiểu Thư, Đại công tử chúng ta, năm nay mười bốn tuổi, cũng đã thi đậu tú tài, đức hạnh xuất chúng, hắn coi trọng nhất máu mủ tình thân, đối với Tam Tiểu Thư chúng ta cũng có nhiều quan tâm."

(*) Thà rằng ức hiếp một người lớn, không cần ức hiếp một đứa con nít, cho rằng người lớn hiểu biết nhiều, thời gian sống còn lại cũng không nhiều, đối với ức hiếp có thể chịu đựng hoặc thờ ơ, mà con nít thì ngược lại, đứa trẻ bị ức hiếp sau khi trưởng thành sẽ quay lại gây bất lợi.

Uông thị vẫn ngồi bất động, chỉ đưa đẩy mùa đông năm nay gió tuyết quá lớn, khí hậu rét lạnh, than đắt lương thực đắt, trong nhà không có than không có tiền, muốn than không có, muốn mạng thì có một. Ngược lại Ngô Hiền Thanh sợ vợ kia, đã từng đọc sách, biết chút văn chương nghe trong lời nói của Kiều Đào có chút uy hiếp cùng dụ dỗ, vừa giật dây nhi tử Kim Trụ đi lấy than, vừa nhìn Kiều Đào cười làm lành: "Bà nương ngu xuẩn này bị dầu heo mê muội, không biết mình đang nói cái gì, cô nương không nên cùng bà ấy so đo."

Uông thị không buông tha, đen mặt, nhìn chằm chằm Ngô Hiền Thanh, thò móng vuốt ra, dường như muốn ăn thịt người. Ngô Hiền Thanh chặn ngang níu lấy cánh tay Uông thị, nhìn bà ta nháy nháy mắt, lớn tiếng kêu Phương nhi: "Phương nhi, mau ra đây giúp Kiều Đào tỷ tỷ con lấy than!"

Phương nhi nghe tiếng, chạy ra thật nhanh, kéo Kiều Đào đi ra ngoài: "Kiều Đào tỷ tỷ, tỷ đi theo ta."

Kiều Đào nhìn Ngô Hiền Thanh phúc thân, cười nói: "Sau này nô tỳ nhất định sẽ chuyển đạt với công tử nhà ta về ân tình chiếu cố của Ngô lão gia và nãi nãi đối với Tam Tiểu Thư."

Ngô Hiền Thanh ha ha cười không ngừng, lộ ra vẻ rất thật thà.

Thấy Kiều Đào đi theo Phương nhi đi rồi, Uông thị cũng không kiêng dè Diễm Nhi vẫn còn ở trước mặt, đứng dậy nhéo lỗ tai của Ngô Hiền Thanh: "Ông bị tiểu yêu tinh này mê hoặc, không biết phương hướng rồi hay sao?"

Ngô Hiền Thanh uốn thắt lưng một cái, linh hoạt né tránh đi, nói: "Đừng vội hồ đồ! Nàng nói cũng không sai, hôm nay tình thế không rõ, bà muốn làm loạn một trận, cũng không chừa cho mình chút đường lui! Quên hôm đó thê thảm như thế nào à? Còn muốn bị một lần nữa sao?"

Uông thị lý sự: "Ông......"

Ngô Hiền Thanh thay đổi chiêu thức khuôn mặt tươi cười, nắm khuỷu tay Uông thị, dịu dàng an ủi: "Nương xấp nhỏ, bà nghe ta nói tỉ mỉ. Trước hết bà cứ cho nàng mấy ngày, nhịn tức mấy ngày, coi như muốn trút giận cũng phải chờ tình hình bên kia ổn định rồi đã. Không nên nghe theo một mình Nhị di nương, kết cục tình hình trong phủ ra sao, chúng ta ai cũng không biết phải không? Không nên chịu khổ chín năm, cuối cùng xôi hỏng bỏng không."

Uông thị liếc mắt nhìn nói: "Vậy ông nói phải làm sao? Nha đầu này quả thật là sao chổi! Khi đó ta nói chết sống không nên đâu, ông cứ muốn tiếp lấy."

Ngô Hiền Thanh nhỏ giọng nói: "Không phải đã nói mấy ngày này sẽ phái một ma ma tới sao? Cứ cho là người không đến, cũng phải chờ qua năm. Nghe nói Nhị tiểu thư Thái gia mùng mười tháng hai phải xuất giá, đến lúc đó, nếuThái gia phái người tới đón nàng trở về chơi, vậy chúng ta có thể sẽ không giống như trước đây. Nếu sau lần này Thái gia không còn cho người đến hỏi, bà thích làm sao đều được, chỉ cần không xảy ra án mạng là được. Trước tiên phải đối đãi nàng thật tốt."

Uông thị nói: "Đối đãi nàng thật tốt? Ông nói ra nhẹ nhàng! Nhị di nương không buông tha chúng ta thì làm thế nào? Chúng ta đã cầm của nàng ta rất nhiều bạc, chẳng lẽ lấy không à? Còn có ca ca ta, còn dựa vào cửa hàng của nàng ta làm việc nuôi sống gia đình đấy."

Ngô Hiền Thanh nói: "Nói bà đần, bà còn không tin. Lúc này sao không còn khôn khéo như lúc đối phó Dư ma ma rồi hả? Bà ta nói gì, bà đều đồng ý là được, nơi này trời cao hoàng đế xa, làm sao bà ta biết bà ở đây làm cái gì? Thời khắc mấu chốt động thủ lần nữa. Ta thấy, ngày mai bà dẫn hai nha đầu đi cùng Phỉ nha đầu nói vài lời hay, mời các nàng mừng năm mới cùng chúng ta."

Uông thị liếc mắt: "Ta không đi! Muốn đi thì ông đi đi!"

Ngô Hiền Thanh nói: "Nói ngốc còn bảo không phải? Hôm nay không thể giống như trước kia, khuê phòng tiểu thư nhà người ta, ta một đại nam nhân có thể tùy tiện vào sao? Bà đi, đi ta liền cho bà đánh một đôi vòng vàng."

Uông thị nghe được có được vòng vàng, mặt mày hớn hở: "Ông còn dạy ra tới việc này rồi."

"Ta dầu gì cũng là người từng đọc sách." Ngô Hiền Thanh cười, cố làm ra vẻ sờ sờ mấy cọng râu chuột lưa thưa trên cằm, "Bà không làm chuyện gì nên cùng ta học nhiều thêm một ít, không cần hễ có chuyện gì đều làm ra ngoài mặt. Sau này, nhớ không cần phát giận lung tung."

Lại không nói Ngô Hiền Thanh dụ dỗ Uông thị tạm thời cùng Minh Phỉ làm thân, phải yên lặng theo dõi biến hóa, ngư ông đắc lợi thu hai đầu như thế nào. Lại nói Phương nhi cùng Kim Trụ dẫn Kiều Đào đi nhĩ phòng (cái chái) phía đông của khố phòng (nhà kho) lấy than, Kiều Đào cười híp mắt nói chuyện cùng hai huynh muội Ngô thị, hai người đều buồn bực không giận nổi.

Kim Trụ chỉ nhỏ hơn Diễm Nhi một tuổi, đã mười lăm tuổi rồi, cũng đến lúc nghị hôn, hắn không giống với vợ chồng Ngô thị, có chút ngu ngơ, bình thường chỉ biết nghe lời của cha nương, đối với những người khác cũng không có nói nhiều. Nói tóm lại, hắn không phải người xấu, nhưng đối với danh hiệu khắc tinh của Minh Phỉ cũng không thích vả lại còn ghét, liên quan đến người của Thái gia cũng không có cảm tình gì. Hắn buồn bực lôi một cái sọt than lớn từ trong nhĩ phòng ra, kéo đến trước mặt của Kiều Đào vừa để xuống liền muốn đi.

Kiều Đào cười nói: "Đại Thiếu Gia, không bằng cho đủ một lần rồi thôi, hai người chúng ta cũng không dùng được bao nhiêu, tính đến đầu mùa xuân, chỉ cần sáu sọt than là đủ rồi. Hắc xì, hôm nay thật là lạnh." Nói xong liền hắc hơi một cái.

Kim Trụ sợ chổi lông gà cùng sư tử hống của Uông thị, khó xử nhìn Kiều Đào, thoái thác nói: "Bên trong không có bao nhiêu."

Phương nhi đẩy hắn một cái: "Ca ca, cho các nàng đi, dù sao đều dùng tiền của người ta mua. Cha nương nơi đó, muội đi nói."

Kim Trụ nhìn Kiều Đào, chỉ thấy Kiều Đào mặc áo nhỏ màu tím váy màu xanh biếc, trên đầu chải song loa kế, cắm hai đóa hoa sơn trà hồng phấn, cười khanh khách đứng ở nơi đó nhìn hắn, mặt phấn, môi hồng răng trắng, chính là quang cảnh ở nông thôn không thấy được. Không kiềm được đỏ mặt, ấp úng nói: "Người nào làm người đó chịu, làm ca ca sao để muội muội chịu trách nhiệm?" Vùi đầu chạy vào sương phòng một hồi chuyển ra.

Kiều Đào lại để cho Kim Trụ giúp một tay mang toàn bộ mấy sọt than lớn đến ngoài phòng Minh Phỉ, nói mấy câu xuôi tai tâng bốc huynh muội Kim Trụ, lại vào nhà lấy vài viên kẹo cho Phương nhi.

Minh Phỉ biết Phương nhi tới, đang muốn làm mặt dày gọi nàng ở lại chơi, lại nghe bên ngoài một loạt tiếng bước chân vang lên, người đã đi, chỉ đành thở dài, buồn buồn nằm lại trên giường.

Bởi vì đặt than ở bên ngoài sẽ bị người xấu trộm đi, Kiều Đào dang chân thành chữ bát (八), cắn răng chuyển mấy sọt than vào trong phòng, sắp thành một dãy dựa vào góc tường, lau mồ hôi cười: "Tiểu thư, mùa đông này không còn sợ lạnh rồi."

Minh Phỉ nhảy xuống giường, chuyển từng tấm khăn cho nàng lau mồ hôi, cười nói: "Tỷ vất vả rồi. Bà ta có làm khó dễ với tỷ không?"

Kiều Đào vừa nhóm lửa vừa cười: "Còn không phải là mấy lời thoại cũ sao. Chỉ là tiểu thư đoán đúng, bà ta thật sự không dám làm gì chúng ta. Chỉ là cái phòng này vốn không lớn, sau khi đặt mấy sọt than này vào càng chật chội, uất ức tiểu thư rồi."

Minh Phỉ cười đến mặt mày cong cong: "Trước tiên phải có lớp vải lót bên trong, mới có thể làm căng bề mặt."

Hai người hiểu ngầm cười một tiếng, bỗng nhiên nảy sinh ra một loại cảm giác sống dựa vào nhau.

Ngày hôm sau, quả nhiên Uông thị dẫn theo hai nữ nhi vẻ mặt không được tự nhiên, xách theo hai hộp bánh đậu phộng đến thăm Minh Phỉ. Trên mặt Minh Phỉ cười sáng lạn, trong miệng cũng niềm nở, đón ba người ngồi xuống, rồi để cho Kiều Đào pha trà, lấy hai nắm nho khô Dư ma ma mang tới ra ngoài đãi khách.

Uông thị cười nói: "Tam Tiểu Thư hôm nay có sự khác biệt lớn, cũng hiểu được pha trà, chuẩn bị trái cây chiêu đãi khách. Trà cùng hoa quả khô này, đều là từ trong phủ mang tới à?"

Minh Phỉ cười nói: "Đúng vậy, quả khô này gọi nho khô, nghe nói là từ Tây Vực bên kia tới, rất ngọt. Thẩm cùng hai vị tỷ tỷ nếm thử một chút, nếu thích, ta vẫn còn một chút, đợi lát nữa bảo Kiều Đào gói lại một ít đưa qua."

Diễm Nhi khinh thường hừ một tiếng, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, quan sát quần áo mới, đệm chăn mới, màn trướng mới của Minh Phỉ, vừa ghen tỵ, vừa phẫn hận bất bình, giận dữ vặn rồi lại xoắn tay áo. Phương nhi ôm ly trà trong tay, cúi đầu nhìn mủi chân, không nói tiếng nào. Minh Phỉ mắt lạnh nhìn vẻ mặt xem thường lại mang theo một chút không phục của Uông thị cùng Diễm Nhi, trong lòng không kiềm được buồn cười một trận.

Uông thị không nói lời nào, Minh Phỉ cũng sẽ không nói, trong nhà một mảnh trầm tĩnh, tất cả mọi người có chút lúng túng. Uông thị chỉ đành phải nhắm mắt khơi mào câu chuyện lần nữa, cười nói: "Sắp sang năm mới, ta là tới mời hai vị cùng mừng năm mới với chúng ta, không biết hai vị có thể nể mặt không? Kiều Đào tỷ tỷ, tỷ xem như thế nào?"

Kiều Đào không khách khí nói: "Nãi nãi hỏi sai rồi, nô tỳ là người hầu hạ Tam Tiểu Thư, dĩ nhiên là vâng lệnh của Tam Tiểu Thư. Chuyện này phải do Tam Tiểu Thư làm chủ, nơi nào đến phiên nô tỳ xen vào?"

Uông thị cười nói: "Ta không phải nghĩ tới Tam Tiểu Thư còn nhỏ không hiểu chuyện, phải nhờ tỷ tỷ làm chủ sao? Ai dè làm đảo lộn thân phận của hai vị. Đều tại ta, tỷ cũng biết, nhà chúng ta không dùng nổi nha đầu như nhà người ta, từ xưa tới nay Tam Tiểu Thư cũng không có ai hầu hạ, giống như những cô nương trong thôn khác, lên núi ra đồng, leo cây đốn củi đều làm quen rồi, trãi qua đoạn thời gian dài, chúng ta đều quên nàng là tiểu thư."

Tiểu nữ oa từ nhỏ bị mình hà hiếp giày vò, sai khiến đánh chửi đã quen, đột nhiên trở nên cao hơn mình một bậc, nếu thật sự lên trời còn chưa tính, không phục cũng phải phục. Nhưng trước mắt vẫn là cái loại tình cảnh đen cũng không ra đen đỏ cũng không ra đỏ này, còn ở trước mặt bà ta bắt tội, phô bày giàu sang chọc tức, bảo bà ta làm sao nhịn xuống cục tức này?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng