Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 20
khởi đầu (một)..

❊ ❊ ❊

Không nói đến Minh Phỉ cố nén cười đến khổ cực, mẫu nữ Uông thị chua thành một mảnh, bên này Hoa ma ma cao ngạo chỉ chỉ Thô sử bà tử Ngô gia: “Ngươi, đi tìm lão Thất về đây.” Thô sử bà tử thầm nói, Ngô gia viện lớn cỡ bàn tay này, người lại ở phòng bếp ngây ngô, còn cần phải làm sao tìm được? Gào thét một tiếng là được, vì vậy hít một hơi, muốn diễn vai Sư Tử Hống.

Khí mới vừa vận một nửa, chỉ thấy Hoa ma ma không hài lòng nhíu mày: “Ngươi dự định lớn tiếng kêu chứ gì? Ngay trước chủ nhà mà lớn tiếng gào thét như vậy còn ra thể thống gì nữa? Ngươi đi một chuyến đi, tìm hắn đến đây.”

Ôi chao, tính khí phô trương của vị Hoa ma ma này có thể còn lớn hơn vị Dư ma ma kia nữa. Thô sử bà tử e ngại khí thế nghiêm nghị cùng đôi mắt tam giác của nàng, không dám nhiều lời, đáp một tiếng, nhanh chân đi tới nhà bếp. Không lâu sau, lão Thất từ trong phòng bếp đi ra, thấy Minh Phỉ, cũng không dám đến gần quá mức, nghiêm chỉnh đúng ở một nơi cách xa khoảng một trượng, quy quy củ củ dập đầu chào hỏi Minh Phỉ.

Minh Phỉ thoải mái nhận, Kiều Đào không đợi nàng phân phó, trước liền lấy tiền đồng khen thưởng lão Thất: “Ngươi cực khổ.”

Đợi lão Thất lui ra, Hoa ma ma nhìn về phía Kiều Đào: “Tiểu thư khuê phòng đây?”

Hoa ma ma đứng trước phòng Minh Phỉ, chau mày lại, gương mặt bắt bẻ cùng bất mãn. Uông thị cũng không dám thật sự lui ra mặc kệ, mà là cẩn thận từng li từng tí đi theo sau lưng Hoa ma ma quan sát sắc mặt của nàng, thấy sắc mặc nàng không tốt, vội nói: “Trong nhà của chúng ta nghèo, khiến ngài chê cười.”

Hoa ma ma lắc đầu một cái: “Ở nông thôn, vốn dĩ cũng không thể quá quá nghiêm khắc.” Sau khi đi theo Minh Phỉ vào trong nhà, chân mày càng thêm nhăn gần như có thể kẹp chết con muỗi. Theo ý nàng, gian phòng này của Minh Phỉ không phù hợp quy tắc của Quan Gia tiểu thư ở một chút nào, phòng ngủ và cuộc sống thường ngày tổng cộng chỉ có một, không có nơi gặp khách, trang sức cũng rất mộc mạc, rất nhiều gia cụ đều tróc nước sơn, có nhiều chỗ còn đen nhánh, ngay cả bình phong ngăn che cũng không còn một cái, còn không bằng phòng ở của bọn nha đầu Thái phủ. Khi ánh mắt nàng chuyển tới sọt than ở góc tường, ánh mắt càng thêm thẳng thán, môi mím lại thành một khe hẹp.

Nhưng dù sao nàng cũng là người đã lăn lộn nhiều năm trong đại trạch viện, biết than đặt ở trong phòng ngủ chắc chắn là có nguyên nhân. Chỉ là nàng phụng mệnh Trần thị, sức lực vô cùng sung túc, hoàn toàn không sợ Ngô gia, cho nên mặt nàng trầm xuống, chỉ mũi nhọn về phía Kiều Đào: “Kiều Đào! Ngươi hậu hạ Tam Tiểu Thư thế nào vậy? Nhìn nơi này một chút xem, vì sao những đống than này lại chồng chất ở đây? Lười nhác trốn tránh thành bộ dáng này. Nô tỳ lớn mật xảo quyệt, ngươi là người phu nhân tuyển đi chăm sóc hầu hạ Tam Tiểu Thư, thế nhưng khi nàng còn tấm bé, sơ suất như vậy, đến quỳ dưới mái hiên đi, tự tát 20 cái!”

Minh Phỉ nghe Hoa ma ma chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, trong lòng rất sảng khoái, nghe thấy nàng gọi Kiều Đào đến quỳ dưới mái hiên lạnh lẽo, tự tát 20 cái, vội nói: “Hoa ma ma, chuyện không liên quan đến Kiều Đào tỷ tỷ. Than là do ta bảo tỷ ấy để ở đây.”

Hoa ma ma nghi ngờ hỏi: “Tại sao Tiểu thư phải đặt than ở trong phòng? Chẳng lẽ không có phòng chứa than sao? Như vậy rất khó coi, tuy tiểu thư còn nhỏ tuổi, nhưng cũng nên học tập theo Ngô gia nãi nãi thế nào là dọn dẹp phòng. Ngô gia nãi nãi sẽ không đặt than trong phòng đâu. Người cũng đừng trách nô tỳ lắm mồm, chính phu nhân sai nô tỳ tới dạy ngài học điều này.”

Lại là một diệu nhân! Minh Phỉ nín cười nói: “Ma ma nói rất đúng, ta sẽ học tập theo thẩm.” Chuyển sang thi lễ với Uông thị một cái, nói: “Kính xin thẩm dạy ta, than này nên thả vào đâu?”

Uông thị buồn bã ỉu xìu nói: “Để cho người ta dời đến phòng phía đông đi.”

Minh Phỉ nháy mắt mấy cái: “Vậy không tốt đâu, đó là nhà kho, bất cứ lúc nào ta cũng có thể dùng than, nếu như không cẩn thận để con chuột nào đó vào ăn trộm đồ thì phải làm thế nào?” Đồ của nàng cũng coi như không ít, về sau nói không chừng cũng sẽ càng ngày càng nhiều, hiện nay bên cạnh lại có hai người, thế nào cũng phải làm thêm gian phòng mới được.

Chẳng lẽ ngươi còn muốn mình có phòng kho à? Uông thị há miệng, đối mặt chống lại đôi mắt tam giác của Hoa ma ma, chỉ đành phải nói: “Được rồi, vậy thì hãy dời đến phòng phía Tây đi.”

Minh Phỉ lại thi lễ một cái: “Đã thêm phiền toái cho thẩm rồi.” Nàng còn chưa dứt lời, Hoa ma ma lại nói: “Nãi nãi, không biết nô tỳ được ở nơi nào?”

Uông thị không còn hơi sức: “Ở......” Mới vừa mở miệng, Hoa ma ma lại nói: “Tam Tiểu Thư rất nhanh sẽ là một cô nương trưởng thành, bên cạnh bất cứ lúc nào cũng phải có người đi theo chăm sóc mới được. Gian phòng sát vách này không phải là dành cho các cô nương ở chứ? Không bằng thưởng cho nô tỳ ở nhé?”

Hoa ma ma này, thật sự là được voi đòi tiên. Gian phòng này vốn chính là phòng khách, lần trước lúc Dư ma ma tới, cũng là ở nơi đó, nhưng Dư ma ma cũng không nói là ở luôn không phải sao? Lúc này Hoa ma ma đến, lại chiếm một gian phòng, còn có lão Thất phu xe gì đó, con ngựa kia...... đầu Uông thị thật là đau.

Giải quyết xong vấn đề phòng ở, Hoa ma ma lại oán trách Dư ma ma cũng không nói tình huống ở nơi này cho nàng biết trước, nàng sẽ mang một bức bình phong tới đây, gia cụ thiếu chút nữa không sao, nhưng nên có vẫn phải có.

Minh Phỉ nháy mắt với Kiều Đào, Kiều Đào tiến tới nhỏ giọng nói đôi câu bên tai Hoa ma ma. Hoa ma ma cười híp mắt nhìn Uông thị: “Nãi nãi, không biết chung quanh đây có có chợ phiên không?”

Uông thị nháy mắt mấy cái: “Có à? Ma ma muốn mua cái gì?”

Hoa ma ma nói: “Xin nãi nãi hãy cho Tam Tiểu Thư nhà ta thêm một bức bình phòng tranh sơn thủy bốn xếp, đổi một bồn tắm gỗ Hoàng Dương lớn, một chậu rửa chân, còn có bàn chải đánh răng cũng phải thêm vài cái mới. Tiền à, cứ lấy trong phân lệ của tiểu thư là được.”

Uông thị nghe xong như bị mộng du, cái này cần xài bao nhiêu tiền? Muốn kêu nghèo, người ta lại nói, là từ trong phân lệ của Minh Phỉ, nhưng nếu nàng đáp ứng, chẳng phải bị thua thiệt? Chỉ đành phải viện cớ thay: “Ma ma, bồn tắm, chậu rửa chân, bàn chải đều có rồi, lần trước lúc Dư ma ma tới mới thêm.”

Hoa ma ma nói: “Bàn chãi đánh răng là phải thường xuyên thay đổi. Bồn tắm và chậu rửa chân thì sao, không nói dối nãi nãi, nô tỳ tới vội vàng, những thứ đồ này cũng không mang theo, muốn mua mới lại phải tốn thêm tiền nữa. Vì vậy không bằng để cho tiểu thư dùng hàng mới, nô tỳ sẽ dùng lại những thứ cũ này, mong rằng nãi nãi thành toàn nô tỳ.”

Uông thị bị bức đến không có cách nào, chỉ đành phải đồng ý, đau lòng không dứt, đêm đó liền bốc hỏa, hàm răng đau đến rên hừ hừ, bảo Phương Nhi cầm hoa tiêu được nướng trong chậu than đến ngậm cũng không hiệu nghiệm.

Lần đầu tiên Hoa ma ma và Uông thị gặp mặt, lấy sự toàn thắn của Hoa ma ma mà chấm dứt.

Ban đêm, sau khi Hoa ma ma ngủ lại, Minh Phỉ mới biết được từ chỗ Kiều Đào, thì ra Hoa ma ma là ma ma giáo dưỡng của Trần thị. Minh Phỉ thầm nghĩ, xem ra Trần thị hoàn toàn muốn bồi dưỡng mình thành người của nàng. Hoa ma ma tới dạy mình lễ nghi quy củ, ứng đáp tiến lùi, cũng chỉ là mặt ngoài, mục đích cuối cùng có phải muốn khống chế mình hay không?

Nàng chỉ là cảm thấy kỳ lạ, tại sao Trần thị không để cho những người khác trong Thái gia nhìn thấy hình dáng thê thảm của nàng trước, sau đó ra tay dạy dỗ nàng, dạy tốt sẽ khiến người ta nhớ được chỗ tốt của tân phu nhân, ngược lại phái ma ma giáo dưỡng tới dạy nàng quy củ tiến lùi? Có thể tưởng tượng, nàng lấy hình tượng hoàn mỹ xuất hiện trước mặt mọi người tại Thái gia, sẽ khiến cho bao nhiêu chấn động. Cái này không giống với hình tượng mà nàng nhận thức được. Nhưng dù có thế nào, cẩn thận ứng đối là được, thế giới quan của nàng đã là một người trưởng thành, cũng không sợ nàng ta nói gạt mình.

Cứ như vậy, Hoa ma ma mắt tam giác, khí thế cường đại, vô cùng bắt bẻ lấy vai trò giáo dưỡng Minh Phỉ để ở lại Ngô gia. Có nàng giữ thể diện, Minh Phỉ trừ mỗi ngày nghiêm khắc làm việc và nghỉ ngơi, học quy củ bị bắt bẻ, còn phải luyện đủ một giờ luyện chữ bằng bút lông, thêu hai canh giờ tương đối đau khổ ra, trên tổng thể coi như là vượt qua cuộc sống hạnh phúc, không cần phải lo lắng có người chọc tức, cũng không cần lo lắng có người ăn bớt chi tiêu, càng là tất nhiên không cần lo lắng có người ám toán nàng và Kiều Đào.

Minh Phỉ lo lắng, chính là đêm hôm 23 thành thân của Diễm Nhi, làm thế nào để lừa gạt Hoa ma ma và Kiều Đào, len lén giao hai mươi lượng bạc cho Thanh Hư, mà không để lộ cái đuôi phía sau. Lúc trước chỉ có Kiều Đào còn dễ làm, thừa dịp chạy loạn ra ngoài nộp bạc coi như xong chuyện, nhưng bây giờ có Hoa ma ma dạy quy cũ, chỉ sợ Hoa ma ma sẽ trông nom nàng và Kiều Đào quá chặt chẽ, một chút khe hở cũng chui không được.

Nhờ vào việc Hoa ma ma suốt ngày nói lễ nghi quy củ giắt ngoài miệng, hiện tại ngay cả Kiều Đào cũng dài dòng như vậy. Nghĩ đến đêm hôm đó, Kiều Đào không ngừng hỏi đôi bông tai hoa mai kia đâu, vẻ mặt rất là nghiêm túc, giọng nói rất nặng nề.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng