Hệ Thống Thánh Lười

Lượt đọc: 1775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 128
Tiến »
Chương 8
kết thúc trận chiến trong cơn mê

❊ ❊ ❊

Khi trọng tài nói xong toàn thể hô to:

" cố lên, đánh đi, hố hố"

Cả 2 bắt đầu vào thế thủ tên Lang Vương có nhiều kinh nghiệm chiến đấu dĩ nhiên tên đó đang quang sát Tiểu Minh. Còn Tiểu Minh nhà ta mới đánh nhau thì còn non lao lên tạo ra quá nhiều chỗ hở.

"Bịch"

Tiếng Tiểu Minh ngã xuống sàn.

Tiểu Minh vừa lao đến lang Vương sử dụng võ kỹ thứ 1 đánh cho Tiểu Minh ngã xuống đất. Bằng vào ý chí của thần 90% Tiểu Minh cố gắng lếch lại Lang Vương.

Lang Vương nói:

"Đúng là tiểu tử, mau nhận thua đi hoặc là ta quăng ngươi ra khỏi võ đai".

Nói xong, Tiểu Minh vẫn bò lại và cố gắng chạm vào chân Lang Vương.

Lang Vương thấy Tiểu Minh hết sức lực cho Tiểu Minh chạm vào chân và nói:

" chân nè ngươi chạm đi tiểu tử, dù ngươi chạm cũng đâu được gì".

Ở trên khán đài có tiếng khóc cửa người phụ nữ.Người phụ nữ vừa nói vừa khóc:

"Tiểu Minh ơi là Tiểu Minh chừa cho cái thối khùng khùng điên điên đi khinh địch"

Người đàn ông bên cạnh tỏ vẻ hối hận nói:

"Chỉ trách ta thân là hồn đế lại không dậy Tiểu Minh một chút kỹ năng chiến đấu"

2 người đó Ngọc Nhi và Tiểu Long cha mẹ của Tiểu Minh.

Cả khán đài hô to:

"Đánh cho tiểu tử đó nằm liệt giường cả đời đi".

Tiểu Minh khẽ nụ cười vì đã nắm chân được của Lang Vương.

Lang Vương thấy sát ý và nụ cười đó liền rút chân lại nhưng đã muộn Tiểu Minh nắm chặt chân như rễ bám đất.

" đùng"

Ở phía xa khoảng 10m một thân người nắm trên vách tường bất tỉnh. Đó chính là Lang Vương.

Ngay lúc này cả khán đài ồ lên không tin vào mắt mình, người bất ngờ và vui nhất là Ngọc Nhi và Tiểu Long và tự hỏi trong niềm vui sướng:

"Con ta đã thắng?"

Ngay lúc này Tiểu Minh ở trên lôi đài bất tỉnh. Và vị trọng tài hô to và lắp bắp nói:

"Đây là điều gì. Thật vi diệu một người sắp bất tỉnh lấy sức đâu ra mà ném bay hồn tôn bay xa 10m đây có phải là con người không?.

Vị trọng tài nói tiếp:

" đây là quái vật và quái vật đã chiến thắng và Tiểu Minh nói đúng hơn là cậu bé 6 tuổi đã chiến thắng một hồn tôn".

Khán đài đều đồng thanh kêu to:

"Tiểu Minh thiên tài"x3

"Tiểu Minh vi diệu"

Tin tức cậu bé 6 tuổi hồn sĩ đã đánh thắng một hồn tôn được lan truyền khắp các nước. Các thế lực, gia tộc, học viện đều muốn lôi kéo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 128
Tiến »