Hệ Thống Thánh Lười

Lượt đọc: 1855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 128
Tiến »
Chương 41
tác ra mặt và buff cho tiểu minh

❊ ❊ ❊

Sau khi dành chiến thắng vị trọng tài nói với Tiểu Minh rằng:" Ngày mai các ngươi sẽ có trận đấu bán kết ở khu B".

Tiểu Minh ghi nhớ và đi về phòng liền suy nghĩ:" Tên kia là ai sao xuất hiện trong ta, ta có ý chí mạnh mẽ làm sao có thể nhảy vào truyền âm cho ta, tên đó mạnh cỡ nào. Làm sao để gọi tên đó đây. Àh đúng rồi mình chửi tên đó chắc chắn sẽ tới".

Tiểu Minh bắt đầu chửi:" Dcm tại sao chó lại có não". " Cái lìn gì thế tại sao ta lại đẹp trai thế này". " Dcm tên đó éo có não à". " Tên kia ngươi bê đê à ". " Tên kia ta trù ngươi éo có khả năng tạo ra giống".

Tác:" Ôi cái Đm nhân vật ta tạo ra mà dám phản chủ ngươi được lắm ta cho ngươi mất cái của quý ngươi". Bùng Tiểu Minh cảm nhận phía dưới của mình mất cảm giác liền sờ tay xuống phía dưới. Tiểu Minh xờ xung quanh thì sợ hãi vì xờ xờ xung quanh không thấy cây súng đâu hết Tiểu Minh liền nghĩ tên đó biến mình thanh nữ nhi hay sao liền lấy tay sờ sờ phía dưới một hồi không thấy khe hỡ liền không tin kéo quần ra nhìn vào Tiểu Minh nói WTF đây là một mặt phẳng éo có gì hết.

Tác:" ngươi thấy sự lợi hại của ta chưa. Ngươi còn dám chửi ha ha". Tác rất hả hê vui sướng.

Tiểu Minh:" Ngươi có thể biến ta trở lại?. Tiểu Minh lo lắng nói.

Tác:" Ta sẽ trừng phạt ngươi vì mới mười tuổi ở thế giới này mà ngươi đã dám quan hệ với người khác. Đợi khi ngươi 16 tuổi đúng với tuổi thế giới này ngươi sẽ được biến trở lại".

Tiểu Minh thấy vậy cũng ấy nấy nói:" nếu vậy ta xin nhận lỗi, ngươi có thể cho ta biết ngươi là ai?.

Tác:" Ta không thể cho ngươi biết ta là ai bởi vì khi cho ngươi biết thế giới này sẽ biến mất. Ngươi chỉ cần biết ta là người giúp ngươi bởi vì ngươi là nam chính nhưng rất có thể một ngày nào đó ngươi đi sai sự dẫn dắt của ta ngươi sẽ biến thành nhân vật phụ."

Tiểu Minh:" cái gì là nam chính cái gì là phụ?".

Tác:" Cái đó ngươi không cần biết. Ngươi chỉ cần biết ta là người giúp ngươi, ngươi muốn ban sức mạnh gì nào".

Tiểu Minh suy nghĩ tới nhiệm vụ:" Ta chỉ muốn đứng top 1 ở cuộc thi này".

Tác:" Vậy được rồi ta sẽ ban cho ngươi cấp độ hồn thánh gì đó ở thế giới của ngươi cho đến khi ngươi đứng top 1 ở cuộc thi này".

Tiểu Minh ngạc nhiên nói:" ngươi có thể".

Tác:" Đúng ta có thể làm được tất cả trong thế giới của ngươi. Bây giờ ta sẽ bắt đầu".

Tiểu Minh đứng yên một lúc sau hắn cảm nhận được một nguồn sức mạnh cường đại đối với hắn. Tiểu Minh bộc lộ hồn hoàn. trắng vàng tím đỏ ba cái hồn hoàn không màu". Tiểu Minh trưa bao giờ thấy hồn hoàn nào không có màu". Tiểu Minh hỏi:" hồn hoàn không có màu này là sao".

Tác:" Đó chỉ là tượng trưng nếu ngươi muốn đổi màu thì ta có thể. Ngươi thích hồn hoàn màu nào có thêm hiệu ứng gì không".

Tiểu Minh suy nghĩ liền nói:" màu trắng như tuyết đi khi xuất ra mang cảm giác lạnh thấu xương cho người khác".

Tác:" Ok ngươi chờ một chút".

Tiểu Minh bất ngờ vì hồn hoàn thay đổi rõ rệch màu trắng như tuyết mang đến cho người ta cảm giác lạnh thấu xương.

Tác" Không có gì thì ta đi đây".

Tiểu Minh:" Làm sao ta có thể gọi ngươi một lần nữa?".

Tác:" Đùng đùng"

Tiểu Minh:" ngươi có truyện gì đấy ".

Tiểu Minh không nghe thấy người ấy trả lời liền lo lắng. Tên kia bị gì rồi sao? Thật đánh ghét chưa nói hết mà đã bỏ chạy ".

Tiểu Minh lo lắng quá trở nên tức tối nói.

Tiểu Minh mặc kệ liền ra ngoài dạo chơi

một mình. Đến tối Tiểu Minh quay về với một vị tiểu thư tầm 10 tuổi bám chân Tiểu Minh như đĩa liên tục nói:" ngươi kết hôn với ta đi, ngươi kết hôn với ta đi, này kết hôn với ta đi". Tiểu Minh thấy viền phức kéo ra mà nữ nhi ấy cứ bám lấy. Tiểu Minh mặc kệ liền nằm lên giường nghĩ đến truyện khi dạo phố.

Vào lúc gần tối bỗng nhiên có mấy tên mặc đồ màu đen bịt miệng bế một nữ nhi tầm 10 tuổi liên tục nói:" Các ngươi thả ta ra ta không muốn, ai đó cứu ta". Tiểu Minh nhanh chính lao tới đánh bay 3 tên hồn vương ra.

Người nữ nhi ấy mắt sáng đầy ngưỡng mộ nói:" ngươi kết hôn với ta đi".

Ba tên mặc áo đen nhìn Tiểu Minh nói:" Công tử ta chỉ mang tiểu thư nhà ta về do lệnh của phụ thân của nàng mà thôi bọn ta không có ý khác công tử đừng hiểu nhầm".

Tiểu Minh nói: Vậy ta đi đây nàng ta giao lại cho các ngươi".

Nữ nhi ấy khóc lóc ôm chân của Tiểu Minh:" Ta không muốn về hu hu ta muốn kết hôn với ngươi".

Ba tên áo đen liền bỏ đi nói:" Tiểu thư giao lại cho công tử mong công tử chấp nhận nàng".

Tiểu Minh:" ểh cái gì thế các ngươi mau quay lại đây".

Ba tên đó đã đi xa, giờ đây còn vị tiểu thư đang bám chặt chân của Tiểu Minh nói:" Ngươi kết hôn với ta nha".

Tiểu Minh:" Không"

Nữ nhi lại nói tiếp:" Kết hôn với ta đi mà".

Tiểu Minh nhanh chóng đáp:" không".

Người nữ nhi ấy nói mấy câu đề nghị kết hôn và Tiểu Minh cứ liên tục từ chối cho đến khi về phòng.

Nghĩ đến đây Tiểu Minh thở dài số ta khổ quá vậy. Tiểu Minh liền nằm xuống úp mặt vào gói nhắn mắt lại ngủ cho quên đi sự đời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 128
Tiến »