Hệ Thống Thánh Lười

Lượt đọc: 1794 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 128
Tiến »
Chương 18
nụ hôn ngày gặp lại

❊ ❊ ❊

Sau những ngày đi bắt hồn hoàn gian khổ cũng có thể nói là hết sức thong dong, dễ dàng. Cuối cùng không tự mình bắt được con nào mà ba Tiểu Minh cũng thế. Tiểu Minh rất thất vọng và cũng rất vui vẻ. Thất vọng vì khôn được đánh nhau với hồn thú trên 10 vạn năm mặc dù Tiểu Minh nhà ta mới chỉ là hồn tôn. Vui vẻ vì thấy mình đã học tập rất nhiều kỹ năng chiến đấu và bình tĩnh hơn khi giết người. Vì ở thế giới này lơ là một giây là sẽ chết! Tha cho kẻ thù cũng vậy.

Đã 3 ngày đi đường, cuối cùng gia đình của Tiểu Minh cũng đã đến Tôn Nữ học viện.

Phía xa xa có một vị tiểu thư trông nét xinh đẹp có gì đó xấu liên tục gọi với giọng đầy tình cảm có một chút nhớ thương:

" Tiểu Oa x2 cuối cùng ngươi đã về"

Tiểu Minh nhìn về hướng giọng kia và vui mừng, bùng nổ cảm xúc nói:

" Nguyệt Nga, ta về rồi"

Nói xong cả hai người chạy lại ôm nhau còn Nguyệt Nga thì khóc như gặp người thân 10 năm chưa gặp lại. Tiểu Minh vỗ về với giọng yêu thương nói:

" Được rồi x2, đừng khóc ta đâu lòng lắm"

" Ta có món quà tặng cho ngươi"

Nguyệt Nga lau nước mắt nói với giọng nũng nịu:

" Ta không cần, ta chỉ cần ngươi ở bên ta"

Tiểu Minh:

" Được rồi lần sau ta sẽ không bỏ ngươi"

Nguyệt Nga tức giận:

" Còn có lần sau?"

Tiểu Minh:

" ta xin lỗi, nếu có lần sau ta sẽ đem ngươi đi theo cùng, dù có đi tới chân trời góc biển hay là thăng thần ta cũng mang ngươi theo"

Nguyệt Nga ngạc nhiên

" Thật chứ"

Tiểu Minh thẳng thắng trả lời:

" Ta nói là ta làm được"

Nguyệt Nga bỗng nhào tới Tiểu Minh hôn vào bờ môi của Tiểu Minh. Cứ như thế hai bờ môi trạm nhau. Tiểu Minh chủ động giữ chặt Nguyệt Nga lại đặt bờ môi lên Nguyệt Nga hai đầu lưỡi chạm vào nhau tạo ra âm thanh:

" Chụt...... chụt.... chụt"

Đầu lưỡi đá qua đá lại hai cánh tay của 2 người sờ sờ nhau đằng sau lưng, 2 cặp ngực đụng vào nhau, khiến cả hai thăng hoa trong lúc hôn kêu nhiều tiếng:

" uhm....A....uhm.....A......"

Cùng với tiếng thở dốc với nhịp tim đập nhanh khiến cho hai người không thoát được tình yêu đó.

Khoảng 15p sau sự thăng hoa dần dần tàng lụi cả hai người mới lấy lại ý thức, trong lúc này mọi người xì xào bàn tán:

"Oa, manh manh quá"

"Oa, lãng mãng quá"

"Là nữ nhi với nhau sao lại có cảm tình?"

" Họ đang hôn, họ mới chỉ 9 tuổi"

Các cô giáo đặc biệt là bà ngoại của Tiểu Minh thấy thất vọng về Tiểu Minh và về ngôi trường của mình. Cùng là nữ nhi tại sao lại yêu nhau cũng tại ngồi trường của ta không có một học sinh nam chăng.

Tiểu Long sát tai Tiêu Minh:

" hảo tiểu tử, đúng là tuổi trẻ tài cao"

Tiểu Minh nghe xong cười hì hì.

Tiểu Minh chợt nhớ ra về món quà dành cho Nguyệt Nga liền nói:

" Ngươi thích nuôi con gì"

Nguyệt Nga:

"ta thích nuôi con mèo"

Tiểu Minh lấy Tiểu Hắc trong ngực ra và nói tặng cho ngươi.

Nguyệt Nga thấy con mèo rất manh manh liền nói:

" Ta lấy, ngươi không được đòi lại"

Tiểu Minh:

" Ta tặng ngươi, ta sẽ khổng bao giờ đồn lại ngươi yên tâm"

Nguyệt Nga:

" Cảm ơn ngươi, ta sẽ tha thứ cho ngươi"

Nói đến đây Nguyệt Nga lại tuôn trào nước mắt vì nhớ đến những ngày xa rời Tiểu Minh.

Tiểu Minh cảm thấy thất vọng về mình vì ngày đó khổng manh Nguyệt Nga đi cùng.

Tiểu Minh cùng Nguyệt Nga tay nắm chặt tay nhau cùng tiến vào trường trong bao sự ngưỡng mộ của mọi người và không khí náo nhiệt. Và kể từ đó phong trào nữ nhi yêu nhau cũng bắt đầu lan truyền đến thiên hạ:)..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 128
Tiến »