Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 70
phiền phức có chân (3)

❊ ❊ ❊

" Gào..." Đám lò sưởi điên cuồng hướng về phía Nhiễm Thanh Vân gào thét.

Bọn nó không hiểu, lý do tại sao bọn chúng cùng là đồng loại vậy mà tên xác sống ngoại hình kì lạ này lại đánh bọn nó để cứu loài người kia?

Hành động của Nhiễm Thanh Vân thành công chọc giận đám xác sống xung quanh, bọn chúng điên cuống nhe hàm răng đen xì hôi thối về phía Nhiễm Thanh Vân điên cuồng gào thét, nhưng vẫn không từ bỏ việc tiếp cận Phó Kim Phong, không hề vứt đi mong muốn muốn xé xác Phó Kim Phong thành từng mảnh.

Phó Kim Phong trên tay cầm một cái gậy đánh gôn, phía trên đã dính rất nhiều máu đen hôi thối bẩn thỉu đã không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu, y run rẩy lùi về phía sau tận lực duy trì khoảng cách với xác sống, thời điểm nhìn thấy Nhiễm Thanh Vân lao tới quật ngã xác sống trước mặt, y kinh ngạc đến mở lớn mắt.

" Anh, cẩn thận." Phó Kim Phong được Nhiễm Thanh Vân tiếp thêm sức mạnh, cầm chắc gậy trong tay, đánh về xác sống gần nhất.

Nhiễm Thanh Vân:"..."

Muốn nhắc nhở em ấy chạy trước đi, lại phát hiện không thể nói được!

Nhiễm Thanh Vân nhìn Phó Kim Phong chằm chằm, sau khi xử lý xong con xác sống cuối cùng trong căn phòng, liền kéo tay Phó Kim Phong chạy xuống dưới.

Phải mau chóng trở lại trong xe, chạy khỏi nơi này là trước đã!

Nhiễm Thanh Vân khi xuống dưới lầu biểu thị:"..."

Đệch!

Bọn chúng tới đây từ khi nào mà đông vậy?

Nhiễm Thanh Vân nhìn đống xác sống đứng chật cứng ngoài cửa nhà, không còn cách nào chạy tới nơi đỗ xe nữa, cuối cùng chỉ có thể trước tiên kéo Phó Kim Phong leo trở lại tầng trên. Xác sống lục đục vừa kêu gào thảm thiết vừa chậm chạp bám theo sau.

Đây là kiểu nhà hộp điển hình, tầng ba là tầng cao nhất cũng bị một chuồng cọp bao kín. Muốn rời khỏi căn nhà này trước tiên phải phá hộp sắt ra trước. Nhiễm Thanh Vân đóng cửa ban công lại ngăn cản bước tiến của đám xác sống. mau chóng dùng linh khí phá vỡ lồng sắt.

Cửa ban công lung lay muốn đổ, dường như không thể chịu nổi sức nặng của đám xác sống bên trong đè tới.

" Anh..." Phó Kim Phong ngập ngừng nắm chặt gậy sắt hướng Nhiễm Thanh Vân muốn nói lại thôi. Nhiễm Thanh Vân mím môi, túm lấy eo nhỏ của Phó Kim Phong, đưa ra ngoài chuồng cọp.

Trước hết vẫn nên để lò sưởi tránh xa tầm với của đám sinh vật khốn nạn kia đã.

Nhiễm Thanh Vân dễ dàng đưa Phó Kim Phong ngồi ổn định trên mái nhà.

Cửa ban công chịu không nổi sức ép, đổ ấp xuống, đám xác sống ồ ạt tiến ra ngoài ban công.

" Nhanh!" Phó Kim Phong nằm bò xuống mái nhà, vươn tay xuống nắm lấy tay Nhiễm Thanh Vân, dùng sức muốn nhanh chóng kéo Nhiễm Thanh Vân lên cùng mình. Nhiễm Thanh Vân không muốn Phó Kim Phong bị thương, nằm bò xuống như vậy, rất dễ bị xây xước. Cánh tay bị Phó Kim Phong nắm chặt không dám dùng sức, Nhiễm Thanh Vân chỉ có thể dùng tay còn lại tóm vào mái nhà, dồn sức kéo cơ thể lên.

" Phù!" Kéo được Nhiễm Thanh Vân lên, Phó Kim Phong mệt mỏi nằm dài xuống mái nhà, thở phào một hơi. Nhiễm Thanh Vân yên lặng ngồi một bên nhìn chằm chằm Phó Kim Phong.

Phó Kim Phong không hiểu vì sao bị nhìn:"..."

Bị nhìn chằm chằm như thế này, dù mặt có dày đến đâu cũng phải có chút ngại!

" Cái đó, cảm ơn anh đã cứu tôi." Phó Kim Phong biết ơn, ngập ngừng hướng Nhiễm Thanh Vân cảm ơn.

Nhiễm Thanh Vân không nói được, chỉ có thể lắc đầu đồng thời xua tay tỏ vẻ không có gì.

Phó Kim Phong nhận ra Nhiễm Thanh Vân không nói được, càng thêm ngại ngùng:" Anh... không nói được sao?"

Nhiễm Thanh Vân chậm rãi gật đầu khẳng định.

" Xin lỗi, tôi không cố ý." Phó Kim Phong cực kì hối lỗi, y không có ý động đến khuyết điểm của người khác..

Nhiễm Thanh Vân lắc đầu, dùng bộ quần áo sạch sẽ của mình giúp Phó Kim Phong lau đi những thứ bẩn thỉu dính trên mặt.

" Cảm... cảm ơn." Phó Kim Phong ngại ngùng cúi gằm mặt:" Anh không cần lau giúp tôi đâu."

Phó Kim Phong lơ đễnh chuyển tầm mắt xuống dưới chân.

" A!" Phó Kim Phong bất ngờ ngã về phía sau, run sợ kéo giãn khoảng cách với Nhiễm Thanh Vân. Nhiễm Thanh Vân sợ Phó Kim Phong vì mất thăng bằng mà bị ngã xuống, nhanh chóng bắt lấy Phó Kim Phong, giúp y giữ thăng bằng. Động tác của Nhiễm Thanh Vân càng làm cho Phó Kim Phong sợ hãi, y lắp bắp hướng về phía anh run rẩy cơ thể không ngừng bài xích:" Anh.. anh là xác sống...?"

Nhiễm Thanh Vân đáy lòng lộp bộp, sớm như vậy đã bị lò sưởi phát hiện rồi? Còn định giấu lò sưởi thêm một đoạn thời gian nữa mà!

Nhiễm Thanh Vân dựa vào tầm mắt của Phó Kim Phong, phát hiện bắp chân bị rạch một đường rất dài, lộ ra máu thịt thối rữa.

Nhiễm Thanh Vân không hề cảm thấy đau đớn:"..."

Đối diện với ánh mắt run sợ của Phó Kim Phong, Nhiễm Thanh Vân mặt không đổi sắc, sử dụng linh khí làm lành vết thương, vết thương dữ tợn ở trước mắt Phó Kim Phong bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy khép lại.

Phó Kim Phong sắc mặt trắng bệch nhìn Nhiễm Thanh Vân không rời mắt.

Nhiễm Thanh Vân không có cách nào nói chuyện. càng không thể lên tiếng giải thích cho lò sưởi:"..."

Y liếc mắt nhìn thấy đống mảnh vỡ rơi đầy dưới mái nhà, tùy tiện ngồi xuống với lấy một mảnh vỡ, trong tiếng gào thét điên loạn của đám xác sống bên dưới, Nhiễm Thanh Vân cẩn thận vạch từng nét xuống nền nhà. Hoàn thành đoạn văn, Nhiễm Thanh Vân liền túm Phó Kim Phong đang run sợ bên cạnh tới, để y nhìn dòng chữ khắc trên mái nhà.

[ Ta sẽ không hại em.]

Phó Kim Phong đọc được dòng chữ, biểu tình nghi hoặc nhìn Nhiễm Thanh Vân, chính là vẫn chưa tin tưởng vào câu nói của Nhiễm Thanh Vân lắm, nhỏ giọng hỏi lại:" Thật... thật sao?"

Nhiễm Thanh Vân quả quyết gật đầu.

Nhìn mặt ta đáng tin cậy như vậy sao có thể lừa ngươi? Ngươi có gì mà còn phải nghi ngờ nữa?

" Tôi..." Phó Kim Phong ngập ngừng, cho dù Nhiễm Thanh Vân có kiên định khẳng định đến đâu thì y vẫn còn chưa tin tưởng vào dòng chữ của y lắm.

Nhiễm Thanh Vân nửa cười tiến tới bên cạnh Phó Kim Phong, từ trong túi áo lấy ra một con dao nhỏ đưa cho Phó Kim Phong, toàn bộ thân dao đều khắc những kí tự rất đặc biệt, đậm nét cổ xưa. Con dao ở trong tay Phó Kim Phong, đột nhiên phát sáng.

Phó Kim Phong sợ hãi, muốn buông con dao ra, lại bị Nhiễm Thanh Vân cưỡng ép giữ chặt.

[ Cầm lấy, đừng bao giờ để nó rời khỏi người.]

Phó Kim Phong bị ép, chỉ có thể nhận lấy:" Vậy... vậy khi nào anh cần, cứ nói với tôi..."

Nhiễm Thanh Vân chậm rãi gật đầu đáp ứng.

Hai người bọn họ ngồi trên mái nhà, đợi đến khi đám xác sống không đủ kiên nhẫn mà tản ra, mới rời khỏi mái nhà, tìm kiếm một cái xe.

[ Chủ nhân, ngài sao có thể mang nó theo tới đây vậy?] Xuyên không lần này chỉ có linh hồn đi qua, theo lý mà nói, chủ nhân sẽ không thể mang theo bất cứ đồ vật gì mới phải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »