Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2860 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 85
phiền phức có chân (18)

❊ ❊ ❊

Nhiễm Thanh Vân rời đi rồi, căn phòng rộng lớn chỉ còn mỗi Phó Kim Phong cùng thanh kiếm Nhiễm Thanh Vân để lại cắm ở trước cửa phòng. Phó Kim Phong ngồi yên trên giường, không rõ biểu cảm, từ trong túi lôi ra một thiết bị nhỏ, đặt lên tai.

" Alo?"

"...."

" Tôi đang ở tầng 30 của tòa FireSky."

"...."

" Không, hắn ta rời đi rồi."

"..."

" Tôi không rõ, tốc độ quá nhanh. Hắn bỏ lại chỗ tôi một thanh kiếm."

"...."

" Hắn có thể bay."

"..."

" Tôi chắc chắn, là hắn đưa tôi bay tới đây, hắn đã bị lửa làm thương, có lẽ sẽ không đi xa. Các anh tìm kiếm xung quanh một chút, tình hình thế nào báo lại cho tôi, nếu khống chế được thì phải báo cáo ngay, tôi sẽ tới đó."

"..."

" Không được, tôi bây giờ rời đi, nếu hắn ta quay lại sẽ rất phiền phức, các anh cứ tìm hắn ta trước, có gì báo cáo lại cho tôi." Phó Kim Phong đứng trong bóng tối, âm giọng không hề mang theo nhiệt độ, một bộ dạng này so với bộ dáng khi còn nằm trong lòng Nhiễm Thanh Vân vừa rồi quả thật là khác một trời một vực.

Bất Vong được Nhiễm Thanh Vân cắm giữa lối đi, hoàn toàn bất đột thoạt nhìn chỉ tựa như một món vũ khí lạnh bình thường, ngang tàn chắn trước lối vào. Phó Kim Phong cực kì tò mò với món vũ khí này, nếu y đoán không nhầm, xác sống kia có thể đem y bay được tới đây, một phần là do thanh kiếm này giúp sức.

Chuôi kiếm được quấn một lớp vải thô ráp, lưỡi kiếm trơn bóng không một kí hiệu, nhìn qua, tựa một thanh kiếm bình thường do một người thợ rèn bình thường làm ra. Phó Kim Phong tiến tới gần thanh kiếm, chậm rãi vòng tay qua cầm lấy chuôi, dùng sức muốn rút nó ra khỏi nền đất, thế nhưng mặc cho y có dùng bao nhiêu sức lực, cây kiếm vẫn không mảy may chuyển động.

Tiếng sấm vang vọng trong không khí, Phó Kim Phong nhạy cảm cảm nhận được, thanh kiếm trong tay y đang run rẩy.

Trời sẽ mưa nữa sao?

Với tình hình hiện tại, nếu thật sự mưa thì cơn mưa này chắc chắn khủng bố hơn trước rất nhiều.

Phó Kim Phong không rút được kiếm đành phải từ bỏ, trở về với lớp kính lớn, nhìn ra bên ngoài. Trời đêm vẫn chứa hàng ngàn ánh sao nhưng đã bị mây đen bao phủ, tia sét xuất hiện cắt đôi tầng mây làm xuất hiện ra hình bóng của mặt trăng lưỡi liềm.

Thanh kiếm bị cắm dưới đất đột nhiên rung động mãnh liệt, không cần người điều khiển, tự mình rời khỏi mặt đất, bay lơ lửng trên không trung.

" Chuyện gì thế này?" Phó Kim Phong khó hiểu cảm thán, thành công bị sự ma quái này kích động.

Lại một tiếng sấm nữa vang lên, tia sét to lớn rạch ngang bầu trời, chiếu sáng toàn bộ cảnh vật, lần này y có thể qua lớp của kình mà nhìn rõ, thân ảnh nhỏ bé của người đó đứng giữa đường lớn, bởi vì bị sét đánh trúng mà đổ gục xuống, toàn bộ máu trong cơ thể y dường như ở trong thời điểm y nhìn thấy cảnh đó mà ngừng chảy.

Tầm mắt trở nên mơ hồ, hít thở cũng cực kì khó khăn.

Có chuyện gì với y vậy? Sét... bị sét đánh trúng rồi?

Phó Kim Phong ngây ngốc ôm chặt lấy lồng ngực, trái tim đau đớn đập loạn khiến cho y duy trì thần trí tỉnh táo, y mơ hồ lẩm bẩm tự trấn an:" sẽ không sao đâu... sẽ không sao đâu."

Y biết bóng người dưới kia là ai.

Bất Vong rung lên càng thêm mãnh liệt, nó dường như đang phải đấu tranh với thứ gì đó, ở trong không trung mà kịch liệt run rẩy.

"..." Thiết bị bên tai phát ra tiếng nói.

" Tôi không sao! Tôi đã nhìn thấy xác sống đó rồi, hắn ta đang bị sét đánh, mọi người đừng manh động, tôi hiện tại sẽ xuống đó." Phó Kim Phong chỉnh lại quần áo, quyết đoán đẩy cửa phòng.

Đây là tầng 30, muốn chạy bộ xuống đó cũng mất rất nhiều thời gian, y phải tranh thủ mới được.

" A!" Phó Kim Phong đột ngột mất đi trọng lực, cơ thể không biết từ lúc nào lơ lửng trên không trung, từ đây nhìn xuống... y là đang bay a... bay từ trên tầng 30 xuống!! Bằng cách nào? Phó Kim Phong hoảng loạn, túm chặt lấy chuôi kiếm.

Bất Vong không một báo hiệu, mang theo Phó Kim Phong lao xuống dưới, bằng tốc độ nhanh nhất rút ngắn khoảng cách với Nhiễm Thanh Vân, nhưng khi xuống đến mặt đất, Bất Vong chỉ đặt Phó Kim Phong ở nơi cách Nhiễm Thanh Vân rất xa, xa đến nỗi y không thể tận mắt nhìn thấy hình dáng của Nhiễm Thanh Vân.

Một tia sét nữa đánh xuống cùng lúc, vẫn là điểm trúng vị trí người ấy đang nằm... mặt đường cứ rắn cũng không chịu nổi sức mặt, sụp thành một cái hố lớn.

Trái tim Phó Kim Phong điên cuồng quặn thắt đau đớn.

Bất Vong đặt Phó Kim Phong xuống đất, ngay lập tức hướng phía Nhiễm Thanh Vân lao đi. Trời đêm lại xuất hiện tia sét, thời điểm Bất Vong lao tới, vừa kịp đỡ thay Nhiễm Thanh Vân một đạo thiên lôi.

Nhiễm Thanh Vân toàn thân đau đớn, đến sức nhấc tay cũng không có, nhìn thấy Bất Vong lao tới chắn giúp y một đạo thiên lôi, nhíu chặt hai đầu lông mày.

Bất Vong!

Bất Vong lơ lửng giữa không trung, ở trước mặt Nhiễm Thanh Vân rung động kịch liệt tỏ vẻ kháng nghị. Trên trời đã không còn tia sét hiện hữu, Nhiễm Thanh Vân lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Còn tưởng phải đổi thể giới mới rồi chứ!

Mặt đường bị sét đánh thủng một lỗ lớn, Nhiễm Thanh Vân lúc này đang nằm ở trung tâm cái hố, hít thở nặng nề.

Được rồi, ta biết xác sống không hít thở cũng không sao, nhưng ta không thể làm màu một tý được à?

Bất Vong ở trên đỉnh đầu bỗng đổi hướng, lao về một phía, trên thân còn mang theo tia sét, cắm xuống trước mặt Phó Kim Phong, ngăn cản bước chân tiếp theo của y.

Phó Kim Phong phản ứng nhanh, lùi lại hai bước.

" Thiếu tướng!"

" Thiếu tướng, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi."

Từ trong bóng tối, một nhóm người mặc y phục quân đội xuất hiện, tác phong chỉnh chu tập hợp lại trước mặt Phó Kim Phong, tầm mắt đặt ở thanh kiếm vẫn còn vương tia sét ở trước mặt y, không khỏi thắc mắc.

" Thiếu tướng, có chuyện gì vậy?"

" Nó không muốn chúng ta qua đó." Phó Kim Phong khẽ nhíu mày.

" Ai cơ?" Đám người vừa đến, vẫn chưa nắm rõ tình hình:" Tên xác sống kia á?"

" Không, là nó." Phó Kim Phong bác bỏ, tầm mắt vẫn đặt ở thanh kiếm cắm trên đất, không hề rời đi.

" Thanh kiếm này thì có gì mà phải sợ?" Một người trong số đó khó hiểu tiến lên phía trước, định dùng tay túm lấy chuôi kiếm.

Bất Vong rung động dữ dội, tự rời khỏi mặt đất, chém vào không khí.

" Cẩn thận." Phó Kim Phong tiến lên một bước, đỡ lấy người quân nhân, giúp y tránh khỏi một kiếm bổ xuống của Bất Vong.

" Chuyện... chuyện gì thế?" Chuyện tâm linh không thể đùa được đâu.

Thế giới mạt thế không ngờ vẫn có ma, đáng sợ quá! Hu hu.

" Nó đang ngăn chúng ta tiếp cận với hắn." Phó Kim Phong kiên định.

" Hắn? Tên xác sống kia sao?"

" Đúng vậy."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »