"Này, làm gì thế?" Triệu Văn Điền nhìn Lý Quốc Đào đang che chắn cho mình, có chút sốt ruột hỏi.
"Làm gì? Đây là nơi để ra tay sao? Vừa rồi là Văn Vũ không đúng, mau xin lỗi người ta đi!" Lý Quốc Đào nhìn Triệu Văn Điền quát lớn. Trương Dương đứng tại chỗ, mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng lại cười lạnh mấy tiếng. Vừa rồi lúc Triệu Văn Vũ lên tiếng, chẳng thấy Lý Quốc Đào ra ngăn cản, bây giờ Triệu Văn Điền muốn ra tay, hắn ta lại đứng ra.
"Tôi không làm!" Triệu Văn Vũ nghe thấy phải xin lỗi, lập tức trợn mắt hét lên.
"Có phải muốn gọi ông ngoại tới mới chịu thôi không? Chẳng lẽ không nhìn ra Khả Tình quan trọng thế nào trong lòng ông ngoại sao?" Lý Quốc Đào quát vào mặt Triệu Văn Vũ. Ánh mắt Trương Dương lập tức nheo lại, câu nói này nghe sao mà chướng tai thế? Cái gì gọi là Khả Tình quan trọng trong lòng ông ngoại?
"Ý anh là sao?" Lâm Nặc Tuyết bên cạnh cũng nghe ra điểm bất thường, lập tức hỏi.
"Không có ý gì cả, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Tôi chỉ đang cân nhắc cho ông nội thôi. Khả Tình rất quan trọng với ông, nếu Văn Vũ chọc giận Khả Tình, đến lúc đó ông nội chắc chắn sẽ tức giận. Tôi sợ sức khỏe của người già bị làm sao, thì ai chịu trách nhiệm?" Lý Quốc Đào quay sang nhìn Lâm Nặc Tuyết hỏi ngược lại.
Lời này nói ra thong thả, nhưng ý tứ bên trong nghe chẳng giống như đang nói đỡ cho Trương Dương chút nào. Những người còn lại đều có vẻ hả hê, ai nấy đều đứng yên không nói lời nào, chỉ đứng nhìn. Trương Dương tuy mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng lại thấy lạ. Tuy Lý Khả Tình là người đến sau, nhưng quan hệ huyết thống là có thật, không thể nào tất cả mọi người đều có bộ mặt như vậy được? Chắc chắn trong chuyện này có điều gì đó mà Trương Dương chưa biết.
"Còn nữa, Trương Dương, anh cũng nên xin lỗi Văn Vũ. Mọi người đều là người một nhà, những lời vừa rồi hơi quá đáng. Văn Vũ là con gái, sao có thể tùy tiện lấy sự trong sạch của người khác ra làm trò đùa?" Sau khi hỏi ngược lại Lâm Nặc Tuyết, Lý Quốc Đào không để cho Trương Dương kịp mở miệng, trực tiếp chuyển hướng sang anh.
"Ừ, nói hay lắm. Tôi đúng là không nên lấy sự trong sạch của người khác ra làm trò đùa, trinh tiết là một từ ngữ thần thánh, đừng làm nhục nó." Trương Dương gật đầu, bình thản nói. Trương Dương chưa bao giờ muốn làm quân tử, thế giới này luôn là kẻ mạnh được ăn cả, huống hồ, người ta đã bắt nạt đến tận cửa rồi, còn nhường nhịn cái gì nữa?
"Ý anh là sao?" Sắc mặt Lý Quốc Đào thay đổi, trực tiếp chắn trước mặt Triệu Văn Điền, nhìn Trương Dương với vẻ mặt u ám, trầm giọng hỏi. Lý Quốc Đào trông rất vạm vỡ, thêm bộ quân phục trên người, người bình thường bị nhìn như vậy thực sự sẽ rất áp lực.
"Hỏi tôi có ý gì? Tôi còn muốn hỏi anh có ý gì đây! Sao? Mỉa mai châm chọc, hôm nay chúng tôi đến dự tiệc Hồng Môn sao? Cho dù là tiệc Hồng Môn thì nhân vật chính cũng đâu phải là anh?" Trương Dương liếc nhìn hắn, chẳng hề sợ hãi chút nào.
"Chẳng lẽ nhân vật chính hôm nay là anh?" Lý Quốc Đào cười lạnh, nhìn Trương Dương hỏi ngược lại.
"Không phải tôi, tôi cũng chưa bao giờ muốn làm nhân vật chính. Nhưng, Lý Khả Tình là vợ tôi, có người bắt nạt cô ấy thì tôi không ưa đấy, sao nào?" Trương Dương cười lạnh đáp.
"Đúng là không biết xấu hổ, anh là cái thá gì? Lý Khả Tình dù không biết là từ cái xó xỉnh nào chui ra, nhưng ít nhất cũng coi là có quan hệ với nhà chúng tôi..." Giọng Triệu Văn Vũ sắc lẹm vang lên. Chưa đợi cô ta nói hết câu, sắc mặt Trương Dương đã thay đổi, ngay cả mặt Lý Quốc Đào cũng hơi biến sắc. Trương Dương gần như không cần suy nghĩ, cả người lao vút đi.
"Chát!" Một cái tát giòn giã vang lên, kèm theo tiếng thét thảm thiết của Triệu Văn Vũ. Tiếp đó là tiếng "loảng xoảng", Triệu Văn Vũ không hề đề phòng, không ngờ Trương Dương dám ra tay với cô ta ngay trên đất nhà họ Lý. Cái tát này của Trương Dương dùng đủ sức lực, Triệu Văn Vũ bị tát ngã nhào xuống đất.
Căn phòng gần như im lặng một cách quỷ dị. Mọi người sững sờ một lúc mới bừng tỉnh. Triệu Văn Vũ theo bản năng đưa tay sờ lên năm dấu tay đỏ chót trên mặt, tức thì nhảy dựng lên từ dưới đất, hét chói tai: "Anh dám đánh tôi? Anh dám đánh tôi?"
"Mẹ kiếp!" Triệu Văn Điền đứng sau lưng Trương Dương bừng tỉnh, không nghĩ ngợi gì, trực tiếp vung nắm đấm lao vào Trương Dương. Một cú nghiêng người nhẹ nhàng, Trương Dương né được cú đấm của Triệu Văn Điền, đồng thời chân phải gạt nhẹ một cái, Triệu Văn Điền lập tức vấp phải chân anh, ngã nhào xuống đất.
Trương Dương không dây dưa, lùi lại chắn trước mặt Lý Khả Tình. Lúc này Lý Khả Tình mới phản ứng lại, mặt cô tái mét. Những lời trước đó của Triệu Văn Vũ, Lý Khả Tình có thể coi như không nghe thấy, nhưng hai chữ vừa rồi thì cô không thể bỏ qua được. Trương Dương cũng vậy, quá trình lớn lên của Lý Khả Tình anh đều biết rõ, câu nói này của Triệu Văn Vũ là sự sỉ nhục trần trụi. Cảm thấy cơ thể Lý Khả Tình hơi cứng đờ, Trương Dương nắm lấy tay cô, lạnh lùng nhìn đám người này một cái rồi quay sang nói với Lý Khả Tình: "Khả Tình, chúng ta đi."
"Đi? Đánh người xong là muốn đi sao? Đây là nơi nào, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?" Lý Quốc Đào trầm giọng nhìn Trương Dương nói.
"Sao? Tôi không đi thì anh định giữ tôi lại à? Có bản lĩnh đó không? Nhìn mặc quân phục, không biết quân hàm đại tá này là dựa vào quan hệ gia đình mà có, hay là dựa vào thực lực của chính mình?" Trương Dương cười lạnh hỏi.
"Được! Đã nói vậy thì tôi cho anh thấy tôi dựa vào cái gì mà có được, tránh ra." Lý Quốc Đào nheo mắt, trầm giọng nói. Những người đang có vẻ mặt khó coi lập tức lộ ra vẻ hả hê, nhìn Trương Dương như nhìn một người chết. Mọi người lùi lại hơn mười bước, ngay cả Triệu Văn Điền và Triệu Văn Vũ cũng lộ vẻ vui mừng, nhưng nhanh chóng trừng mắt nhìn Trương Dương rồi cũng lùi ra ngoài.
Lâm Nặc Tuyết cũng đầy lo lắng. Với gia thế như nhà họ Lý, có lẽ phần lớn mọi người đều cho rằng người nhà họ đều dựa vào quan hệ gia đình để thăng tiến, nhưng Lý Quốc Đào thì không phải. Tất nhiên là có ảnh hưởng tiềm ẩn, nhưng quân hàm hiện tại của Lý Quốc Đào hoàn toàn xứng đáng với thực lực!
Là một người trong nhà họ Lý, Lâm Nặc Tuyết đương nhiên biết, người anh họ này của mình có thực lực vô cùng mạnh mẽ! Còn Trương Dương chỉ là một sinh viên mà thôi. "Anh rể..." Lâm Nặc Tuyết kéo tay áo Trương Dương. Trương Dương quay lại nhìn, cười nói: "Không sao, trông chừng Khả Tình giúp anh."
Dặn dò xong, Trương Dương vẫy tay với Lý Quốc Đào: "Lên đi." Lý Quốc Đào cười nhạt: "Người trẻ tuổi đừng tự cao quá, tôi nhường anh ra tay trước." Cái tát vừa rồi Trương Dương đánh Triệu Văn Vũ, tuy Lý Quốc Đào vì quá bất ngờ nên không kịp ngăn cản, nhưng sau đó hắn cũng nhận ra, chàng trai trẻ trước mắt này cũng có vài phần bản lĩnh.
"Vậy tôi không khách sáo nữa." Trương Dương nheo mắt, vung vẩy hai cánh tay, hai chân hơi mở rộng, đứng đó một cách thoải mái. Trong mắt Lý Quốc Đào lóe lên tia sáng lạnh. Cao thủ ra tay là biết ngay, tuy động tác của Trương Dương có vẻ đơn giản, nhưng trong mắt Lý Quốc Đào lại không đơn giản chút nào. Nụ cười thản nhiên trên mặt hắn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm trọng.
Trương Dương trong lòng hơi bất lực, anh bị Lý Anh Kiệt hành hạ lâu như vậy, những động tác này đã trở thành bản năng. Nếu là Lý Anh Kiệt, trước khi ra tay tuyệt đối không để Lý Quốc Đào nhìn ra, đến lúc đó chỉ cần đánh úp bất ngờ, Lý Quốc Đào chắc chắn sẽ không kịp trở tay. Nhưng bây giờ, động tác cơ thể của Trương Dương đã vô tình tiết lộ một phần thực lực. Nheo mắt lại, Trương Dương quát khẽ một tiếng, cả người lao lên như mãnh hổ xuống núi. Không ra tay thì thôi, đã ra tay là tuyệt đối không nương tay. Đây là lý tưởng mà Lý Anh Kiệt đã truyền đạt cho Trương Dương: đừng bao giờ cho kẻ thù cơ hội làm quen với lối đánh của mình.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tốc độ bùng nổ của Trương Dương vẫn khiến Lý Quốc Đào trở tay không kịp. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng ba bốn mét, cộng thêm cái bàn ăn lớn phía sau, diện tích cho họ đánh nhau chưa đầy hai mươi mét vuông. Trương Dương vừa ra tay đã áp sát Lý Quốc Đào.
Nắm đấm của Trương Dương hướng thẳng vào ngực trái của Lý Quốc Đào. Lý Quốc Đào phản ứng hơi chậm, lúc này muốn né đã không kịp. Hắn nghiến răng, ngực trái đón lấy cú đánh, đồng thời nắm đấm phải hướng thẳng vào bụng Trương Dương. Phản ứng của Lý Quốc Đào rất nhanh, nhưng Trương Dương khi ra tay đã tính toán hết mọi phản ứng của đối phương. Anh đột ngột thu nắm đấm phải về, nghiêng người né cú đấm của Lý Quốc Đào, đồng thời hạ thấp vai phải, húc mạnh vào ngực hắn.
Tốc độ của cả hai đều rất nhanh, lúc này Lý Quốc Đào muốn né cũng không được. "Bộp!" Một tiếng động trầm đục vang lên, Lý Quốc Đào lùi lại bốn năm bước, cố giữ thăng bằng. Nhưng Trương Dương không cho hắn cơ hội điều chỉnh, gần như ngay khoảnh khắc hắn lùi lại, Trương Dương đã áp sát. Tốc độ lùi của Lý Quốc Đào đương nhiên không nhanh bằng tốc độ tiến của Trương Dương. Khi còn cách chưa đầy một mét, Trương Dương xoay người, lấy chân trái làm trụ, tung một cú đá xoay vòng ác liệt vào cổ Lý Quốc Đào.
Lúc này trọng tâm Lý Quốc Đào chưa vững, không thể điều chỉnh cơ thể, chỉ đành miễn cưỡng giơ cánh tay phải lên chặn ngang đầu để đỡ cú đá. "Bộp!" Lại một tiếng va chạm trầm đục vang lên, lực lượng khổng lồ khiến Lý Quốc Đào đổ nghiêng sang một bên.
Mười mấy người xung quanh đồng loạt thốt lên kinh ngạc. Cảnh tượng này nằm ngoài dự đoán của họ, vốn dĩ họ định xem kịch vui, ai ngờ người bị đánh lại là Lý Quốc Đào, hơn nữa nhìn qua thì hắn đã chịu thiệt lớn ngay từ đầu. Lâm Nặc Tuyết đang ôm tay Lý Khả Tình cũng đứng hình, cô vô cùng ngưỡng mộ ông anh rể tương lai này, quá ngầu, người vốn dĩ bị đánh nay lại quay sang đè người khác ra đánh.
Đây là tình huống gì chứ! Nếu không phải bộ quân phục trên người Lý Quốc Đào chứng minh thân phận, Lâm Nặc Tuyết thậm chí còn tưởng người đang đánh nhau với Trương Dương là mấy người anh khác của mình. Những chiêu thức này của Trương Dương, cô cũng chỉ từng thấy ở vệ sĩ của cha mình. Không hiểu sao, động tác của ông anh rể này trông lại vô cùng gọn gàng và đẹp mắt.
Lý Quốc Đào không còn màng đến hình tượng nữa. Nhịp độ tấn công hung mãnh của Trương Dương khiến hắn bất ngờ. Ngay lúc cơ thể đổ xuống đất, Lý Quốc Đào lập tức lăn một vòng rồi nhảy vọt lên. Khi vừa đứng vững, đợt tấn công tiếp theo của Trương Dương đã tới.
Cánh tay phải vẫn còn đau nhức, sức mạnh của Trương Dương không thể so với Lý Anh Kiệt, nhưng sức mạnh đôi chân chắc chắn hơn hẳn cánh tay. Bị cú đá xoay vòng của Trương Dương nện trúng, dù Lý Quốc Đào có thực lực mạnh mẽ cũng không chịu nổi.
Cánh tay tê dại, dường như không thể dùng sức, nhưng Trương Dương hiển nhiên không cho hắn nghỉ ngơi, đôi nắm đấm gần như lao thẳng vào tim hắn. Lý Quốc Đào hơi vặn người, đồng thời chịu đựng sự tê dại ở cánh tay, chèn mạnh tay phải vào giữa hai tay Trương Dương để chặn cú đấm, đồng thời tay trái biến quyền thành chưởng, lật ngược xuống dưới, gạt nắm đấm đang nhắm vào bụng mình của Trương Dương ra.
Tay phải Lý Quốc Đào tuy gạt được nắm đấm của Trương Dương, nhưng Trương Dương lại nhân đà đó nắm lấy vai hắn, dùng sức mạnh bạo, cả người Trương Dương bật lên không trung, hai tay túm chặt vai Lý Quốc Đào kéo vào lòng mình, đồng thời đầu gối trái co lại, húc mạnh vào ngực Lý Quốc Đào.
Trong mắt Lý Quốc Đào lóe lên tia sáng nguy hiểm. Cú đánh này mà trúng đích, dù xương sườn không gãy thì cũng đủ khiến hắn nín thở hồi lâu, cơ thể sau đó sẽ không thể chịu nổi đợt tấn công tiếp theo của Trương Dương. Lý Quốc Đào cảm thấy uất ức, từ lúc bắt đầu đã rơi vào nhịp độ của Trương Dương, bây giờ gần như bị đè bẹp đến không thở nổi.
Dù thế nào cũng không thể để cú đánh này thành công. Trong chớp mắt, đầu óc Lý Quốc Đào lóe lên vài ý nghĩ, cơ thể dù không kịp phản ứng nhưng hai chân lập tức vặn mạnh, cả người nghiêng sang bên phải.
"Xoẹt!" Một tiếng vải rách chói tai vang lên, ống tay áo quân phục bên trái của Lý Quốc Đào bị Trương Dương xé toạc. Cùng lúc đó, cơ thể Trương Dương cũng bị lực xoay đột ngột làm cho lùi lại mấy bước.
Lần này Trương Dương không thể tiếp tục duy trì đợt tấn công áp đảo nữa, Lý Quốc Đào đã có đủ thời gian để điều chỉnh. Nhìn chằm chằm vào Trương Dương, sắc mặt Lý Quốc Đào trở nên vô cùng nghiêm túc. Cả phòng ăn rộng lớn im phăng phắc, tất cả mọi người đều sững sờ nhìn cảnh này.