Một tuần lễ trôi qua vẫn không có tin tức gì của bé Leah, ông bà Miller rất nóng ruột, nhất là bà Miller. Bà ta suốt ngày vào internet xem những vụ trẻ bị mất tích rồi các loại tin tức liên quan đến án mạng hay bắt cóc. Càng tìm hiểu, bà Pat Miller càng khổ sở thêm, nếu không muốn nói là hoảng loạn!
Tình cờ trong lúc tìm hiểu, bà Pat Miller đọc được vụ án giết người hàng loạt ngay tại tiểu bang Texas đã gây chấn động khoảng 2 năm trước. Nhưng điều bà chú ý là người khám phá ra thủ phạm không phải là sở cảnh sát địa phương hay cơ quan FBI mà lại do một thám tử tư thuộc một công ty điều tra ngay tại Texas được thuê điều tra.
Bà Pat Miller gọi điện thoại cho chồng.
Cô thư ký riêng của tỷ phú Miller nghe điện thoại ngay khi biết phu nhân Miller gọi.
- Dạ thưa phu nhân, tôi Madeline nghe đây.
- Tôi muốn nói chuyện với Henry!
Medeline ôn tồn trả lời:
- Dạ thưa phu nhân, chủ tịch đang họp. Tôi sẽ báo cho ông ấy biết là phu nhân gọi đến.
Với vẻ nóng nẩy, bà Pat Miller nói với cô thư ký:
- Nhớ nói ông ấy gọi cho tôi ngay! Có chuyện quan trọng liên quan đến con gái nhỏ của ông ấy!
Nghe vậy, cô thư ký mau mắn nói ngay:
- Dạ vâng. Tôi sẽ báo cho chủ tịch biết ngay!
Bà Pat Miller cúp điện thoại, không nói gì thêm! Nhưng bà ta lại tiếp tục tìm kiếm trên internet những gì có liên quan đến các vụ bắt cóc, mất tích, hay ngay cả những vụ án mạng. Ngay cả chia sẻ của những thân nhân trong các vụ án cũng được bà lưu tâm.
Một người đàn ông chia sẻ:
“Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi. Cảnh sát Hoa Kỳ không quan tâm đến trẻ em mất tích. Ưu tiên của Cảnh sát Hoa Kỳ là khối lượng vụ bắt giữ, lệnh triệu tập và biên bản để lấp đầy các nhà tù và kiếm tiền từ hệ thống tư pháp. Trẻ em mất tích không dẫn đến việc bắt giữ ngay lập tức. Tôi đã gọi cảnh sát nhiều lần tại đồn cảnh sát ở Stoudsbourg, Pennsylvania. Cha dượng của tôi, một người đàn ông mà mẹ tôi mới kết hôn đã bắt cóc con gái 3 tuổi của tôi. Tôi đã gọi cảnh sát và họ nói rằng tôi cần tìm một luật sư gia đình. Sau đó, cảnh sát tại cùng đồn cảnh sát đó nói rằng họ thực sự muốn giúp tôi tìm lại đứa con gái bị bắt cóc và tôi sẽ cần đến đồn cảnh sát, và mang theo giấy tờ.
Đây là 3 tháng sau khi tôi gọi điện cho họ hàng tuần về đứa con gái bị bắt cóc của mình. Khi tôi đến đồn cảnh sát, họ đã bắt tôi vì tội đe dọa khủng bố mà cha dượng tôi đã đệ đơn. Vì vậy, cảnh sát không quan tâm đến trẻ em bị bắt cóc. Tôi là một người cha đã bị bắt vì tin nhắn đe dọa giả mạo rằng kẻ bắt cóc con gái tôi đã cáo buộc tôi đe dọa anh ta. Cảnh sát đã bắt tôi vì điều đó. Nhưng sẽ không giúp đỡ trong vụ bắt cóc con gái tôi”.
Đọc xong lời chia sẻ của người cha đáng thương đó, bà Pat Miller thấy bực bội và tức giận quá sức! Lời chia sẻ đó là một sự thật! Không thể cứ ngồi đó chờ đợi cảnh sát địa phương tìm kiếm con gái cưng của mình được! Phải nỗ lực hơn mới được!
Vừa lúc đó ông Miller gọi về cho vợ. Bà Pat Miller kể sơ cho chồng nghe và đưa ý kiến nên mướn thám tử tư để tìm kiếm tông tích bé Leah.
- Được rồi! Để anh tìm thám tử tư!
Bà Pat hoan hỉ nói với chồng:
- Để chuyện đó em làm! Em biết tìm ai!
Ông Henry Miller rất ngạc nhiên hỏi vợ:
- Em lo ư? Em biết người nào sao?
Bà Pat Miller giải thích:
- Sáng giờ em tìm kiếm nhiều lắm, có một công ty có thám tử giỏi ở ngay đây. Em sẽ liên lạc với họ ngay!
Ông Miller không tin tưởng lắm khi hỏi lại vợ:
- Tên công ty đó là gì?
Hiểu ý chồng nhưng bà Pat không muốn tranh cãi với chồng mình:
- Lewis & Sons!
- Được rồi! Em cứ làm đi! Cần gì thì nói với anh!
Tuy nói với vợ như thế nhưng ông Miller nghĩ thầm trong đầu sẽ giao cho cô thư ký tìm hiểu về công ty này xem có đáng tin cậy hay không? Ông không ngại mất tiền nhưng muốn phải được việc!
- Để em lo! Có gì em cho anh biết sau!
Ông Miller lo lắng hỏi vợ mình:
- Em thấy đỡ hơn chưa?
Bà Pat trấn an chồng mình:
- Em đỡ hơn!
- Vậy tốt!
Khi ngừng điện thoại, ông Miller thấy chuyện để vợ mình mướn thêm thám tử tư cũng hay. Vả lại chuyện mướn người điều tra sẽ giúp vợ ông bận rộn mà đỡ khổ sở u sầu hơn. Mà cũng biết đâu nhờ vậy mà tìm được con gái yêu quý!
*
Thám tử Thomas Brown vào văn phòng trình diện xếp và cũng là chủ của công ty Lewis & Sons.
Ông Aviel Lewis khẽ gật đầu khi nghe lời chào hỏi của Thomas Brown. Ông ta chỉ tay ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.
Thomas Brown chắc mẩm là có một khách hàng lớn nên trông ông chủ có vẻ vui vẻ ra mặt. Tuy nghĩ như vậy nhưng Thomas không dám nói đùa với xếp của mình. Vả lại nếu là một vụ án chết người nào đó thì chuyện bông đùa không được thích hợp cho lắm!
Suy nghĩ như thế nên Thomas ngồi xuống ghế và yên lặng chờ đợi lệnh của xếp mình.
- Một khách hàng mới đến đây và thuê chúng ta tìm kiếm con gái nhỏ 5 tuổi của họ bị mất tích!
- Mất tích sao? Bao lâu rồi xếp?
- Mười ngày! Họ yêu cầu đích danh cậu là người đảm trách!
Thomas Brown có chút thích thú:
- Khách hàng chỉ định tôi ư? Sao họ biết tôi chứ?
Ông Aviel Lewis nhún vai:
- Không biết! Nhưng nếu khách hàng đã tin tưởng cậu thì phải làm cho có kết quả tốt hơn sự kỳ vọng của họ bằng cách mau chóng tìm ra con gái họ!
- Tôi có thể hỏi khách hàng này là ai không?
Ông Aviel Lewis gật đầu nói:
- Tỷ phú Henry Miller! Vua dầu hỏa ở đây!
Thomas Brown huýt gió kêu lên:
- Chà tỷ phú dầu hỏa! Bắt cóc đòi tiền chuộc sao đây?
Ông Aviel Lewis suy tư khi nói với thuộc cấp:
- Chưa chắc! Vì nếu bắt cóc để đòi tiền chuộc thì bây giờ đã đòi tiền rồi! Mười ngày qua mà không có tin tức gì thì nhiều phần là không phải rồi!
Thomas Brown đưa ý kiến:
- Hay đứa nhỏ bị đi lạc?
- Con gái của gia đình Miller bị autism!
Thomas gật gù nghe không nói gì nhưng rồi lại hỏi xếp:
- Tôi sẽ đến gặp gia đình họ! Nhưng họ đã ký hợp đồng chưa?
Aviel Lewis gật đầu:
- Xong rồi! Cậu bắt tay vào việc luôn đi! Nếu vụ này mà cậu tìm ra con gái họ thì danh tiếng công ty mình sẽ khá lắm đó!
Nói dứt câu, Aviel Lewis đẩy hợp đồng ký kết giữa công ty Lewis & Sons và vợ tỷ phú Henry Miller về phía Thomas rồi nói tiếp:
- Mọi chi tiết trong này, cậu xem đi rồi giao cho cô thư ký!
Thomas Brown đứng dậy, trong lòng bỗng dưng thấy phấn khởi lạ thường! Làm như sự chọn lựa của khách hàng giao trọng trách cho chàng là một tin tưởng làm Thomas hăng hái hơn bình thường:
- Cứ giao cho tôi!
Khi đi ra khỏi phòng của xếp, chưa bao giờ Thomas thấy mình có trách nhiệm nặng nề như vậy! Hay chỉ vì nạn nhân là một cô bé 5 tuổi non nớt và yếu đuối ngây thơ như một con chim non chưa muốn rời khỏi tổ?
Thomas lấy điện thoại chụp địa chỉ và số điện thoại của gia đình tỷ phú Miller.
Không chỉ như vậy nhưng Thomas còn gọi số điện thoại trong hồ sơ.
Giọng người phụ nữ hãy còn trẻ trả lời:
- Hello!
Thomas Brown nghĩ ngay đây chính là bà Miller vì trong hồ sơ ghi rõ là liên lạc trực tiếp số này.
- Tôi là Thomas Brown, thám tử tư của công ty điều tra Lewis & Sons phụ trách vụ tìm kiếm con gái 5 tuổi của tỷ phú Miller bị mất tích!
Người đàn bà với giọng vui vẻ, có phần vồ vập khi nghe tên thám tử Thomas Brown.
- Rất mừng thấy thám tử gọi lại nhanh chóng như vậy. Tôi là Pat Miller, mẹ của cháu bé Leah.
Thomas cũng vui vẻ nói với bà Miller:
- Chào bà Miller! Tôi có thể đến gặp bà hôm nay không?
Bà ta vồn vã:
- Được chứ! Tôi ở nhà, thám tử có thể đến bất cứ lúc nào.
- Vậy tốt lắm! Hẹn bà chút nữa tôi sẽ đến.
- Tôi chờ!
Thomas ra xe, google tìm đường đến địa chỉ nhà gia đình Miller. Không xa lắm! Nửa tiếng lái xe.
*
Dường như đã đoán trước nên khi Thomas bấm chuông ngoài cổng liền có người trả lời ngay. Chàng cho tên và lý do muốn gặp bà Pat Miller.
Chiếc cổng sắt vĩ đại từ từ mở để Thomas lái xe vào bên trong. Chỉ là một đoạn đường ngắn nhưng cũng đủ cho thấy đây là cả một cơ ngơi bề thế sang trọng của gia đình tỷ phú Miller!
Thomas Brown nghĩ thầm giầu có như thế này làm gì mà không là miếng mồi cho kẻ xấu nhòm ngó! Liệu vụ bắt cóc con gái tỷ phú Miller động cơ thực sự là tiền ư?
Đậu xe rồi Thomas lững thững đi vào phía trước nơi có cửa lớn.
Không cần bấm chuông mà cánh cửa gỗ dầy nâu sậm mà hai tay cầm trên cánh cửa sáng loáng như bằng vàng đang mở ra. Người xuất hiện sau cánh cửa là một phụ nữ Á châu khá đẹp, ăn mặc sang trọng ra hẳn bên ngoài đón thám tử Thomas.
Chắc hẳn đây là bà Pat Miller, Thomas nghĩ thầm như vậy. Tỷ phú Henry Miller lại lấy một phụ nữ Á châu? Không biết bà ta là người Tầu hay Nhật hay Đại Hàn hay thuộc những quốc gia Á châu khác? Nhưng có vẻ như bà Miller không thuần là Á châu mà lai. Một sắc đẹp lạ kỳ!
Thám tử Thomas Brown nhanh nhẹn tiến lại gần người phụ nữ đó.
Bà ta là người lên tiếng trước:
- Chào thám tử Brown! Tôi là Pat Miller!
Cũng vui vẻ không kém, Thomas chào hỏi chủ nhân ngôi biệt thự sang trọng này.
- Chào bà Miller!
- Mời thám tử vào!
Thomas Brown đi theo bà ta. Đàng sau cánh cửa là cả một khuôn viên đẹp đẽ khác đang mở ra.
Người đóng cửa lại không phải là bà Miller mà là một người đàn ông đứng tuổi mặc y phục quản gia mầu đen, áo sơ mi trắng.
Thomas Brown để ý đến chuyện bà Pat Miller ra tận bên ngoài đón mình chứ không để người làm ra đón thì hẳn là bà ấy rất coi trọng chàng? Điều này làm Thomas Brown thấy vui và có cảm tình ngay với bà ta.
Thomas theo chân nữ chủ nhân không phải vào bên trong nhà mà ra ngoài hậu viên.
Vừa đi bà Pat Miller vừa giải thích:
- Sau khi cháu Leah bị mất tích, tôi đâm e dè tất cả mọi người trong nhà, trừ chồng tôi và con trai 10 tuổi. Chúng ta nói chuyện ngoài vườn tiện hơn.
Bây giờ Thomas mới hiểu ra vì sao bà ta đưa chàng đi lòng vòng. Nhưng vẫn hơi thắc mắc nên hỏi bà ta:
- Bà nghi ngại những người làm trong nhà sao?
- Như tôi nói với thám tử, tôi nghi ngờ tất cả mọi người!
- Mọi người đó gồm những ai?
- Mario Chico, quản gia, đầy tớ Sonia Chavez, cô chăm sóc Leah là Catalina, Maria nấu bếp, John là tài xế. Làm vườn thì có công ty lo rồi!
Vẫn còn thắc mắc, Thomas hỏi bà Miller:
- Bà nghi những người làm này dính líu đến vụ con gái bà mất tích sao?
Bà Pat Miller nhún vai:
- Làm sao biết được? Tôi nghi tất cả mọi người! Cẩn thận vẫn hơn!
Thomas Brown không nói thêm gì nữa mà cứ tiếp tục sánh bước bên bà Pat Miller.
Một con đường nhỏ dẫn đến khu vườn phía sau rộng bao la với nhiều vườn cảnh thật đẹp. Chắc tỷ phú Miller phải trả nhiều tiền lắm cho những kiểu cách hoa viên như vậy.
Nhìn thấy một nơi có vòm mái gỗ nhưng trống tứ bề. Đến nơi mới thấy nơi đây là chỗ để ngồi ngắm vườn, ngắm trời đất và nhìn được cả thung lũng bên dưới, thật tuyệt hảo và thơ mộng! Bàn ghế được bầy biện như một phòng khách nhưng vì trống trải chung quanh nên thoáng đãng, cho một cảm giác thư giãn và thoải mái.
Bà Pat Miller mời Thomas ngồi rồi cười khoe:
- Henry, chồng tôi đã làm đặc biệt nơi này theo ý thích của tôi!
Thomas Brown suýt xoa khen:
- Bà thật may mắn có một người chồng giầu có và yêu vợ như thế!
Bà ta mỉm cười nhưng rồi lại xịu mặt xuống nói với thám tử Thomas Brown:
- Đúng là tôi may mắn thật… cho đến khi chuyện không may xẩy ra cho cháu Leah thì tôi thấy mọi sự… như sụp đổ!
Thomas nhìn bà ta thông cảm:
- Tôi hiểu!
Bà ta đổi sắc mặt gượng buồn làm vui:
- Thám tử uống chút gì nhé? Ở đây có sẵn, trà, cà phê, nước ngọt hay nước trái cây?
- Cám ơn bà. Tôi đủ rồi, không uống gì cả. Tôi cần hỏi bà vài điều để tiện việc điều tra.
- Thám tử cần gì cứ hỏi!
- Theo như tôi được biết, con gái bà bị autism, đúng không?
- Đúng vậy!
- Nặng hay nhẹ?
- Nhẹ thôi! Tuy nhiên Leah không nói gì cả, không đối thoại với người khác. Cháu hiểu hết nhưng không nói. Tôi không hiểu là Leah không muốn nói hay không nói được!
- Bác sĩ nghĩ sao? Ông bà cho Leah đi khám bác sĩ chuyên môn chứ?
Bà Pat Miller gật đầu, mặt đượm vẻ đăm chiêu:
- Bác sĩ cũng không thể khẳng định là Leah nói được hay không muốn nói. Nhưng Leah hiểu tất cả những gì người khác nói với con bé!
- Con gái của ông bà có đi học trường đặc biệt không?
- Cháu đi vườn trẻ bình thường. Bác sĩ khuyên chúng tôi như vậy!
- Kết quả thế nào?
Bà Pat suy nghĩ rồi mới trả lời:
- Tôi thấy cháu có phần cởi mở hơn! Cháu vẽ rất nhiều vừa ở trong trường vừa ở nhà. Leah thích nhìn sự vật rồi vẽ lại trên giấy. Trong trường theo như tôi biết Leah cũng không nói năng gì, không viết chữ mà chỉ vẽ.
Thám tử Thomas Brown để ý đến chuyện cô bé 5 tuổi tên Leah hay vẽ lại những sự vật. Sự quan sát của cô bé mắc chứng bệnh autism hẳn là khác thường?
Chàng hỏi bà Miller:
- Tôi có thể nhìn những bức vẽ của Leah không?
Bà Pat Miller có vẻ ngạc nhiên nhưng nói ngay:
- Được chứ! Để tôi gọi người!
Nhưng Thomas Brown ngăn lại:
- Bà có thể dẫn tôi vào phòng của cô bé được không, thay vì gọi người làm.
Bà ta mau mắn đứng lên nói với Thomas Brown:
- Đi! Chúng ta đi xem! Tôi muốn thám tử nhìn thấy thế giới của Leah!
Thomas rất thích thái độ nhanh nhẹn mà không hỏi tại sao hay nguyên do, làm như bà ta hoàn toàn tin cậy vào Thomas Brown.
Hình như hiểu được những suy nghĩ thầm kín của viên thám tử, bà Pat vừa đi vừa nói:
- Tôi đọc một vụ án giết người hàng loạt ở tại Texas mà thám tử chính là người tìm ra thủ phạm! Điều này làm tôi rất ấn tượng, chính vì vậy mà tôi mới liên lạc với công ty điều tra Lewis & Sons nhờ sự giúp đỡ.
Thomas Brown cười nhẹ:
- Không phải mình tôi mà rất nhiều người đã giúp tìm ra thủ phạm vụ đó!
Bà Pat Miller cãi:
- Nhưng trong bài báo tôi chỉ thấy họ nhắc đến tên thám tử mà thôi!
Thomas Brown không biết nói sao hơn chỉ biết cười trừ.
Bà ta còn nói tiếp:
- Thám tử khiêm tốn quá đấy thôi!
Lần này thì không thể chối cãi là Thomas thích thật! Tiếng cười hào sảng của viên thám tử làm bà Pat cũng vui lây.
Thomas chợt giơ tay lên nói:
- Còn một điều quan trọng nữa! Cho tôi xin một tấm ảnh của Leah! Ảnh nào chụp gần đây nhất!
Bà Pat Miller nhanh nhẹn nói:
- Có ngay!
Thomas nhìn bức ảnh Leah mà bà Pat Miller đưa chàng nhận ra ngay là cô bé chắc giống cha nhiều hơn mẹ! Leah không có mấy nét Á châu cho lắm!