Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 5046 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Trên đường đến cơ sở trung ương của Cerebrochip, Asher lại gợi chuyện Steven vì không nén được sự tò mò:

- Anh làm cho Cerebrochip bao lâu rồi?

Steven thú nhận:

- Cũng mới đây! Chừng gần 2 năm!

Tuy thắc mắc lý do vì sao Cerebrochip lại cần Steven nhưng Asher không thể hỏi thẳng. Nhưng có lẽ đọc được ý nghĩ của Asher nên Steven nói ngay:

- Họ thuê tôi để lo về vấn đề an ninh cho công ty, nhất là lo chuyện canh giữ bảo mật do nguy cơ gián điệp công nghệ có thể xẩy ra! Công ty dành cho tôi một đội ngũ nhân viên khá tốt. Trả lương cũng khá! Vả lại anh biết tôi là người kín miệng, vô cùng kín miệng! Còn anh?

Asher nhìn Steven như dò hỏi xem anh bạn này biết được bao nhiêu. Thay vì trả lời thẳng vào câu hỏi mà Steven ngầm ý hỏi, Asher chỉ nói qua loa:

- Tôi chỉ giúp anh bạn tôi, Bradley Irwin trong việc nghiên cứu mà thôi. Anh ấy là một nhà khoa học rất xuất sắc và đi cùng hướng với Cerebrochip.

Steven có vẻ ngạc nhiên:

- Tôi không ngờ anh lại có nhiều kiến thức và thích thú về khoa học như vậy!

Asher cười xòa:

- Không phải đâu! Tôi chẳng giỏi gì về khoa học nhưng tôi và Bradley Irwin có một mối thâm giao đặc biệt và khó mà tách rời! Chúng tôi như một gia đình vậy! Tôi chỉ giúp đi tìm người tài trợ cho những nghiên cứu của anh ấy mà thôi!

Câu trả lời của Asher lại gây ra cho Steven sự hiểu lầm thầm kín. Một mối thâm giao đặc biệt và khó tách rời! Hai người đàn ông ở bên nhau như một gia đình thì chỉ có mỗi một lý do! Steven nghĩ thầm và hơi tủm tỉm cười nhưng không hỏi thêm về chuyện này.

Steven tò mò:

- Sau khi rời khỏi cơ quan thì đời sống thế nào?

Asher trả lời lấp lửng:

- Tôi cũng làm những công việc tương tự như anh một thời gian rồi sau đó không làm gì nữa!

Steven cười có vẻ thích thú:

- Sướng nhỉ? Tiền hưu nhiều lắm sao? Tôi không ngờ anh có thể để dành giỏi như thế!

Lần này thì Asher nói thật:

- Gọi là may thì đúng hơn vì tôi không phải là người cần kiệm! Chẳng qua ông ngoại tôi qua đời và để lại tải sản cho đứa cháu duy nhất của ông là tôi!

Steven huýt sáo tán thưởng:

- Thừa hưởng tài sản! Quá đã! Ước gì tôi cũng được như vậy! Chẳng bù cho tôi phải kiếm sống để trả nợ nhà, nợ tiền học cho 3 đứa con!

Asher chép miệng:

- Cuộc đời là như vậy!

Steven lại hỏi:

- Anh đã đến Cerebrochip bao giờ chưa? Lần đầu tiên sao vì bây giờ tôi mới gặp anh!

Asher thành thực trả lời:

- Lần đầu tiên đến trụ sở trung ương thôi!

Steven chỉ tay về phía trước:

- Chúng ta đến rồi kìa!

Từ đàng xa cơ sở trung ương của Cerebrochip hiện lên khá rõ với tòa nhà cao tầng khá đồ sộ, có lẽ đó chính là tòa nhà chính với bảng chữ Cerebrochip dựng lên trên nóc cao ngất ngưởng như xác định tầm cỡ của một công ty lớn đang phát triển.

Không chỉ có một tòa nhà cao tầng mà còn nối thêm với nhiều cơ sở cùng một mầu xám như mầu xi măng. Tất cả nằm trên một khuôn viên rộng lớn.

Những lần trước đó, Asher, Bradley và mấy đứa nhỏ chỉ đến cơ sở phụ của Cerebrochip vừa kín đáo vừa khiêm tốn hơn nhiều so với bề thế của trung ương này.

*

Xe van ngừng trước cửa công ty. Steven nói với Asher:

- Tôi được lệnh đưa mọi người đến đây và sẽ chờ để đưa tất cả về nơi nghỉ ngơi cũng gần đây thôi.

Mọi người lục tục xuống xe. Steven nói ngay:

- Hãy để lại mọi thứ trong xe, tôi sẽ trông chừng cẩn thận.

Một nhân viên khác tiến ra và chỉ nói ngắn gọn:

- Hãy theo tôi!

Sảnh đường của công ty rất rộng và trống trải. Ngay chính giữa sảnh có bàn giấy với một nhân viên nữ cùng ngồi với một nhân viên an ninh, chắc để kiểm soát người ra vào.

Tất cả mọi người đều phải dừng ở đó và đưa giấy tờ tùy thân.

Sau khi kiểm soát từng người một, nhân viên an ninh gật đầu ra hiệu đã thông qua.

Đoàn người đi theo nhân viên lúc đầu đến thang máy.

Bên trong thang máy, không ai nói với ai lời nào. Asher hơi căng thẳng quay sang liếc nhìn Bradley. Anh ta vẫn bình thản. Khó mà có thể đoán được Bradley nghĩ gì! Nhưng Asher tin rằng Bradley sẽ để cho Talia tham gia vào việc thí nghiệm vì đó chẳng phải là ước muốn và mục tiêu cả đời của Bradley hay sao chứ?

Asher từng nói qua cho mấy đứa nhỏ biết về thí nghiệm này. Daniel và Miriam rất hứng thú và tin tưởng vào những nghiên cứu của Bradley và Cerebrochip. Riêng Rebecca và Talia thì rất thụ động.

Họ được đưa thẳng vào văn phòng của người đứng đầu phụ trách việc nghiên cứu của Cerebrochip.

Đã chờ đợi sẵn, người đứng đầu việc nghiên cứu và trực tiếp điều khiển mọi thí nghiệm của Cerebrochip tên Manish tiến ra vui vẻ chào đón và giới thiệu:

- Chào đón tất cả mọi người đến với Cerebrochip! Tên tôi là Manish Gupta, phụ trách công cuộc nghiên cứu và mọi thí nghiệm ở đây.

Bradley nhìn người đàn ông hãy còn trẻ chắc hẳn là người gốc Ấn Độ. Khuôn mặt xương xương, nhiều râu, đôi mắt sáng rất thông minh, thái độ niềm nở đáng tin cậy. Mọi việc chắc sẽ suông sẻ thôi! Có một chút căng thẳng nhưng rất phấn khích  không thể giấu diếm, Bradley hơi nhếch mép cười.

Asher nhanh nhẩu nói với Manish:

- Để tôi giới thiệu!

Manish xua tay và cười nói:

- Không cần đâu! Tôi đã xem tất cả hồ sơ của mọi người và đã nhớ. Để xem tôi nhớ có đúng không nhé!

Manish nhìn Asher:

- Chắc chắn đây là ông Asher Berg!

Kèm theo câu nói đó, Manish đưa tay bắt tay Asher và bóp nhẹ.

Asher cười nhẹ gật đầu. Cái bắt tay của Manish rất thân thiện và ấm áp.

Quay sang nhìn Bradley, ánh mắt của Manish đầy vẻ hiếu kỳ khi giơ tay để bắt tay Bradley.

- Rất hân hạnh được gặp nhà khoa học mà tôi rất ngưỡng mộ, ông Bradley Irwin!

Ít khi nào Bradley nhìn thẳng vào mặt người khác, nhưng lần này ra ngoài thông lệ. Cả hai nhìn thẳng vào mặt nhau, ánh mắt trao đổi. Cái nhìn tìm tòi của Manish như tìm hiểu sau khuôn mặt của nhà khoa học này, điều gì đã làm cho ông ta đi trước mọi bước tiến của khoa học với những ý tưởng độc đáo như thế!

Bradley cũng nói xã giao:

- Rất hân hạnh!

Nụ cười và cái nhìn trên khuôn mặt Manish vẫn tiếp tục tìm kiếm.

Bắt tay người thanh niên cao nhất, Manish nói luôn:

- Chào đón Daniel Berg đến với Cerebrochip! Những đóng góp của cậu thật lớn lao!

Mặc dù mới 16 tuổi nhưng nhìn Daniel Berg rất chững chạc khi dõng dạc nói với Manish:

- Tôi rất vui vì đã được góp phần trong công cuộc nghiên cứu này!

Cái bắt tay rất người lớn của Daniel Berg đã khẳng định điều đó. Phần Manish rất thú vị với nhóm này.

Người đứng bên cạnh Daniel là Miriam Berg. Đôi mắt đen mang nhiều nét Á châu của Miriam đang chăm chú quan sát Manish với vẻ hiếu kỳ.

Hơi nghiêng đầu tuy không quay lại nhìn Asher và Bradley nhưng Manish nói với nụ cười. Hai tay khoanh trước ngực, Manish nói:

 - Nẫy giờ tôi nói không sai sót, đúng không? Còn bây giờ nhất định tôi đang đứng trước một thiên tài toán học là cô Miriam Berg! Nhất định không sai!

Mọi người đều cười ồ lên với vẻ thích thú và thoải mái.

Đôi môi bướng bỉnh của Miriam nhếch lên không hẳn là nụ cười khi nói:

- Tôi đúng là Miriam Berg! Nhưng thiên tài gì đó thì không được! Daniel mới là thiên tài toán!

Manish cười xòa:

- Được rồi! Cả hai người đều là thiên tài toán! Chúc mừng ông Asher Berg đã có những người con xuất chúng như vậy!

Sau câu nói đó Manish giơ tay bắt tay Miriam. Người thiếu nữ 16 tuổi ấy mạnh dạn nắm tay Manish và bóp chặt không chút ngượng ngùng đúng theo với bản tính ngang bướng của mình.

Khi buông tay Miriam ra, Manish không chỉ cười mà còn nghĩ thầm cô bé này thật hay!

Nhìn sang thiếu nữ đứng cạnh Miriam Berg, Manish nói ngay:

- Nhất định đây là Rebecca Berg!

Rebecca cũng hơi mỉm cười.

Đã đọc hồ sơ của từng người nên Manish biết là Rebecca Berg bị autism nên thay vì đưa tay bắt tay cô gái 15 tuổi này thì anh ta chỉ đưa tay lên chào và nhẹ nhàng nói:

- Tôi đại diện cho Cerebrochip rất hân hạnh được chào đón Rebecca đến đây!

Nói xong Manish hơi cúi người nửa như trêu chọc nửa như muốn xích lại gần thiếu nữ này hơn.

Trước thái độ của người đàn ông trẻ tuổi mặt đầy râu ria này, Rebecca lại mỉm cười. Lần này nụ cười của cô bé cởi mở hơn.

Người thiếu nữ đứng ngoài cùng là Talia Irwin, Manish chắc chắn như vậy! Khuôn mặt xinh đẹp mang hai giòng máu của Talia làm ánh mắt của Manish ngừng lâu hơn trên gương mặt của cô ta. Đôi mắt đen kia đang nhìn Manish mà không hề trốn tránh nhưng không chỉ nhìn mà làm như còn nhìn xuyên thấu qua anh ta. Ánh mắt lạ kỳ nhưng đầy cuốn hút của người thiếu nữ 26 tuổi này sẽ không bao giờ phai mờ trong trí nhớ của Manish!

Mọi người đều có vẻ ngạc nhiên và chờ đợi Manish nhận diện ra Talia Irwin. Thái độ của Manish Gupta rõ là kỳ quặc!

Mấy phút trôi qua rồi Manish mới tìm được tiếng nói và con người của mình khi nói với Talia bằng giọng nói rất nhẹ nhàng:

- Talia Irwin!... Tôi… chưa bao giờ bị mất bình tĩnh… khi đứng trước bất kỳ một ai… nhưng ngày hôm nay…

Lời nói của Manish làm tất cả mọi người đều sửng sốt, nhất là Bradley Irwin! Nhưng cùng lúc ấy Bradley nhớ lại cảm giác của mình khi lần đầu tiên gặp một người con gái… chính là định mệnh của đời mình! Bradley đã choáng ngợp và mất hồn trước khuôn mặt ấy! Cảm giác đó từ một ngày xưa cũ nay lại tràn về như nhắc nhở một quá khứ không bao giờ biến mất! Không bao giờ! Dù có muốn xóa bỏ đến đâu đi nữa!

Câu nói nửa chừng của Manish không được anh ta nói hết như bỏ lửng ở đó, không chỉ cho tất cả mọi người nhưng còn ngay chính cho Manish nữa!

Nhưng chỉ thoáng qua rồi Manish lấy lại vẻ thân thiện ban đầu và tươi cười nói với Talia dù biết rằng Talia Irwin bị autism và cô ta sẽ không đáp trả lời nói nào của Manish hay bất kỳ ai.

- Tôi rất hân hạnh được gặp cô, Talia Irwin! Ngày hôm nay sự có mặt của cô, Daniel, Miriam, và Rebecca đã đi vào lịch sử của Cerebrochip! Không chỉ vậy với những thí nghiệm trước mặt, quý vị sẽ mang đến hy vọng cho biết bao nhiêu người trên thế giới! Cerebrochip tri ân sự đóng góp của quý vị!

Trước những lời nói đầy nhiệt thành của Manish Gupta, mọi người đều phấn khởi. Talia Irwin vẫn lặng yên nghe và nhìn mọi người bằng cái nhìn khác lạ của nàng. Trong nàng những câu hỏi hay hồi đáp đều lẫn lộn quyện lấy nhau mà không thể thoát ra thành lời!

Thực sự quyển nhật ký của Talia Irwin chỉ để riêng mình nàng đọc và được giấu rất kín! Không ai trong nhà biết là Talia luôn luôn độc thoại với chính mình và những điều viết xuống trong cuốn nhật ký chính là những giải tỏa thầm lắng.

Khi ở nhà và học tập, Talia không hề thua kém các em mình hay ngay với anh cả David Berg. Sự hiểu biết của nàng về thế giới chung quanh mình cũng được Talia quan sát tường tận. Nhưng bộc lộ những suy nghĩ của mình thì Talia từ chối! Làm như đó là thế giới của riêng nàng, không muốn chia sẻ. Có đôi lúc Talia cũng mấp máy môi nói với chính mình nhưng làm như tiếng nói đã bị ngăn chặn và không thể phát ra thành tiếng! Đó là một thứ đối thoại một chiều trong cung cách riêng của nàng!

Talia Irwin đã quyết định sẽ tham gia vào chương trình thí nghiệm này khi nghe bác Asher và cha nàng thảo luận. Talia muốn thoát ra khỏi cái vỏ tù túng của mình. Cái vỏ từ bao lâu này giam cầm Talia trong ngột ngạt tuy không sợ hãi. Nhưng chưa bao giờ Talia thổ lộ cho mọi người trong nhà ước muốn của mình.

Bước tiếp theo, Manish mời mọi người theo anh ta đến xem qua những phòng thí nghiệm, dù chỉ đứng bên ngoài nhìn vào qua cửa kính.

Vừa đi Manish Gupta vừa giới thiệu sơ về những bước tiến và thành quả mà Cerebrochip đã đạt được trong thời gian kỷ lục.

- Như quý vị cũng biết không phải chỉ có mình Cerebrochip phát triển những nghiên cứu này vì mục đích để phụng sự nhân loại mà thôi. Còn có nhiều công ty khác nữa! Sự tài trợ, nhân lực sáng tạo và thời gian giữ một nhiệm vụ rất quan trọng. Có thể khi chúng ta đang âm thầm phát triển những nghiên cứu thì ở đâu đó cũng trên trái đất này cũng có những người khác cũng làm những công việc tương tự này.

Đến một cơ sở khác, Manish giới thiệu tiếp:

- Sự phát triển của Cerebrochip hiện tại đã ngang bằng với Neuralink là công ty được tài trợ bởi tỷ phú Elon Musk. Chúng tôi rất tự hào về điều này. Hơn nữa Cerebrochip còn nghiên cứu sang thêm nhiều lĩnh vực khác cho thấy tiềm năng chuyển đổi từ thiết bị đeo bên ngoài sang cấy ghép bên trong có thể mở ra kỷ nguyên mới về sự tích hợp công nghệ sâu hơn với hệ thần kinh.

Quay sang nói với Asher và Bradley, Manish vui vẻ:

- Bây giờ có lẽ để mọi người nghỉ ngơi. Sẽ có nhân viên đưa quý vị về chỗ nghỉ. Chúng ta sẽ ăn tối. Sáng mai tôi cần thảo luận với hai vị một chút cũng như có một số giấy tờ cần xem qua và ký kết trước khi bắt đầu cuộc thử nghiệm thực sự.

 *

 Biết trước giờ giấc có người đến đón đi ăn tối và gặp gỡ Manish, Asher sang phòng Bradley và gõ cửa.

Cũng đoán là người đến tìm mình vào lúc này chỉ có Asher. Bradley lên tiếng:

- Vào đi!

Nhìn thấy mặt Asher, Bradley biết ngay lý do mà anh ta muốn nói chuyện với mình nên không đợi Asher hỏi, Bradley nói ngay sau khi chỉ tay cho Asher ngồi.

- Tôi đồng ý để con gái tôi tham gia chương trình thử nghiệm.

Asher tươi nét mặt như trút được gánh nặng:

- Tốt quá! Anh đã có quyết định đúng!

Bradley trầm ngâm:

- Tôi và anh đều có trách nhiệm trong chuyện này!

Asher nói ngay:

- Bộ anh tưởng tôi thấy nhẹ nhõm và dễ dàng khi quyết định như vậy sao? Nhưng lần gần nhất mới đây khi tôi đến trụ sở phụ của Cerebrochip, họ đã giải thích cho tôi rất rõ và chi tiết về cái lợi và những rủi ro có thể xảy ra cho các con chúng ta. Nhưng cuối cùng họ đã gần như cam đoan là những rủi ro không nhiều so với những lợi ích có được.

- Tôi cũng mong là như vậy!

Asher lại trấn an Bradley:

- Có bất cứ rủi ro gì, các con của chúng ta chỉ phải trải qua một cuộc giải phẫu thứ nhì để lấy con chip ra mà thôi! Vì vậy họ bắt chúng ta ở lại lâu để theo dõi.

Bradley thở dài:

- Tôi vẫn suy nghĩ về quyết định đồng ý của mình về Talia! Không biết đây là một quyết định ích kỷ cho chính bản thân tôi muốn thấy được thành quả cho ý tưởng và những nghiên cứu của mình từ bao nhiêu năm qua hay là vì lợi ích cho con gái mình?

- Bộ anh cứ muốn để cho Talia cứ sống như vậy cả đời sao? Để cho con bé như vậy cũng là một sự ích kỷ!

Bradley tâm sự với Asher lần đầu tiên về chuyện này:

- Asher… anh có biết nhiều lúc tôi muốn đi vào thế giới của con gái mình. Muốn tìm hiểu xem nó nghĩ gì, muốn gì? Có những lúc cũng hối hận là không biết nó có hạnh phúc khi sống với tôi… với chúng ta hay không?

- Thôi đừng nghĩ lung tung nữa! Đến giờ đi ăn tối rồi!

« Lùi
Tiến »