Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 5084 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Lúc về đến chỗ nghỉ ngơi, Asher định đi lên thẳng phòng mình nhưng gặp Bradley ở dưới nhà. Có vẻ như anh ta định đi đâu đó.

Asher gọi lớn tiếng:

- Bradley!

Bradley ngừng chân quay đầu tìm kiếm. Nhìn thấy Asher, Bradley quay trở lại chỗ Asher đang đứng.

Asher hỏi:

- Đi đâu đấy?

- Đi ra ngoài tản bộ chút thôi! Anh vừa đi đâu về vậy?

- Gặp Manish!

Bradley có vẻ ngạc nhiên:

- Có chuyện gì sao?

- Vì chuyện kết quả thử nhóm máu của mấy đứa nhỏ!

Bradley hiểu ngay nhưng cũng hỏi lại:

- Không có vấn đề chứ?

Asher cười hực lên:

- Sao có vấn đề được chứ? Tôi đã sửa soạn cả!

- Vậy tốt!

Nhưng Asher hỏi Bradley:

- Talia đồng ý chứ?

- Con bé muốn tham gia và đã ký tên!

Asher gật gù nhìn Bradley:

- Vậy là mọi sự ổn thỏa! Sáng sớm mai sẽ bắt đầu! Nhưng anh nên cho Manish biết là Talia đã đồng ý.

- Tôi sẽ gọi anh ta lát nữa! Tôi sẽ đưa cho Manish giấy mà Talia đã ký. À mà tôi làm gì có số điện thoại của anh ta chứ!

Asher nói ngay:

- Tôi có! Vì lúc nãy anh ta đã gọi cho tôi. Còn lưu lại ở máy đây!

Bradley cho số điện thoại của Manish vào máy mình.

- OK!

Asher gật đầu đi lên phòng mình.

Bradley không nói gì thêm và đi ra ngoài. Chắc là đi tản bộ như anh ta đã nói.

Đôi chân rảo bước, Bradley bấm số điện thoại của Manish.

Anh ta nghe ngay sau 2 tiếng chuông reo.

- Tôi nghe!

- Đây là Bradley Irwin! Talia con gái tôi đã ký tên vào giấy cam kết thỏa thuận cho Cerebrochip được thử nghiệm.

Manish như reo lên:

- Tốt quá!

Bradley hỏi thêm:

 - Kết quả thử máu của Talia tốt chứ?

- Tốt lắm!

- Anh có cần tờ giấy mà Talia ký ngay lúc này không?

- Không cần! Sớm ngày mai trước khi tiến hành thí nghiệm, anh đưa cho tôi cũng được!

Bradley nói gọn lỏn:

- OK!

Chính Bradley cũng không ngờ là sau khi đọc tờ giấy cam kết và chỉ mới nghe giải thích sơ sơ mà Talia đã hạ bút ký ngay.

Ngay lúc đó Bradley thấy nhẹ lòng hẳn! Những băn khoăn và cảm giác tội lỗi đẩy con gái vào một thử thách nguy hiểm đã tan biến với chính quyết định của Talia!

Bradley còn nhớ trong giây phút ấy, chàng đã nắm tay con gái, nhìn vào cặp mắt kỳ lạ của Talia mà nói:

- Bao nhiêu năm qua ba đã miệt mài nghiên cứu chỉ để mong đến ngày hôm nay! Ba mong rằng sẽ có một ngày con gái ba có thể bước ra khỏi cái vỏ giam cầm để con được tự do!

Talia đã nhìn ba của mình nhưng vẫn không thể nói gì được. Nhưng Talia đã bóp nhẹ tay ba mình như một sự cảm thông giữa hai người.

Và cũng chính giây phút đó Talia đã ôm lấy Bradley, một hành động mà rất hiếm khi con bé làm.

Hai giọt nước mắt hiếm hoi đã ứa ra khỏi khóe mắt của Bradley. Chỉ hai giọt nước mắt nhỏ nhoi lăn xuống trên má ông ta và đã lan ra nhanh chóng, không kịp lăn xuống dưới cằm vì dường như đã cạn.

Hình ảnh con gái ôm mình cứ đeo đuổi Bradley và những bước chân của ông ta đang rảo bước quanh khu mà Cerebrochip đã dành cho họ nghỉ dưỡng.

Liệu sau khi cấy ghép chip vào não, liệu có sơ xuất hay nguy hiểm đến tính mạng của Talia và 3 đứa con của Asher hay không? Nếu có chuyện bất trắc thì sao đây?

Bradley tự trấn an mình khi nghĩ đến phương pháp cấy ghép mới của Cerebrochip như là stent được đưa qua tĩnh mạch cổ và đặt tại mạch máu nằm trên bề mặt vỏ não sẽ giảm thiểu những nguy hiểm vì không phải mổ họp sọ. Tất cả sẽ ổn thôi!

Nhưng tác động của chip đó sẽ như thế nào? Chắc chắn sẽ thay đổi tùy theo từng người, Bradley tin chắc như vậy!

*

Sáng hôm sau, tất cả mọi người đều thức dậy từ rất sớm. Daniel và Miriam rất háo hức, không chút sợ sệt. Rebecca và Talia không có biểu cảm gì. Cả Bradley và Asher đều mất ngủ!

Mọi người tụ tập chờ đợi người của Cerebrochip đến đón.

Manish gọi điện thoại cho Asher:

- Mỗi ngày chỉ làm thử nghiệm 2 người là tối đa. Tùy ông và ông Bradley lựa chọn! 

- Để tôi nói chuyện với Bradley rồi gọi lại cho anh!

Asher nói với Bradley:

- Manish gọi và nói mỗi ngày chỉ có thể làm 2 trường hợp thôi là tối đa. Họ cho mình quyết định. Anh nghĩ sao?

Bradley không suy nghĩ mà trả lời ngay:

- Để cho Talia và Rebecca làm trước đi!

Asher hơi ngạc nhiên nhưng hiểu ngay suy nghĩ và chọn lựa của Bradley. Anh ta muốn hai đứa trẻ bị autism làm thử nghiệm trước!

Asher cũng đồng ý:

- Được! Để tôi báo cho Manish!

Khi Asher nói chuyện qua điện thoại với Manish thì tất cả những đứa trẻ đều hiểu chuyện gì đang xảy ra. Miram và Daniel có vẻ như hơi thất vọng!

Nói chuyện với Manish xong, Asher nói với 2 con của mình:

- Hôm nay Daniel và Miriam ở lại đây. Ngày mai mới đến lượt hai con! Vậy cứ thoải mái chơi game hay làm gì mà các con thích. Ba và chú Bradley sẽ đi cùng với Rebecca và Talia. Có gì ba sẽ gọi điện thoại cho biết. Nhưng đừng có đi ra khỏi khu vực này đó!

Xe đến đón đã chờ ở bên ngoài và đưa mọi người về trung ương của Cerebrochip nơi sẽ thực hiện thử nghiệm.

Trung ương của Cerebrochip rộng lớn vô cùng. Chắc hẳn họ có rất nhiều nguồn tài trợ đầu tư hùng hậu và dài lâu để đi được đến thành quả ngày hôm nay.

Asher và Bradley cùng đi theo Rebecca và Miriam.

Vừa gặp mọi người, Manish nhìn Bradley hỏi ngay:

- Ông có mang giấy tờ mà Talia đã ký chứ?

- Có đây!

Manish mở ra xem xét kỹ lưỡng và có vẻ hài lòng khi hết nhìn Bradley rồi lại nhìn Talia.

Anh ta mỉm cười và hỏi:

- Mọi người có thắc mắc gì không?

Không ai trả lời. Manish nói tiếp:

- Hai ông ngồi chờ bên phòng giải lao ở ngoài hay nếu muốn trở về chỗ nghỉ cũng được!

Asher nói ngay:

- Chúng tôi ngồi chờ!

Manish gật đầu:

- Tôi hiểu! Diễn tiến thế nào tôi sẽ báo cho hai ông biết! Còn bây giờ Rebecca và Talia đi theo tôi!

Khi không còn nhìn thấy Manish cũng như hai cô gái, Asher mới nói với Bradley:

- Chúng ta ra ngoài chờ thôi!

Cả hai người đàn ông trong thời gian chờ đợi chẳng hề nói chuyện với nhau. Họ cứ cắm đầu trên điện thoại cho qua thì giờ.

Asher nhìn đồng hồ! Đã 3 tiếng đồng hồ trôi qua mà không hề thấy bóng dáng Manish cũng như không nghe anh ta gọi điện thoại.

Phòng giải lao dành cho nhân viên của công ty nên cũng có nhiều người ra vào. Bradley cứ dán mắt vào điện thoại, không nhìn ai.

Một thanh niên trẻ, nhân viên của Cerebrochip lại gần hỏi Asher:

- Hai ông muốn dùng bữa trưa không? Tôi có nhiệm vụ lo cho hai ông.

Asher nhìn Bradley rồi hỏi:

- Có đói không?

Bradley lắc đầu. Asher hòa nhã nói với nam nhân viên đó:

- Chúng tôi cũng chẳng đói!

Anh ta cười:

- Hay hai vị ăn vặt nhé?

Ashe nhún vai đáp:

- Cũng được! Cho nước uống nhé!

- Hai ông dùng nước giải khát gì?

- Cho chúng tôi nước lạnh được rồi! Cám ơn! À.. nhưng mà anh có biết vụ thử nghiệm đã xong chưa?

- Dạ, tôi không biết! Rất tiếc là đã trả lời ông như vậy!

Asher thất vọng xua tay:

- Không sao!

 *

Mãi đến 3 giờ chiều mới có một nhân viên khác đến mời Asher và Bradley đi gặp Manish.

Nhìn gương mặt rạng rỡ của Manish, cả Asher và Bradley đều thấy như vừa được trút cả một gánh nặng đè trên ngực suốt bao tiếng đồng hồ qua. Mọi căng thẳng nãy giờ gần như tan biến.

Manish đưa tay mời Asher và Bradley ngồi. Anh ta xua tay cười nói:

- Mọi sự tốt đẹp! Không có bất cứ một trở ngại nào! Hiện giờ Talia và Rebecca đã tỉnh nhưng chúng tôi còn giữ cả hai em ở lại đây để theo dõi.

Asher gặn hỏi:

- Các con của chúng tôi phải ở lại đây bao lâu?

Manish nhún vai:

- Tôi không có câu trả lời chính xác lúc này! Hai em Talia và Rebecca chỉ rời khỏi đây khi bác sĩ cho phép.

Bradley trầm giọng hỏi Manish:

- Chúng tôi được phép vào thăm chứ?

Manish có vẻ hơi phân vân nhưng hiểu được tâm trạng của hai người cha này nên nói:

- Để tôi hỏi bác sĩ đã!

Nói xong Manish gọi điện thoại cho hai người bác sĩ giải phẫu.

Chỉ thấy Manish gật gù nói qua điện thoại:

- Tôi hiểu! Cám ơn cả hai bác sĩ!

Nhìn vẻ mặt háo hức của cả Asher và Bradley, Manish hơi mỉm cười nói:

- Chỉ được phép đứng bên ngoài nhìn vào thôi!

Asher kêu lên:

- Vậy cũng được mà!

Nói xong ông ta đứng phắt dậy và nói đùa với Manish:

- Cũng may tôi không bị đau tim trong lúc chờ đợi!

Manish cũng đứng dậy nói:

- Hai người theo tôi!

Anh ta đưa Asher và Bradley lên tầng thứ ba. Ra khỏi thang máy đi dọc theo hành lang. Nơi đây như một bệnh viện có y tá và cách bài trí rất đẹp.

Manish, Asher và Bradley đều được phát áo choàng khử trùng. Cả 3 người đều phải đeo khẩu trang.

Đi hết hành lang dài rẽ sang một hành lang khác. Đến khu này Manish phải thông qua nhận dạng cá nhân mới đưa Asher và Bradley vào được. Chỉ là một hành lang khác nhưng vách tường có nhiều cửa kính trong suốt.

Manish ngừng chân và chỉ tay qua lằn kính:

- Rebecca và Talia đang nằm trong đó! Cả hai em đã tỉnh rồi. Các bác sĩ đang săn sóc và theo dõi. Vậy an tâm rồi nhé!

Cả Asher và Bradley cứ lần chần bên ngoài chưa muốn rời đi!

Manish nhìn hai người đàn ông này và nhận ra tình phụ tử của họ cũng như sự lo lắng quan tâm đến những đứa con của họ! Thực sự Asher đúng là cha của Rebecca chứ chẳng phải là cha nuôi!

- Bây giờ đi được rồi chứ?

Bradley và Asher chẳng nói gì chỉ đi theo Manish.

Biết là họ vẫn lo âu nên Manish trấn an:

- Tôi nghĩ chỉ vài hôm là cùng thôi! Tiến triển thế nào tôi sẽ thông báo cho hai ông biết. Sẽ cập nhật hóa! Bây giờ có người đưa hai ông về lại chỗ nghỉ. Ở đó họ phục vụ chu đáo không?

Asher hơi mỉm cười khi nói với Manish:

- Rất tốt! Cám ơn!

Manish dặn dò:

- Cần gì cứ nói với với nhân viên phục vụ ở đó, họ sẽ đáp ứng yêu cầu của mọi người.


Nguồn: Tác giả Vietnamthuquan.eu - Thư viện Online
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Tiến »