Giới Hạn Si Mê

Lượt đọc: 21166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 112 Chương 113 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 131 Chương 141 Chương 133 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 145 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 155 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 188 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 233 Chương 232 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 216 Chương 217 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 221 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 254 Chương 255 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 276 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319
Tiến »
Chương 78
chu tổng của họ không kiêng kỵ gì cả

❊ ❊ ❊

Đáp lại Chu Luật Trầm, chỉ có chú mèo nhỏ ngẩng đầu lên “meo” một tiếng.

Nụ cười lãng tử của Chu Luật Trầm vẫn đọng trên đôi môi mỏng, anh bước thẳng vào thư phòng.

Anh nói không dỗ dành, thì sẽ không dỗ dành.

Trong mắt Chu Luật Trầm, có lẽ cô chỉ là người tự chuốc lấy buồn phiền.

Anh không hiểu cô, rằng giữa tình nhân không chỉ có chuyện xác thịt.

Không phải chỉ là hai tiếng vừa rồi trên ban công, đắm chìm đến kiệt sức.

Thẩm Tĩnh mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, xoay mình trằn trọc không ngủ được, nằm trên ghế sofa đổi đủ kiểu, chán chường vô cùng.

Cô gọi cho Lương Ánh Ninh.

Đầu bên kia là tiếng DJ ầm ĩ đinh tai nhức óc.

Từ sau khi bị Trần Dao làm tổn thương, Lương Ánh Ninh càng ngày càng sống phóng túng.

Ngay cả khi đã say, Lương Ánh Ninh vẫn không ngừng rầy la: “Đừng có làm loạn nữa, bảo bối à.

Dù có cố làm cho đôi tay chảy máu, thì anh ta cũng chẳng nhớ nổi bánh trôi ngọt thế nào đâu.”

Nói rồi, Lương Ánh Ninh bảo DJ giảm nhạc lại chút, rồi nói với cô: “Nhân lúc anh ta còn chút hứng thú dỗ ngọt cậu, hãy đá anh ta đi, để anh ta cảm thấy cuộc đời luôn gặp phải chút trắc trở, sẽ khiến anh ta nhớ mãi không quên.

Mấy trò này cũ rồi nhưng lại hiệu quả.”

Thẩm Tĩnh lười biếng tựa đầu lên gối, “Chẳng có hứng thú.”

Lương Ánh Ninh chợt nhớ ra chuyện gì đó, “À này, nhà họ Ngụy đang gặp rắc rối lớn, có khả năng phá sản rồi.”

Thẩm Tĩnh thoáng ngạc nhiên.

“Lần phá sản này cũng tốt, cho nhà họ Ngụy cùng lụi tàn với nhà họ Lương.

Thôi cậu đi ngủ đi nhé, mình còn đang chơi đây.” Lương Ánh Ninh nói rồi gửi một cái hôn gió qua điện thoại, “Bye bye, hun hun.”

Giờ đây, đầu cô ấy chỉ ngập tràn hơi men và niềm vui, chẳng có thời gian mà nói chuyện với Thẩm Tĩnh.

Thẩm Tĩnh đặt điện thoại xuống, đứng dậy.

Cô yêu kiều dựa vào khung cửa thư phòng, giọng ngọt ngào gọi, “Chu tổng.”

Ánh đèn dịu nhẹ chiếu xuống, căn nhà này có hệ thống cách âm và độ kín đáo hoàn hảo, dưới ánh đèn pha lê là chiếc bàn làm việc Hector đen xám, toát lên vẻ tối giản cao cấp.

Người đàn ông trên ghế tổng giám đốc hơi nghiêng người, nheo mắt quan sát cô trong chốc lát, rồi mỉm cười.

Thẩm Tĩnh bước tới, khép cửa lại, tiến dần về phía Chu Luật Trầm.

Anh mở rộng chân, chừa ra vị trí trong lòng dành cho cô.

Vừa ngồi xuống, anh liền giữ lấy gáy cô, buộc cô ngẩng đầu lên, và hôn cô một cách cuồng nhiệt.

Đôi mắt Thẩm Tĩnh mở lớn, liếc qua một góc màn hình máy tính.

Cả Lý Hằng cũng đang cặm cụi ghi chép.

Chu tổng của họ, ở nơi họ không thể nhìn thấy, chẳng kiêng kỵ gì cả.

Thẩm Tĩnh bị anh hôn đến nỗi không dám thở mạnh, yếu ớt rên rỉ, gần như van xin, lo sợ hình ảnh này sẽ đột nhiên xuất hiện trên màn hình.

Nhưng Chu Luật Trầm càng lúc càng mạnh bạo, cắn vào khóe môi cô.

Thẩm Tĩnh cố nín thở, không dám phát ra chút âm thanh nào, sợ bị phát hiện.

Trên màn hình, Lý Hằng nghiêm túc báo cáo, “Về việc phát triển du lịch ở Thôn Đồng, bên nhà họ Ngụy làm không tốt, Tập đoàn Ngụy có kẻ nội gián trong bộ phận tài chính, đã làm sai lệch sổ sách.”

“Khiến cho Tập đoàn Ngụy không thể rút vốn đúng hạn để trả cho người dân ở Thôn Đồng.

Vô số người nổi tiếng trên mạng đã đăng video kêu gọi đòi lại công bằng cho dân làng, khiến vụ việc leo lên hot search, cổ phiếu của Tập đoàn Ngụy bốc hơi 20 tỷ chỉ sau một đêm.”

Lý Hằng nói thêm.

Ánh mắt Chu Luật Trầm trầm xuống, cuối cùng anh buông cô ra, gõ nhẹ đầu điếu thuốc, lạnh lùng ra lệnh, “Cấp khoản tiền hỗ trợ.”

Thẩm Tĩnh đã thấy nhiều mặt của Chu Luật Trầm, nhưng chỉ có khi làm việc anh mới lạnh lùng vô cảm đến vậy.

Lý Hằng lật sổ ghi chép, “Cuộc họp hội đồng quản trị không chấp thuận, Chu chủ tịch đã chỉ đạo rằng Tập đoàn Liên Hợp không sẵn lòng bỏ ra 20 tỷ để cứu một công ty không còn giá trị.”

Chu Luật Trầm điềm tĩnh đáp, “Dùng tiền cá nhân của tôi.”

20 tỷ đối với anh chỉ như hai, ba mươi triệu mà thôi.

Lý Hằng im lặng một lúc, rồi hiểu ý, “Vâng, Chu tổng, tôi sẽ làm việc với bộ phận tài chính.”

Chu Luật Trầm gập laptop lại, vẻ mặt thoáng nét cười, ánh nhìn đổ lên người con gái trong lòng, đúng lúc cô cũng đang nhìn anh.

Anh ghé vào tai cô, giọng trầm thấp, “Sao thế?”

Thẩm Tĩnh ngẩng đầu lên, tò mò hỏi, “Là nhà Ngụy Túc Lâm à?”

Anh khẽ đáp, “Ừ.”

Cô hỏi khẽ, “Em gái của anh ấy là bạn gái cũ của anh phải không?”

Anh cười nhẹ, nét mặt chẳng chút bối rối, đầu ngón tay áp lên đôi môi đỏ mọng của cô, “Biết rồi à?”

Anh hỏi một cách thoải mái, chẳng hề giấu giếm.

Thẩm Tĩnh gật đầu, “Biết rồi.”

Vì tò mò, cô đã từng xem qua trang cá nhân của Ngụy Túc Lâm, nhưng phát hiện ra trang cá nhân của anh toàn là ảnh phong cảnh, chẳng có chút gì liên quan đến cô em gái kia.

Cô chưa bao giờ thấy dung nhan của bạn gái cũ nhị công tử Chu.

Còn lại, Thẩm Tĩnh không hỏi thêm gì nữa.

đánh máy: me bông bom
Nguồn: RungTruyen
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 112 Chương 113 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 131 Chương 141 Chương 133 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 145 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 155 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 188 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 233 Chương 232 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 216 Chương 217 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 221 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 254 Chương 255 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 276 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thời kinh kinh