"Không nói Tiêu Biệt Ly, ta thấy thực lực của Lâm Phàm còn đáng sợ hơn. Nếu không phải Lâm Phàm trọng thương Vân Đình lão tổ, lão ta đã không chết dưới tay Tiêu Biệt Ly rồi."
"Đúng vậy, Lâm Phàm còn là đệ tử của Vân Đình lão tổ nhất mạch kia mà!"
"Nghe nói thánh nữ và Lâm Phàm..."
Tin tức cứ thế lan truyền, khiến cả Đông Vực xôn xao.
Những cao thủ Đông Vực không rõ chân tướng đều suy đoán về lai lịch của Tiêu Biệt Ly. Thậm chí có lời đồn rằng Tiêu Biệt Ly đến từ một thánh địa ẩn thế của Đông Vực, chẳng hề sợ hãi tứ đại thánh địa đã hùng bá Đông Vực từ lâu!
Tuy nhiên, phần lớn thế lực ở Đông Vực không cho rằng Tiêu Biệt Ly là đối thủ của tứ đại thánh địa.
Dù hiện tại có một Thần Vương đỉnh phong chết dưới tay Tiêu Biệt Ly, nhưng dù sao Vân Đình lão tổ đã bị Lâm Phàm trọng thương trước đó, suýt mất mạng, sau đó Tiêu Biệt Ly thừa cơ mới giết được lão.
So với Tiêu Biệt Ly, họ tò mò hơn về việc vì sao Lâm Phàm của Tử Phủ thánh địa lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, có thể một kích trọng thương một Thần Vương cảnh đỉnh phong.
...
Nửa tháng sau.
Tiêu Biệt Ly đang ngồi trong lầu các của một trang viên xa hoa ở Tiếu Vũ thành.
Trần Chỉ Vi tự tay pha trà cho Tiêu Biệt Ly, cẩn thận nhìn hắn.
Giờ đây, Tiêu Biệt Ly mang đến cho nàng cảm giác càng thêm khó lường!
Tựa như đang đối mặt với sư tôn của nàng, Trích Tinh các chủ Yến Vô Ngân vậy!
"Bí kíp đao pháp đâu?" Tiêu Biệt Ly thản nhiên hỏi.
Sau khi lấy được Tổ Tự Bí, hắn tìm tòi tài liệu mười ngày, lại chuẩn bị kỹ càng ở xung quanh trang viên này, mới lựa chọn lộ điện gặp Trần Chỉ Vị.
Những thứ khác không nói, hắn vẫn còn chút hứng thú với bí tịch đao pháp mà Trần Chỉ Vi từng nhắc đến.
Dù bây giờ hắn rất mạnh, nhưng hắn vẫn thích cảm giác xuất đao.
Trần Chỉ Vi vội vàng lấy ra bí tịch đã được chuẩn bị sẵn đưa cho Tiêu Biệt Ly, nhỏ giọng nói:
"Đây là tất cả!"
“Trong này có một số do sư tôn ta lấy ra, còn một số do chính ta sưu tầm."
"Tổng cộng có 37 quyển, đều là bí tịch đao pháp thượng thừa của Đông Vực."
Nói xong, nàng cẩn thận nhìn Tiêu Biệt Ly, ngập ngừng:
"Trong khoảng thời gian này, sư tôn liên tục liên lạc với ta, nói nếu ta có thể liên hệ được với ngài, hi vọng có thể gặp ngài một lần."
"Nhưng ta vẫn chưa báo tin ngài đến cho sư tôn biết!"
Tiêu Biệt Ly tùy ý cầm lấy một quyển bí tịch, lật vài trang, nhíu mày hỏi:
"Trích Tinh các của cô có liên hệ nhiều với tứ đại thánh địa không?"
Trần Chỉ Vi gật đầu:
"Không ít. Chúng ta cung cấp không ít tin tức cấp thấp cho tứ đại thánh địa, nếu không họ đã không cho phép chúng ta tồn tại."
"Nhưng sư tôn có liên hệ mật thiết nhất với Bắc Cực Thiên Cung. Trích Tinh các của ta có giao tình tốt hơn với Bắc Cực Thiên Cung, còn có một vị trưởng lão Thần Vương cảnh đã đầu phục Bắc Cực Thiên Cung."
"Sư tôn muốn gặp ngài, có phải vì môn pháp tránh né Thiên Nhân Ngũ Suy trong truyền thuyết?”
"Hiện tại, toàn bộ Thần Vương ở Đông Vực đều nguyện ý trả một cái giá rất lớn để đổi lấy bí pháp đó. Thậm chí ta nhận được tin tức, có người nguyện ý dùng Cửu Chuyển Thánh Đan để trao đổi!"
Cửu Chuyển Thánh Đan?
Đó là thứ gì?
Tuy chưa từng nghe nói, nhưng vẻ mặt Tiêu Biệt Ly không hề biến sắc.
Dù là đan được gì, đều không có giá trị kinh nghiệm thực dụng, hắn chỉ cần kinh nghiệm thôi.
Hơn nữa, hắn cũng không có bí pháp tránh né Thiên Nhân Ngũ Suy nào cả!
Lúc trước hắn chỉ là đang khoác lác, ai ngờ mọi người lại tin thật?
Trần Chỉ Vi không hề biết ý nghĩ của Tiêu Biệt Ly.
Cửu Chuyển Thánh Đan là loại đan dược giúp Thần Vương cảnh đột phá bình cảnh nhỏ mà không có bất kỳ tác dụng phụ nào. Thấy Tiêu Biệt Ly nghe đến Cửu Chuyển Thánh Đan mà không hề có chút phản ứng nào, Trần Chỉ Vi càng tin chắc vào thân phận đích truyền cấm địa Trung Châu của Tiêu Biệt Ly.
Trần Chỉ Vị hơi cúi người, một mảng trắng như tuyết ẩn hiện.
"Với thân phận của Tiêu tiền bối, Cửu Chuyển Thánh Đan tự nhiên không thể khiến ngài động lòng..."
Trong mắt Trần Chỉ Vi, thân phận của Tiêu Biệt Ly tự động được nâng cấp thành tiền bối.
Tiêu Biệt Ly tiện tay khép bí tịch lại, cắt ngang lời Trần Chỉ Vi, nói:
"Nếu ta giúp cô quét sạch một số trở ngại, cô có thể nắm giữ Trích Tinh các trong tay không?"
Cái gì?
Nghe vậy, tay Trần Chỉ Vi đang rót trà run lên.
Nắm giữ Trích Tinh các trong tay?
Nhưng ngay lập tức, Trần Chỉ Vi lắc đầu:
"Ta chỉ là Thiên Mệnh cảnh, dù Tiêu tiền bối trừ bỏ sư tôn ta, người phía dưới cũng sẽ không phục ta. Hơn nữa, rất nhiều cao thủ của Trích Tinh các đều có ám thủ do sư tôn ta lưu lại trên người. Trên người ta cũng có. Một khi sư tôn chết đi, chúng ta đều không sống nổi!"
“Trước đó, tuy Lâm Phàm đã loại trừ một số thần văn trên nguyên thần cho ta, nhưng vẫn còn kém một chút mới thoát khỏi sự khống chế của sư tôn."
Tiêu Biệt Ly chỉ vào mi tâm tổ khiếu của Trần Chỉ Vi.
Sắc mặt Trần Chỉ Vi biến đổi, nhưng không dám có chút động tác.
Với thực lực của Tiêu Biệt Ly, muốn giết nàng chỉ là trong một ý niệm, căn bản không cần tiểu xảo gì.
Nguyên thần chi lực của Tiêu Biệt Ly từ đầu ngón tay tràn vào mi tâm tổ khiếu của Trần Chỉ Vi, sự giao hòa của nguyên thần chi lực khiến sắc mặt Trần Chỉ Vi đỏ lên.
“Hím thấy rồi!"
Tiêu Biệt Ly lẩm bẩm.
Trong nguyên thần của Trần Chỉ Vi quả thật có mấy chục thần văn màu đen cực kỳ tà ác, tỏa ra từng trận khí tức mục nát. Nếu bộc phát ra, trong nháy mắt sẽ khiến nguyên thần của Trần Chỉ Vi tiêu tán.
Không chút do dự,
Giai Tự Bí khởi động!
Nguyên thần chỉ lực của Tiêu Biệt Ly tăng vọt, đột nhiên chui vào nguyên thần của Trần Chỉ Vị.
Hắn không giỏi lắm trong việc vận dụng nguyên thần, nhưng hắn có chút tâm đắc đối với việc dốc hết toàn lực!
Nếu những thần văn này không thể loại trừ, người chết không phải là hắn!
...
Lúc này.
Đông Vực.
Sâu trong Nguyên Ma sơn.
Một bóng hình xinh đẹp áo tím đang đi nhanh trong Nguyên Ma sơn, trên tay nàng còn đeo một chiếc nhẫn cổ xưa.
Bóng hình áo tím chính là Tử Phủ thánh nữ Tống Tư Chanh.
Lúc này, Tống Tư Chanh có chút chật vật, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên là bị thương, trên pháp y còn dính vết máu.
Tống Tư Chanh nhìn chiếc nhẫn trên tay, trầm giọng nói:
"Đến Nguyên Ma sơn làm gì?"
"Hiện tại Uẩn Hồn Hoa đã có được, không phải nên khôi phục tu vi, giết Tiêu Biệt Ly báo thù cho Lâm sư đệ sao?"
Trong nhẫn truyền ra giọng của Dao Quang thánh chủ:
"Đừng nóng vội!"
"Chi Uấn Hồn Hoa thôi thì không đủ để ta khôi phục bốn thành thực lực, còn cần Hoàn Linh Hoa trong bí cảnh Luyện Ngục nữa!”
"Hoàn Linh Hoa?" Tống Tư Chanh lạnh lùng nói:
"Hoàn Linh Hoa trong bí cảnh Luyện Ngục cũng rất khó tìm. Mở ra mấy lần cũng chưa chắc đã xuất hiện một đóa. Một khi xuất hiện, chắc chắn sẽ gây ra vô số cường giả tranh đoạt."
"Hơn nữa, bí cảnh Luyện Ngục còn phải 4000 năm nữa mới mở ra. Đến Nguyên Ma sơn bây giờ có ích gì?"
Dao Quang thánh chủ thản nhiên nói:
"Lúc trước, bí cảnh Luyện Ngục chính là hậu hoa viên của Dao Quang thánh địa ta. Ta muốn mở ra lúc nào cũng được."
"Chỉ là vì linh dược trong bí cảnh cần thời gian năm tháng, nên ba vạn năm mới mở ra một lần. Sau khi Dao Quang thánh địa ta gặp chuyện, phương pháp tự động mở ra bí cảnh Luyện Ngục vậy mà không được các ngươi tìm thấy."
"Nhưng bây giờ ta cần Hoàn Linh Hoa, vậy thì trực tiếp mở ra thôi!"
"Cô không phải muốn nhanh chóng bước vào Thần Vương cảnh sao? Trong bí cảnh Luyện Ngục có một cơ duyên thích hợp với cô. Vốn dĩ nó được chuẩn bị cho Lâm Phàm, bây giờ thì cho cô!"
"Cơ duyên đó có bảy phần chắc chắn để cô bước vào Thần Vương cảnh!"
"Đợi đến khi bí cảnh Luyện Ngục mở ra, Tiêu Biệt Ly có lẽ cũng đến tham gia náo nhiệt, còn có người của tứ đại thánh địa. Đến lúc đó vừa vặn cùng nhau thu thập.”