“Cùng nhau cạn chén!”
"Triều đình Đại Càn ngang ngược tác oai tác quái, bao năm nay không ngừng ra tay với đồng đạo võ lâm Trung Nguyên, khiến các thế lực lớn trong giới võ lâm Trung Nguyên ai nấy đều bất an. Giờ Tây Môn huynh đến Nhân Tông nương nhờ, lại thêm quần hùng tứ phương kéo đến giúp sức, lật đổ Đại Càn chỉ là chuyện sớm muộn!"
"Không sai, Cửu phái Lục bang chiếm cứ Trung Nguyên châu thổ phì nhiêu, còn Ma đạo Bát môn ta phải chen chúc ở cái Bà Sa châu cằn cỗi này. Lần này, võ lâm Trung Nguyên tất nghênh đón một cuộc thanh tẩy lớn!"
". . ."
Trong sân, tiếng nâng ly cụng chén, tiếng cười nói rộn rã.
Tây Môn Vô Ngân đắc ý dào dạt. Hắn thầm mừng vì đã sớm đến Lạn Kha tự tìm kiếm chỗ dựa, nếu không chuyện tốt này chưa chắc đã đến lượt hắn. Thậm chí, hắn còn phải cảm tạ Tiêu Biệt Ly, nếu không vì kiêng dè Tiêu Biệt Ly, cơ hội này có lẽ đã vuột mất.
Âu Dương Quyền nhìn Tây Môn Vô Ngân, ánh mắt thoáng hiện vẻ không cam tâm. Nếu không phải lão tổ nhà Âu Dương bị Tiêu Biệt Ly chế trụ, vị trí này chưa chắc họ đã không thể tranh đoạt.
Hơn nữa, nhìn tình hình lần này, Đạo Môn Tam tông, Lạn Kha tự, Thiên Ma giáo… xem ra là thật sự bất mãn với Đại Càn.
Tây Môn Vô Ngân rất có khả năng ngồi lên cái ghế kia.
Tây Môn Vô Ngân nhìn mọi người, cười nói:
"Hiện tại dù sao cũng chưa triệt để trở mặt với triều đình Đại Càn, việc chúng ta cần làm là tích lũy thực lực, chờ đạo thủ phất cờ hiệu triệu!”
Nói xong, Tây Môn Vô Ngân nhìn về phía vị đạo trưởng nhị phẩm Thiên Nhân mặc đạo bào bên cạnh, trong mắt mang theo vài phần nịnh nọt:
"Diệu Đàn đạo trưởng, đạo thủ bên kia có chỉ thị gì không?"
"Chúng ta bên này gây ra động tĩnh lớn như vậy, triều đình không phái cao thủ nào đến đây chứ?"
"Đúng rồi, còn có Ma Đao Tiêu Biệt Ly kia nữa!"
Không đợi Diệu Đàn đạo trưởng mở miệng, Kiều Nho Nhã, tông chủ Ma Đao Tông lôi kiếp tam trọng ngồi ở phía bên kia Tây Môn Vô Ngân, trên người toát ra hàn khí lạnh thấu xương, giọng nói lạnh lùng:
"Lần này, nếu Ma Đao Tiêu Biệt Ly dám đến, nhất định phải khiến hắn chết không có chỗ chôn!"
Sư phụ của hắn cũng chết dưới tay Huyết Y lâu chủ Liễu Kinh Phong, ngay cả trấn tông đao quyết cũng bị Liễu Kinh Phong cướp đi, giữa hắn và Huyết Y Lâu có mối huyết hải thâm thù!
Quan trọng nhất là, từ khi Tiêu Biệt Ly quật khởi, người trong giang hồ nhắc đến Ma Đao chỉ nhớ đến Tiêu Biệt Ly, căn bản chẳng ai nghĩ đến Ma Đao Tông thuộc Ma đạo Bát môn của hắn!
Tiêu Biệt Ly không chết, Ma Đao Tông của hắn khó bề khôi phục uy danh!
Nghe thấy tên Tiêu Biệt Ly, mọi người ở đó đều im lặng.
Người có tên, cây có bóng!
Kiều Nho Nhã chỉ dám mạnh miệng vì nơi này gần Nhân Tông sơn môn. Nếu thật sự giao thủ, cả đám người bọn hắn cộng lại cũng không đủ để Tiêu Biệt Ly chém một đao.
Diệu Đàn đạo trưởng nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, mở miệng nói:
"Tây Môn huynh yên tâm!"
“Nơi này là tổ địa Nhân Tông, dù mạnh như Liễu Kinh Phong còn phải chịu thiệt lớn ở đây, huống chỉ là Tiêu Biệt Ly!"
"Lần này, coi như Tiêu Biệt Ly không đến, đạo thủ cũng sẽ đến Trung Hoa các một chuyến!"
"Trong vòng một tháng, thiên hạ sẽ không còn Ma Đao Tiêu Biệt Ly!"
***
Lại một ngày, chạng vạng tối.
Tiêu Biệt Ly cùng Thần Ủy tiêu cục đến Tiên Thủy quận.
Vào thành, Tiêu Biệt Ly tách khỏi Thần Uy tiêu cục, đi thẳng đến Tri Vị Lâu, tửu lâu lớn nhất Tiên Thủy quận.
"Thiếu hiệp đã đến!"
"Vừa hay lầu hai còn một chỗ gần cửa sổ, ngài đi một mình hay là. . . ?"
Vừa đến cửa, tiểu nhị đã nhanh nhẹn ra đón.
Tiêu Biệt Ly tiện tay ném ra một tấm vàng lá, nói:
"Đem tất cả món ngon của Tri Vị Lâu các ngươi, mỗi thứ cho ta một phần!"
Điếm tiểu nhị nhận lấy vàng lá, đưa lên miệng cắn thử, xác định là vàng thật, cười tươi rói:
"Khách quan, mời vào bên trong!
Ta sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị ngay. Không phải ta khoe khoang, ở Tiên Thủy quận này, đồ ăn Tri Vị Lâu chúng ta nhận thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất!
Đảm bảo khách quan hài lòng!”
Tiêu Biệt Ly theo chân tiểu nhị lên lầu hai, ngồi vào bàn.
Chỉ lát sau, tiểu nhị đã bưng lên ba phần điểm tâm tinh xảo, cùng một bình rượu ngon.
Tiêu Biệt Ly cầm một miếng điểm tâm bỏ vào miệng, hai mắt hiện lên thanh mang, nhìn về phía Nhân Tông sơn môn. Khung cảnh mờ mịt, hoàn toàn không nhìn ra gì.
Ngược lại, bên ngoài Nhân Tông sơn môn, trong một biệt viện, có mấy đạo khí tức cực mạnh. Hắn nhíu mày, lẩm bẩm:
"Bên ngoài sơn môn mới tụ tập được bốn nhất phẩm?”
"Nhị phẩm cũng chỉ có tám người!"
"Chút kinh nghiệm này… may mà ta còn nấn ná hai ngày, cho các ngươi thời gian, thật sự là thất vọng!"
. . .
Hôm nay, Tri Vị Lâu phần lớn là khách giang hồ mang theo binh khí. Không ít người trên người còn mang theo sát khí nhàn nhạt, hiển nhiên là cao thủ lăn lộn lâu năm trong giang hồ, không phải hạng tiểu tốt tay không dính máu.
"Lần này, Tây Môn gia gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Khâm Châu, ngay cả Tam phẩm Đại lông Sư triều đình cũng dám giết, triều đình vẫn chưa có động tĩnh gì. Chẳng lẽ triều đình thật sự là hổ giấy?”
"Ngươi nghĩ xem, Nhất phẩm triều đình chết dưới tay Ma Đao Tiêu Biệt Ly có mấy người rồi? Triều đình mạnh đến đâu, có được mấy cao thủ Nhất phẩm?"
"Đúng vậy… Tây Môn gia nếu không ôm bắp đùi Nhân Tông, chỉ sợ đã bị Ma Đao Tiêu…"
Một gã cao thủ Ngũ phẩm say khướt muốn mở miệng, bị bạn bè bên cạnh ngăn lại.
Dù là Tiêu Biệt Ly, Nhân Tông hay Tây Môn gia, đều không phải là hạng người bọn hắn có thể đắc tội.
Những người còn lại thấy vậy cũng không nói gì thêm, thu liễm bớt lời nói.
Tuy Khâm Châu hiện tại có không ít khách giang hồ từ nơi khác đến, nhưng biết đâu lại có cao thủ Tây Môn gia, thậm chí Nhân Tông ở đây. Nếu nói gì quá đáng, chọc giận những thế lực hàng đầu kia, vậy thì được không bù mất.
"Có nghe nói không, từ khi Tiêu Biệt Ly, Vu Cẩm Tú bước vào Tông Sư cảnh, Long Hổ Bảng lại xuất hiện một vị thiên kiêu, chỉ trong hơn ba tháng ngắn ngủi, đã leo lên vị trí số một Long Hổ Bảng!"
"Ngươi nói Vân Thương công tử à? Tuy Vân Thương công tử không thể so sánh với Tiêu Biệt Ly, nhưng năm nay cũng mới 19 tuổi, đã là Ngũ phẩm đỉnh phong, chỉ còn cách Tông Sư cảnh một bước chân!"
"Quả nhiên loạn thế sinh anh hùng, đầu tiên là Tiêu Biệt Ly, giờ lại đến Vân Thương công tử."
“Hắc hắc, tin tức của các ngươi lỗi thời rồi. Ta nghe nói Vân Thương công tử đã bước vào Tứ phẩm Tông Sư cảnh, chỉ là mấy ngày nay không lộ diện thôi. Hơn nữa, hình như đã được Thiên Ma giáo chủ thu làm đệ tử quan môn”
"Tê!"
Nghe vậy, rất nhiều người ở lầu hai đều hít sâu một hơi.
"Còn trẻ như vậy đã là Tứ phẩm Tông Sư, lại còn được Thiên Ma giáo chủ thu làm đệ tử quan môn… chẳng lẽ lại thêm một Ma Đao Tiêu Biệt Ly nữa?"
"Ha ha… Phải bước vào Thiên Nhân cảnh rồi hẵng đi so với Tiêu Biệt Ly. Ta dám chắc chắn, trong vòng ngàn năm khó mà xuất hiện một yêu nghiệt như Tiêu Biệt Ly!"
"Không sai, từ khi giang hồ xuất hiện Ma Đao Tiêu Biệt Ly, giờ ta nghe nói 19 tuổi Tứ phẩm Tông Sư cũng không thấy kinh ngạc!”
"Thật là người so với người, tức chết người… ta 19 tuổi mới Bát phẩm!"
Tiêu Biệt Ly nếm một miếng món ăn đặc biệt của Tri Vị Lâu,
Vị quả thật không tệ!
19 tuổi Tứ phẩm, xác thực rất không tầm thường. Dựa vào kinh nghiệm của hắn, nếu Vân Thương kia không có hack, cũng không phải lão quái vật nào đó chuyển thế hoặc bị đoạt xá, thì đúng là kỳ tài ngút trời!
Trên đời làm gì có nhiều thiên tài đến thế.
Vân Thương kia có lẽ có quan hệ mật thiết với Thiên Ma giáo chủ.
Ăn xong bữa cơm, mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống núi. Tiêu Biệt Ly lại để một tấm vàng lá lên bàn, nhìn về phía Nhân Tông sơn môn, lẩm bẩm:
"No bụng rồi, cũng nên làm việc!"
"Nhân Tông đạo thủ, ta ngược lại muốn xem ngươi tu vi mấy ngàn năm, có cản nổi đao của ta không!"