“Chết!”
"Thiên Tôn cùng Địa Tôn đều đã chết!"
". . ."
Lâm Bách Kiều lùi lại mấy vạn mét, nuốt khan một ngụm nước bọt, nhìn bóng lưng Tiêu Biệt Ly, trong mắt tràn đầy thán phục.
Thiên Tôn, Địa Tôn đều là những cao thủ thành danh đã lâu, trải qua vô số lần đoạt xá, vậy mà giờ đây lại chết dưới tay Tiêu Biệt Ly.
Thậm chí, vừa rồi Tiêu Biệt Ly ra tay là nhắm vào cả Thiên Tôn, Địa Tôn lẫn Huyền Hải.
Hàn Thương cũng lẩm bẩm:
"Vừa rồi chủ nhân ra tay còn che chắn cho cả bốn người chúng ta!"
"Võ công bực này. . ."
Triệu Hàn Vân và Mộ Hồng Vân đều im lặng.
Nếu không có Tiêu Biệt Ly bảo vệ, chỉ e dư âm giao chiến vừa rồi thôi cũng đủ khiến bọn họ tan xương nát thịt.
"Vòng xoáy trên trời kia là cái gì?"
"Lực hút này. . ."
"Chết tiệt, chẳng lẽ trên không trung cũng có cao thủ?"
Người dân Kinh thành hoảng sợ lùi xa, một số người biết động tĩnh của cao thủ nhất phẩm giao chiến sẽ rất lớn, liền vội vã chạy ra khỏi thành, đến bãi đất trống bên ngoài. Họ không nhìn rõ những gì đang xảy ra trong hoàng thành, chỉ thấy vòng xoáy khổng lồ trên bầu trời.
Cảnh tượng này là lần đầu tiên họ được chứng kiến, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
+++
Tiêu Biệt Ly không để ý đến Càn Minh,
Thân ảnh trên không trung phân thành mười, mỗi một đạo đều toát ra sát ý ngút trời.
Khiến vòng xoáy trên không trung càng thêm dữ dội, lực hút cũng càng lúc càng lớn.
Huyền Vũ Chân Công!
Sát chiêu, Thập Phương Giai Sát!
Mười đạo thân ảnh đồng loạt tấn công Càn Minh.
"Hừ!"
Càn Minh hừ lạnh một tiếng, khí thế trên người lại lần nữa tăng vọt, tung ra một quyền.
Không ai có thể diễn tả được sự sáng chói của quyền này, quyền mang kinh khủng bao trùm toàn bộ hoàng thành.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Dư chấn khủng khiếp biến cả hoàng cung rộng hơn mười dặm thành một vùng luyện ngục, mặt đất nứt toác, vô số kiến trúc hóa thành tro bụi.
Ngay cả khu vực Kinh thành bên ngoài hoàng thành cũng xuất hiện những vết nứt lớn.
Đông! Đông! Đông!
Dư chấn kinh hoàng lan tỏa từ hoàng thành.
Không ai có thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra bên trong.
Vài nhịp thở sau, động tĩnh trong hoàng thành mới dịu bớt.
. . .
Hoàng cung.
Tiêu Biệt Ly và Càn Minh đứng giữa phế tích, trên tay Tiêu Biệt Ly xách một cái đầu người, chính là đầu của hòa thượng Huyền Hải. Thi thể Huyền Hải đã biến mất không dấu vết.
Mặc dù vừa rồi giao chiến long trời lở đất, nhưng cả Tiêu Biệt Ly và Càn Minh đều không hề dính chút bụi trần, nhìn không ra vừa trải qua một trận đại chiến.
Tiêu Biệt Ly tiện tay ném đầu Huyền Hải xuống đất, nhìn Càn Minh, thản nhiên nói:
"Hiện tại những kẻ cản đường đều đã chết!"
"Ất chủ bài của ngươi ta cũng đã thấy phần nào!"
"Nhưng nếu chỉ có thế, e rằng ngươi sẽ phải chết!"
Vừa rồi hắn chỉ dùng Huyền Vũ Chân Công để đối phó Càn Minh. Dù độ thuần thục Huyền Vũ Chân Công của hắn không thấp, cộng thêm nội tình kinh khủng, cũng đủ để ứng phó với Càn Minh, kẻ đã một chân bước vào Lôi Kiếp thập trọng!
Tuy nhiên, hắn cảm giác Càn Minh vẫn chưa dốc toàn lực, vẫn còn giấu át chủ bài.
Càn Minh nhìn Tiêu Biệt Ly, trầm giọng nói:
“Tiêu Biệt Ly, ngươi không phải là Giám Chính chứ?”
"Ngoài Giám Chính ra, trên đời này không thể có ai khủng bố đến vậy!"
Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
"Ta không liên quan gì đến Giám Chính!"
"Nhưng hắn thích giở trò trong bóng tối. Nếu có cơ hội, ta sẽ chém chết hắn!"
“Hôm nay ngươi chết trong tay ta, tin rằng không lâu nữa, hắn cũng sẽ xuống đó bầu bạn cùng ngươi!"
Càn Minh bật cười:
"Quả nhiên cuồng vọng!"
"Nhưng ngươi xác thực có vốn để cuồng ngạo!"
"Chỉ là, hôm nay ta muốn lấy mạng của ngươi, mạng của Giám Chính ta cũng muốn lấy!"
“Vậy thì hãy xem ai hơn ai!” Tiêu Biệt Ly không do dự nữa,
Keng!
Hổ Phách Đao lại ra khỏi vỏ!
Xoẹt!
Trong Đao Vực trăm trượng, đao khí sôi trào, khiến Càn Minh như đặt mình vào biển lửa.
Thôn Thiên Diệt Địa Thất Đại Hạn!
Liệt Hỏa!
Băng Bạc!
Phá Hải!
Phong Bạo!
...
Diệt Địa!
Trong nháy mắt, Thôn Thiên Diệt Địa Thất Đại Hạn từ tay Tiêu Biệt Ly trút xuống.
Ầm ầm!
Xung quanh cự xoáy nước trên không trung, lôi đình đen kịt ẩn hiện, dường như có thứ gì đó sắp mở ra.
Bên trong Kinh thành, đao khí tung hoành, đất trời biến sắc, như ngày tận thế.
Oanh!
Ngay khi Tiêu Biệt Ly xuất đao, khí tức trên người Càn Minh lại lần nữa tăng lên.
Ngao hống!
Một đạo hư ảnh Thần Long màu vàng óng xuất hiện sau lưng Càn Minh. Ngay khi xuất hiện, hư ảnh Thần Long lập tức hòa vào nắm đấm của Càn Minh.
Ngao hống!
Theo tiếng long ngâm,
Một quyền tung ra!
Quyền mang sáng chói tột độ xé tan cả mây đen trên trời!
Thiên Tử Long Quyền!
Đây là quyền pháp hắn có được từ di tích Tứ Tượng Hỗn Nguyên Diệt Thế đại trận. Dù chỉ là ba quyền tàn khuyết, nhưng môn quyền pháp này không phải người mang thiên hạ khí vận đế vương thì không thể tu luyện, vượt xa tất cả quyền pháp thế gian, không thuộc về mảnh đất này!
Đây cũng là sức mạnh hắn muốn dùng để đối phó với Giám Chính, người mà hắn không thể nhìn thấu.
Trong nháy mắt, đao quang đầy trời vỡ vụn,
Quyền mang vô địch đánh thẳng vào Tiêu Biệt Ly.
"Tốt!"
"Quyền này có chút thú vị!”
Ánh mắt Tiêu Biệt Ly bùng lên,
Cuồng Lôi Chấn Cửu Tiêu!
Kinh Lôi Bạo Ngũ Nhạc!
. . .
Thần Lôi Ma Chấn Kinh Thiên Khiển!
Sát chiêu Tử Lôi Đao Pháp trút xuống từ tay Tiêu Biệt Ly, lôi mang đầy trời giáng xuống, khiến Tiêu Biệt Ly như Lôi Thần giáng thế.
Lôi mang tràn ngập sức mạnh hủy diệt va chạm với quyền mang màu vàng kim.
Ầm!
Đất trời rung chuyển dữ dội.
Sau một quyền, Càn Minh bật người lên không.
Quyền ý trên người hắn sôi trào đến cực hạn.
Ngao hống!
Tiếng long ngâm lại vang lên, lại một quyền nữa tung ra!
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Quyền này uy thế mạnh hơn quyền vừa rồi năm phần, có uy lực hủy thiên diệt địa.
Tiêu Biệt Ly cũng lộ vẻ ngưng trọng, đao ý trên người ngưng tụ thành thực chất, một đạo hư ảnh giống hệt Tiêu Biệt Ly xuất hiện sau lưng hắn.
Hổ Phách Đao trong tay hắn phát ra tiếng đao ngân, sát khí ngút trời khiến đất trời trở nên hư ảo.
Nhục thân, nguyên thần, và chân khí trong cơ thể được vận chuyển đến cực hạn.
Xoẹt!
Thôn Thiên Diệt Địa Thất Đại Hạn!
Thôn Thiên!
Ngay khi Tiêu Biệt Ly xuất đao, thiên tượng dị biến, âm dương mất cân bằng, càn khôn điên đảo, như tận thế giáng lâm.
Vạn trượng đao mang đột ngột va chạm với quyền mang màu vàng kim.
Âm!
Tiếng nổ kinh khủng vang vọng từ Kinh thành.
Dư chấn khủng khiếp từ hoàng cung lan ra bốn phương tám hướng.
Lấy hoàng thành làm trung tâm.
Mọi thứ trong vòng trăm dặm đều hóa thành tro bụi.
Tiêu Biệt Ly liên tục lùi lại phía sau, sau khi lùi ngàn mét mới ổn định thân hình trên không trung.
Phốc!
Càn Minh thì phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra ngoài, mặt đầy vẻ không tin.
Hắn vậy mà bại!
Thua dưới tay Ma Đao Tiêu Biệt Ly?
Một đao khủng bố kia gây tổn thương rất lớn cho hắn, nếu không chữa trị kịp thời, đao khí xâm nhập cơ thể, thực lực sau này chắc chắn sẽ giảm sút nhiều.
Đúng lúc này,
Bên trong vòng xoáy trên bầu trời, dường như xuất hiện một cánh cửa,
"Răng rắc" một tiếng,
Cánh cửa mở rộng, lực hút kinh khủng trút ra.
Tiêu Biệt Ly ngước nhìn lên bầu trời, hai mắt sáng rực, thân thể lóe lên, xuất hiện trước mặt Càn Minh ba trượng.
Càn Minh thấy Tiêu Biệt Ly đến, sắc mặt đại biến, quát:
"Tiêu Biệt Ly, ngươi muốn làm gì?"
Tiêu Biệt Ly cười nói:
"Ngươi đã đoán ra rồi, còn hỏi làm gì?"
“Hôm nay, ta cho ngươi một cơ hội phá toái hư không, bước vào Tiên giới!”
Vừa dứt lời,
Tiêu Biệt Ly đã tóm lấy cổ Càn Minh, đồng thời một luồng trường sinh chân khí tinh thuần rót vào cơ thể Càn Minh, giúp hắn loại bỏ hoàn toàn đao khí trong người.
Sau đó, Tiêu Biệt Ly đột ngột ném Càn Minh về phía cánh cửa trên bầu trời.
"Tiêu Biệt Ly, ta thao ngươi. . ."
Lời còn chưa đứt, toàn bộ thân hình Càn Minh bắt đầu vặn vẹo, như bị một lực lượng kinh khủng lôi kéo.
Ầm!
Trong nháy mắt, toàn thân Càn Minh nổ tung ngay trước cửa bầu trời.
【 Kinh nghiệm + 64000! 】
【 Tam Đao Tam Kiếm Tam Thần Kỹ + 1! 】