Giang Hồ Nghĩa Hiệp

Lượt đọc: 3478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 129 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 124
lệnh bài bồn man.

❊ ❊ ❊

Cuối cùng chẳng ai có ý truy bắt Lê Hiểu Bình, Trần Hưng Lễ lại hỏi “Thưa lão tiền bối chuyện ở đây đã xong rồi, không biết còn chuyện gì để tiền bối chỉ dạy thêm bọn vãn bối nữa không?”

Lão Cao Thần đưa mắt nhìn Trần Hưng Lễ vẻ dò xét rồi nhếch miệng cười hỏi “Ngươi là tiểu điệt của Trần Hưng Nhạc?”

Trần Hưng Lễ giật mình, tự dưng lão lại hỏi đến chuyện này không biết bên trong có ý gì, liền chấp tay nói “ Thưa vãn bối, gia phụ đích thị là Trần Hưng Nhạc!”

Lão Cao Thần khẽ gật đầu mỉm cười nói “Tốt lắm, tốt lắm! Ngươi có dáng dập, phong thái rất giống cha ngươi. Ta nghe nói ngươi và tên vô dụng này…” Lão trỏ tay về phía Cao Bát “…cùng tên họ Lê đó kết nghĩa huynh đệ có phải không?”

Trần Hưng Lễ chau mày gật đầu nói “Vãn bối có mắt không tròng đã không biết tốt xấu lại kết nghĩa bằng hữu với tên giảo hoạt đó, thật đáng để lão tiền bối quở trách.”

Cao Bát, Mai Như nheo mày không biết trong lòng đang nghĩ gì, miệng mấp máy định nói gì đó nhưng không thốt ra được. Bỗng lão Lâm Ngạc cười hô hô nói “Ngươi còn không mau truy bắt gã, dong dài nhiều lời làm gì để gã cao chạy xa bay mất rồi.”

Trần Hưng Lễ nghe lão nói vậy toát mồ hôi hột, dù hắn có rượt theo Lê Hiểu Bình chưa chắc đã là đối thủ của gã. Nghe lão nói vậy đã có ý không muốn nhọc công truy bắt Lê Hiểu Bình nữa, thở dài lui ra phía sau không nói gì.

Lão Cao thần liền nói “Chuyện không cần khẩn cấp! Vừa rồi chúng ta giao thủ với đám người đó dù gì cũng nên nghĩ ngơi trước đã, chúng ta quay về thành nghĩ ngơi sau đó rồi sẽ tính tiếp. Tên tiểu tử họ Lê bản lĩnh chẳng hơn cỏ cây, trốn mãi ta làm sao được.” Nói rồi quay sang ba người Lâm, Lều, Hồng chấp tay nói tiếp “Chuyện ở đây xem như đã xong, cảm tạ các vị đã đến tiễn đưa linh cữu lão sư thái. Đất khách quê người, lại bị địch nhân tập kích. Ta vốn là chủ lễ cũng có chút thất lẽ với các vị, mong các vị xá cho tội thất kính. Hẹn khi nào rãnh rỗi hãy ghé qua Đông Lai một chuyến, lão xin hiếu kính bù đắp.”

Cả ba nghe lão nói khách khí vậy thì vẻ mặt có chút mông lung, không dám tỏ vẻ cợt nhã như thường ngày cũng chấp tay đáp lễ nói “ Cao lão huynh khách sáo quá làm gì, bọn ta lý nào lại nghĩ nhiều đến chuyện đó. Bất quá bọn ta đến đây vì có chút kết giao với sư thái, tới tỏ lòng tiếc thương không nên xem đó làm nặng đâu. May là bọn ta kịp đến, thật đáng tiếc, thật đáng tiếc.” Lão Lâm Ngạc vừa nói vừa lắc đầu vẻ mặt trầm ngâm.

Lão Cao Thần gật đầu nói “Vậy chuyện đã xong, chúng ta xin cáo biệt tại đây, mọi người nên quay về thành nghỉ ngơi. Lần đầu tiên xuống nam ta có chút ít nhã hứng muốn lưu lại vài hôm rồi sẽ quay về thành Thăng Long xem nhiệt náo, cuộc đại tỷ thí võ lâm nam quốc gần diễn ra rồi còn gì.”

Cả ba bật cười nói “Bọn ta hẹn gặp Cao lão huynh ở Thăng Long vậy!”

Lão Cao Thần cáo từ, dẫn Cao Bát cùng Mai Như thẳng hướng Châu Sa mà đi.

Cả ba người Lâm, Lều, Hồng còn chần chừ đứng lại, chợt nhận ra đám vãn bối Trần Hưng Lễ, cùng bọn Mai Ẩn, Lò A Bích đã đi đâu mất hết rồi thì thốt lên một tiếng “Cái đám súc sinh đó lợi dụng chúng ta không để mắt đến đã chuồn đi đâu hết cả rồi!”

Lão Hồng khoát tay cười khúc khích nói “Chúng thấy hai lão già các người lôi thôi, lượm thượm, ra vào tửu điếm ăn uống bê tha đều không có chút sĩ diện. Đã đành ăn ngủ không mất tiền, hai lão già các người còn tỏ vẻ khí khái trọng thị thật không biết xấu hổ, vậy còn muốn kéo dài thêm được hay sao”

Cả hai người Lâm, Lều nghe vậy thì hừ một tiếng nói “Lý nào Hồng muội lại cho chúng ta là bọn già thối không biết liêm sỹ là gì. Cái tên họ Trần đó xuất thân hoàng tộc, nhờ vả bọn ta không ít chuyện, đã vậy bọn ta còn mất mấy năm công lực cứu chữa cho hắn, chuyện nhỏ nhặt như ăn uống lẽ nào lại không xứng bù đắp cho bọn ta kia chứ!” Lão Lâm vừa nói vừa giận dỗi không thèm ngước mắt nhìn Hồng lão bà. Hồng lão bà nghe giọng điệu của lão, biết khẩu khí có ý hờn dỗi thì phì cười khục khục nói “Ta đã quá lời. Hai ngươi lý nào lại dễ tổn thương đến như vậy hay sao, thật không giống hai người hành khất hành tẩu giang hồ, tự xưng là đệ nhất Nhẫn Tiên Ông chút nào!”

Lão Lều trước giờ ít nói, chẳng thèm động miệng, còn lão Lâm đương nhiên là không chịu thôi hừ một tiếng nói “Bọn ta tự xưng là đệ nhất Nhẫn Tiên Ông lúc nào, ý Hồng muội mắng rủa bắt bọn ta nhẫn nhịn chịu đựng hay sao?”

Hồng Hồng lão bà bật cười không ngớt, lão Lâm lại nói “Bọn ta có thể bị thiên hạ cười chê, nhưng với Hồng muội thì không được. Dù gì bọn ta với muội cũng là...!” Nói tới đây lão khẽ nhếch miệng cười khục khục.

Hồng Hồng lão bà đang cười bỗng nghiêm nét mặt hừ lạnh một tiếng nói “Còn nói bậy bạ nữa ta cắt lưỡi lão đó. Lão già chết dẫm, ta bực lên phóng độc há không nương tay đâu!” Nói rồi sải bước đi thẳng theo hướng lão Cao Thần đi vừa rồi, hai người Lâm, Lều sải bước theo sau. Cả ba đi được một lúc thì giật mình nghe phía trước một tiếng động lớn, nhất thời thất kinh. Âm vàng đó chẳng khác gì tiếng khẩu pháo bắn, quả thật không ngoài dự đoán. Cả ba ngước mắt nhìn phía trước thấy một cột khói đen bốc lên ngút tầng không, đưa mắt nhìn nhau vẻ mặt thất sắc liền tung cước bộ chạy mau về phía đó. ***

Trước đó Trần Hưng Lễ thấy lão Cao Thần cùng Cao Bát, Mai Như sải bước bỏ đi. Hắn trong lòng bực bội khi thấy Mai Như chỉ quay sang gật đầu cáo biệt, không nói câu nào. Đảo mắt nhìn ba người Lâm, Lều, Hồng lại thêm gai mắt khó chịu thầm nghĩ; hai lão già này bề ngoài tỏ vẻ hồ đồ, nói sao tin vậy đương thời sẽ gạt được nhưng đến khi họ phát giác ra mình chỉ có con đường chết mà thôi. Bên cạnh hai lão già lúc này còn có thêm lão bà xấu xí, thân phận thập phần quỷ dị, ánh mắt sáng suốt, độc thủ lợi hại nếu lúc này không chuồn khỏi họ e rằng không còn cơ hội nữa. Nghĩ vậy hắn đưa mắt ra hiệu cho Mai Ẩn, y cũng động dung cùng đám gia đinh lén lút rời đi.

Lò A Bích lúc đó tính khí trầm uất, vẻ mặt đại sầu, đại khổ, ngước mắt nhìn trời xanh thăm thẳm bình thời không biết nên đi hướng nào. Hắc Thiết Lĩnh giờ đây chỉ còn lại mình hắn, đại nghiệp khôi phục lại Hắc Thiết Lĩnh mờ mịt, thời thế biến loạn không biết đi đâu mới phải, trong lòng nặng nề lại thêm phẫn uất nghĩ ‘Thù đã trả, thiết nghĩ lòng rồi thanh thản, nào ngờ ngay người huynh đệ thân thiết bên cạnh cũng không còn’ bình sinh hắn không còn xem chuyện đời ra gì nữa.

Hôm trước trong thành, gặp bọn Trần Hưng Lễ, Mai Như ở tửu điếm nói đến chuyện lão sư thái, được hỏa táng ở đây. Thân tình không phải hắn thân thiết gì với lão sư thái mà vì dung nhan Mai Như. Không hiểu tại sao gặp mặt nàng hắn lại nhớ đến gã thiếu niên lần trước ngồi bên cửa tìm người, như ám ảnh, như hút hết thân ảnh lạnh lùng của hắn. Từ khi biết người ở cửa đó chính là nàng, hắn càng thêm sầu não nhung nhớ mà chẳng hiểu lý do làm sao. Hắn liền theo hai người đến đây phần nhiều vì nàng, khi thấy nàng cùng lão Cao Thần, Cao Bát đi khuất, trong lòng trở nên tan nát, phiền muộn thở dài một tiếng.

Lò A Bích thấy hai người Trần Hưng Lễ, Mai Ẩn có vẻ lạnh cảm với mình, thật hắn chẳng để tâm. Ngay hai người cũng khiến hắn thấy khó chịu, vừa thấy cả hai rù rì nói gì đó rồi cùng mấy tên gia đinh bỏ đi. Phía trước hắn chỉ còn lại ba người Lâm, Lều, Hồng. Ba người tính khí quái lạ đang nói chuyện, hắn thấy ở lại chẳng hay ho gì, không chào không hỏi cũng sải bước bỏ đi.

Đi được nửa dặm chợt thấy thân ảnh hai người áo đen chập chờn phía trước không xa, thì giật nảy mình. Nhận ra đó không phải ai khác mà chính là hai tên thất Sát Truy Long chạy thoát vừa rồi. Trong lòng bất giác sợ hãi nghĩ; ‘mình vừa rồi động thủ vây ráp họ, lúc này phát giác ra mình là cừu địch họ há bỏ qua, mình lại không phải là đối thủ.’ Nghĩ vậy quay đầu sải bước bỏ chạy được một đoạn, trong lòng chợt cảm thấy không thoải mái quay lại nhìn vẫn thấy hai thân ảnh đó đứng yên không có ý định rượt theo thì lấy làm kỳ khôi. Hắn quay lại dò xét xem, khi tiến lại gần nhìn kỹ thì mới nhận ra đó không phải là hai nhân ảnh mà chỉ là hai cái áo khoác ngoài được cởi bỏ vứt trên bụi cây, thì thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng thấy thẹn đến đỏ mặt nghĩ ‘nếu ai biết được chuyện này há thật chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ hay sao?’ Hắn lại đưa mắt nhìn quanh thở dài một tiếng buồn rầu như trước không biết trong lòng lúc này đang nghĩ gì.

Hắn dùng thiết thương hất hết hai cái áo đen xuống thì bên trong rớt ra mấy mũi phi tiêu, rõ ràng vừa rồi chúng đã dùng loại này ám toán đồng bọn, cầm lên xem thấy lẫn lộn bên trong còn có một lệnh bài màu đồng, nhìn kỹ trên khắc mấy chữ Thiết Lệnh Bài, có dấu triện rồng của vương quốc Bồn Man thì thấy làm lạ vô cùng.

Trước giờ Vua Bồn Man hữu hảo với các nước lân bang, ít gây nên đại tiếng. Với giang hồ không nhiều mối quan hệ bất hòa vì sao trên người tên Thất Sát Truy Long này lại có lệnh bài vua ban, hẳn bên trong có chuyện gì đây! Nếu điều này đồn ra bên ngoài chẳng phải xảy ra không ít điều tiếng, loạn sát máu chảy đầu rơi hay sao.

Nghĩ vậy Lò A Bích cất lệnh bài vào trong người, thân hình định quay về Châu Sa thành nhưng được vài bước lại quay hướng phía Bắc mà đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 129 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »