Giang Hồ Nghĩa Hiệp

Lượt đọc: 3509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 129 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 108
truy hỏi.

❊ ❊ ❊

Lê Hiểu Bình thấy chạy không xong, chỉ biết quay lại cười khổ nói “Lão bá, vãn bối không biết mình đã có tội gì mà bị đánh cho một trận, nếu có, vãn bối xin lão bá xá tội cho.”

Lão Lâm Ngạc hừ giọng nói “Thối tha quá! Lần trước ta chưa kịp hỏi rõ ràng bị người lừa, lần này đừng hòng ta tha cho ngươi, đợi đấy!”

Lê Hiểu Bình nghe ra chẳng hiểu gì cả, nghĩ rằng lão lầm mình với ai đó, bây giờ có nghĩ mãi gã cũng không biết mình tự dưng đắc tội với lão lúc nào, lừa gạt lão lúc nào, thật đau hết cả đầu. Lần trước không nói không rằng bị lão quần cho một trận tơi tả, gã nghĩ đến thôi đã rung lạnh. Gã lấp bấp hỏi “Không biết vãn bối đã đắc tội gì với lão bá?’

Lâm Ngạc xắn áo, xắn quần định nhảy đến cho gã một trận thì lão Lều Tế Bân lôi lại nói “Lão đệ chớ làm càng, ở đây là đâu mà lão gây rắc rối chứ, để đám người trong phủ nhận ra thì không hay đâu. Khi nào ra khỏi đây tìm hắn tính sổ cũng không muộn.”

Lão già đứng cạnh lão cũng khẽ nói “Lều tiền bối nói phải lắm, mong tiền bối bớt giận cho!”

Lão nghe vậy thì hừ một tiếng lui lại nhưng ánh mắt vẫn hau háu nhìn Lê Hiểu Bình như thể sợ gã sẽ chạy đi mất vậy.

Lão đại sư Thích Đạt Lai đứng cạnh Lê Hiểu Bình thấy ánh mắt lão Lâm nhìn Lê Hiểu Bình mà như xoáy vào mình thì khó chịu ‘hừm’ một tiếng nói “ Lão già thối tha ngươi sao cứ nhìn chòng chọc bọn ta vậy hả?”

Lão Lâm Ngạc không những chối phăng mà còn ngạo nghễ cười hề hề nói “Ta nhìn tên tiểu tử trọc ngươi đó, làm gì được ta nào! Còn dám mắng ta thối tha, nhái giọng ta à! Tên trọc đáng ghét ngươi còn thối hơn ta gấp trăm lần đó.”

Lão vốn không biết gã đại sư Thích Đạt Lai mở miệng là mắng người ta thối tha, giờ lại nghe lão già trước mặt nói mình nhái lão thì giận lắm mắng “Lão già khốn kiếp, ngươi nhái ta thì có! Xem ngươi kìa, rách rưới bẩn thỉu chẳng phải là đồ thối tha hay sao.”

Lão Lâm Ngạc trước giờ đã quen bị người ta chửi rủa như vậy không lấy làm khó chịu mà còn khoái trá khi có người đấu khẩu thì cười hê hê nói “Ta bẩn thĩu cũng hơn gã trọc đầu ngươi! Tên trọc ngươi có giỏi thì đánh nhau với ta một trận, ta mà không đánh cho người rách rưới hơn ta, ta làm con ngươi.”

Thích Đạt Lai nghe vậy vận kình lên hai tráp đồng, định phóng ra thì nghe trên bục cao La Chấn hừ giọng, hắn mới từ từ thu tay về, tuy là thu tay về nhưng mặt vẫn hầm hầm bực bội, vừa lui lại phía sau lại chạm phải Lê Hiểu Bình thì mắng luôn “ Tên khốn nhà ngươi tránh xa ta ra!”

Lê Hiểu Bình khổ sở phải tránh xa thêm một chút, may thay vừa lúc đó nghe phía sau lưng một giọng nói ồm ồm quen thuộc gọi lớn “Sư phụ, sư phụ hóa ra là đang ở đây à?”

Nghe tiếng gọi, Lê Hiểu Bình đỏ tía tai mặt mày khi đám đông cùng lúc quắc mắt nhìn về phía người gọi lớn đó, chẳng ai khác chính là Thích Đại Pháp. Hắn dáng dấp to lớn, tay mang một pháp trượng nặng trăm cân, vì thế mà chẳng mấy khó khăn để gạt đám ngươi chen đến cạnh Lê Hiểu Bình, vừa đến cạnh gã hắn đánh thụp pháp trượng xuống nền đá làm hổng xuống một lổ lớn. Đám người phiệt trấn Bạch Long đứng phía sau đều bạt vía, ngay đến hai đại pháp sư Thích Đạt Lai và Thích Đạt Lâm đều trố mắt ra nhìn. Cả hai đưa mắt nhìn nhau vẻ khó hiểu rồi lại tròn mắt nhìn Lê Hiểu Bình, không hiểu ra làm sao cái tên to con thô kệch này lại gọi một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa là sư phụ.

Lê Hiểu Bình hỏi “Mọi người đâu hết cả rồi, sao chỉ có mình ngươi?”

Thích Đại Pháp quay ra sau, quả nhiên ba người, Đinh Lỗ, Võ Danh và một lão già, đầu tóc rối bù, lưng gù, mặt mày lem luốt, gã vừa đưa mắt đến người lưng gù khẽ cười thì nhận ra ngay đó chính là Cao Bát, gã cũng bật cười đáp lại. Cả ba người vẫn không biết làm cách nào để lẩn vào đám đông tiến lên phía trước, vậy mới biết không phải thân hình hộ pháp của Thích Đại Pháp là không có chỗ hữu dụng. Hắn từ lúc đi theo Lê Hiểu Bình đến giờ rất ít khi nói chuyện, đó chẳng qua không phải là thoái quen trước kia mà từ hôm gọi Lê Hiểu Bình là sư phụ, không biết đó là đại phúc hay đại may hay gã là quý nhân phụ trợ hắn mà từ đó đến nay lúc nào trên miêng cũng có thứ để ăn, trên người túi nãi đương nhiên là thừa mứa thức ăn, cùng một vò rượu da trâu uông thỏa thuê. Có phải vì thế hay không mà trông hắn lúc này to lớn đẫy đà hơn rất nhiều. Khi vừa có chỗ đứng yên vị hắn liền lôi bầu rượu da ra hớp vài ngụm thở khò khè, tay móc không biết ở đâu ra một tảng thịt lợn luột nhai ngấu nghiến, thấy Lê Hiểu Bình có vẻ mệt mỏi, mặt mày xanh xao hắn hất vai hỏi. “Đêm qua đến giờ sư phụ ở trong phủ hay sao?”

Lê Hiểu Bình gật đầu nói khẽ vào tai hắn “Ta thấy mọi người vui vẻ cũng muốn ở lại nhưng cô ta thúc ép phải quay về thành đi dạo một vòng, vừa rồi mới vào phủ thôi. Không biết Cao đại ca có giận ta không?”

Thích Đại Pháp gật gù nói “ Đương nhiên là có!”

Lê Hiểu Bình nghe vậy thở dài một tiếng, lại thấy Thích Đại Pháp mút ngón tay chụp chụp, bàn tay mở nhếch ra trông rất khó coi.

Hai đại sư của phiệt trấn Bạch Long thấy dáng vẻ của Thích Đại Pháp thì vô cùng khó chịu, nãy đến giờ hai người vẫn mặt nặng mày nheo, quan sát vô cùng bức xúc. Vốn hai người không phải là tông sư hay cùng xuất gia một nhà, nhưng vì Thích Đại Pháp đầu trọc ăn mặc kiểu nhà sư, hai người đứng bên cạnh sợ người khác lại hiểu nhầm ba người có quan hệ quen thân, xuất gia cùng một nơi thì xấu hổ, như vậy chẳng phải làm mất mặt hai người hay sao. Hai người giận dữ phẩy tay áo đi ra chỗ khác vì vậy mà Lê Hiểu Bình được một phen dể chịu, lại có chỗ đứng rộng rãi. Một lúc sau ba người Võ, Đinh, Cao mới đi tới cạnh gã cùng Thích Đại Pháp. Lê Hiểu Bình nhìn thấy Cao Bát trong cải trang rất khó coi liền hỏi “Đại ca thấy thế nào trong bộ dạng đó?”

Cao Bát thở dài một tiếng khổ não nhưng không dám ưỡn ngực lên sợ mọi người phát hiện cái gù phía sau lưng chỉ là giả. Lê Hiểu Bình tuy trước mắt toàn những kẻ chằm chằm ánh mắt cay ghét về mình nhưng vốn tính thiếu niên làm sao để ý mãi chuyện đó, thấy Cao bát rầu rỉ thì bật cười khúc khích một lúc mới nói tiếp. “Đại ca nhìn xem lão bá kia có phải là thúc bá của đại ca không?”

Cao Bát lại khẽ thở dài thường thược nói “Đúng rồi! Chuyến này ta không biết có giữ nổi tính mạng mà quay về núi Đông Lai hay không, thúc bá tính tình cổ quái, ta gây ra đại chuyện để thúc phải xuất sơn là điều trước giờ ta chưa từng thấy. Phải biết thúc giận ta đến mức nào rồi.”

Lê Hiểu Bình đương nhiên là có loáng thoáng nghe qua mấy lời của lão Cao Thần trong phủ lúc giao thủ với ba người của phiệt trấn Âm Môn, hoàn toàn nghĩ khác liền lắc đầu nói “Đại ca đừng lo, vừa rồi đệ nghe lão bá nói chuyện với La Khải xem ra còn rất quan tâm đến đại ca, không đến mức như vậy đâu!”

Cao Bát lắc đầu nói “Đệ làm sao hiểu tính nết thúc bá bằng ta! Hừm…đúng là chuyến đi xuống nam này chẳng hay hớm gì, toàn gặp chuyện xui xẻo, tưởng sẽ trả thù được cho tam thúc lập công vậy mà chẳng được gì. Thân lại còn mang họa sát thân bị nhốt vào đại lao hơn cả tháng trời, may ra là bên trong đó ta sống cũng không đến nổi nào!”

Lê Hiểu Bình nghe vậy chỉ biết thở dài, nghĩ đại ca toàn nói sằn bậy ở trong tù thì có gì mà gọi là thoải mái cho được. Lê Hiểu Bình định nói đến thì nghe đám người bên dưới bắt đầu xôn xao nói lớn “Tướng quân có gì bố cao cho thiên hạ cùng biết thì mau lên thôi. Anh hùng hảo hán đã tề tựu hết cả về đây rồi, đứng ở đây đã hơn hai canh giờ còn đợi đến bao lâu nữa đây!”

La Khải nhìn ra đó là một lão phu quần áo vằn đen, tóc tai bạc trắng, lưng giắt một thanh trường kiếm xem ra là người đến từ Lão Qua* thì gật đầu nói “Các vị cứ bình tĩnh, chúng ta sẽ bàn đến.”

Lão già lại hắng giọng nói lớn hơn “Chúng ta đến đây phải mất mấy tháng dài, đường xá xa xôi chẳng qua chỉ đợi đến ngày hôm nay, vậy mà mặt trời đã lên đến lưng chừng mà tướng quân vẫn chưa nói một câu, không biết ngày hạch tội tên Thất Sát Truy Long đó đến bao giờ mới xong. Ân oán giang hồ không phải chỉ vài canh giờ có thể nói suông được, máu đổ đầu rơi hôm nay không biết chừng còn là đại kiếp cho võ lâm nam quốc. Người thân của những người bị Thất Sát Truy Long sát hại đều tề tựu đến đây chỉ ngay lập tức muốn làm sáng tỏ mọi chuyện, phanh thây kẻ thù, câm phẫn của mọi ngươi không thể trì hoãn thêm được nữa mong tướng quân gấp rút bàn ngay đại sự cho.”

La Khải gật đầu nói “Được rồi! Các vị chớ nổi nóng.”

Lão già lại hỏi “Hãy nói rõ chuyện người thiếu niên họ Cao ở núi Đông Lai có dính dáng gì đến Thất Sat Truy Long, có phải là sự thật?”

La Khải nói “Đúng là như vậy! Nhưng bên trong còn có ẩn khuất khó nói hết nên lời được. Ta biết các vị nghi ngờ sự trung thực của ta. Mấy năm qua truyền nhau tin đồn ác ý không ít hòng nhục mạ danh dự của ta. Ai ai cũng nói ta cố tình làm bại lộ danh sách đại tỷ thí võ lâm nam quốc ra bên ngoài để gây nên sóng gió trên giang hồ, lợi dụng họ tàn sát lẫn nhau, làm ngư ông đắc lợi hòng chiếm đoạt Vũ Mục Bảo Đồ từ phiệt trấn Bạch Long. Lời chuyền tai đó thập phần không đúng sự thật. Ta với tư cách là tướng quân đương triều, được hoàng đế ân sủng mới có được danh phận ngày hôm nay nhưng vì mấy lời vu cáo sai sự thật làm hoàng thượng nổi giận. Ta được các chư vị anh hùng hảo hán bốn nước giao trọng trách làm chủ trì cuộc đại tỷ thí, vừa là danh dự của ta vừa là bộ mặt của Chiêm Thành, lý nào lại dùng thủ đoạn đê tiện như vậy.”

Lão già vừa rồi chấp tay cười dài nói “Lão già này trước giờ quen ở nơi thôn miếu, tính khí ngay thẳng có gì nói đó, lời của lão đều lấy từ tai nghe được mấy năm qua mà ra. Tướng quân hẳn phải biết rõ lời đồn đại thường có chỗ hợp lẽ. Mấy năm qua Chiếm Thành cất binh bảy lần bắc chinh, Đại Việt đều thảm bại, đốt phá cướp bóc kinh đô, trước phải nói uy lực của quốc vương các ngài quả thật đáng khen, binh pháp lợi hại trên đời hiếm có. Nhưng các nước vẫn tôn trọng Chiêm Thành các vị, nhưng nghe phong phanh Chiêm Thành lại liên mình với Trung Nguyên hòng thôn tính các nước lâng bang. Chuyện muốn đoạt Di Mục Bảo Đồ vốn là binh pháp nổi tiếng trước nay, lòng thiên hạ vì thế sinh nghi ngờ là không sai. Biết không chừng bên trong có ẩn khuất vì bảo đồ mà gian trá.”

La Khải nghe vậy giận bầm gan tím ruột hừ lạnh một tiếng nói “Lão già ngươi không biết rõ thì đừng nói. Ngươi muốn công kích Chiêm Thành, để các nước úy kỵ nghi ngờ chăng?”

Lão già bật cười ha hả nói “Lão đã nói đó là những lời nghe được từ giang hồ, lão có nói ra hay không thì thiên hạ đã đồn như vậy rồi lý nào tướng quân lại không hiểu rõ như vậy! Tướng quân làm việc quang minh chính đại thì bận tâm gì đến những lời nói lại đó của lão. Tướng quân thứ cho lão già này đã mạn phép nói ra.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 129 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »