Giang Hồ Nghĩa Hiệp

Lượt đọc: 3542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 129 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 116
tâm trạng nữ nhi.

❊ ❊ ❊

Lê Hiểu Bình thản nhiên đi theo đám sư thái, qua mấy con phố đông đúc, trời đã sắp chạng vạng nhưng trên đường còn rất nhiều người đi lại, nhìn ra không ít đều là đám người giang hồ, tay mang binh khí. Dân chúng trong thành suốt mấy tháng trôi qua đều sống trong cảnh này nên không còn thấy lạ gì nữa. Đương nhiên là không ít vụ chém giết hiềm khích gây ra, chỉ là dân chúng trong thành tự họ hạn chế gây chuyện bên ngoài, lỡ nhầm dây vào đám người giang hồ mà chuốc lấy tai họa vào thân hơn thôi.

Lê Hiểu Bình đi theo sau bọn sư thái Thiên Âm Sơn trong lòng cũng ngổn ngang mối tơ vò, mắt hướng xung quanh như thể tìm kiếm người nào đó, rồi lại như thất vọng thở dài rầu rĩ, miệng lầm bầm “Không biết lúc này trấn chủ ra sao rồi, hừm, đã mấy tháng rồi mình làm mọi người thất vọng không ít đâu!” Chợt nghe Thiều Ngọc bên cạnh hỏi “Tiểu tử ngươi có tâm sự gì à? Đừng hòng giở trò với bọn ta!”

Thiều Ngọc nàng tuy xuất gia từ nhỏ, sống trong môi trường khắc khổ nhưng vẻ đẹp mỹ miều của nàng không thể nói là thua bất cứ ai, lại ánh lên một sức sống mãnh liệt lạ thường, cứng cỏi, ngay đến Lê Hiểu Bình gã vừa ngước nhìn nàng sát cạnh cũng ngớ người, không sao buông mắt ra được. Nàng khẽ nheo mày khi thấy gã nhìn mình chằm chằm thì hừ một tiếng.

Lê Hiểu Bình giật mình xua tay nói “Tại hạ không giở trò gì cả!”

Thiều Ngọc nói “Đi mau thôi!”

Khi về đến Ngưu Bình Khách vừa bước vào khách quán, Lê Hiểu Bình thấy một nữ nhân xinh đẹp mà lúc sáng gã nhìn thấy đứng cạnh lão sư thái, vẻ trông ngóng ai đó. Nàng nhìn thấy đám Thiều Ngọc về đến thì mừng rỡ hỏi “Thiều tỷ mua thực phẩm về rồi đó à?”

Thiều Ngọc bật cười nói “Ừ!”

Nàng chợt đưa mắt nhìn Lê Hiêu Bình liền hỏi “Còn vị tiểu ca này là ai, sao lại đi theo tỷ!”

Thiều Ngọc nói “À, Chỉ là sư phụ muốn gặp hắn nói chuyện một lát, sau này muội sẽ biết. Như muội đợi hai chú cháu họ đến phải không?” Thì ra người đứng trước mặt Lê Hiểu Bình là Mai Như, vốn nàng nghe hai chú cháu Cao Bát sẽ đến Ngưu Bình Khách nên đã đứng đây từ sớm, hồi hợp trong ngóng. Thấy Thiều Ngọc đọc rõ tâm tư mình thì đỏ ửng mặt khẽ gật đầu. Thiều Ngọc lại nói thêm “Muội đừng lo, họ rồi sẽ đến! Thôi, tỷ mang thực phẩm vào bếp cho mọi người chuẩn bị cơm nước trước đây.”

Mai Như khẽ gật đầu rồi quay lại hàng hiên trước, Lê Hiểu Bình thấy không tiện theo Thiều Ngọc ra bếp, đứng ở lại. Trước mắt gã lúc này chỉ có Mai Như đành ngượng ngùng cúi đầu chào nói “ Đệ là Lê Hiểu Bình, xin chào Mai tỷ!”

Mai Như mỉm cười gật đầu, nàng thấy Lê Hiểu Bình hẳn nhỏ hơn mình mấy tuổi nên không lấy làm e thẹn, chằm chằm mắt nhìn lướt qua gã một lượt rồi nói “Hình như lúc sáng ta gặp đệ rồi thì phải!” Nói rồi suy nghĩ như chợt nhớ ra chuyện gì đó nói tiếp “À, Cao…!” Nàng định hỏi có phải gã là bằng hữu với y hay không nhưng thấy không tiện hỏi, lại nói chữa “Ta thấy cái tên Lê Hiểu Bình nghe quen lắm. Vậy đệ tới gặp sư phụ à?”

Lê Hiểu Bình gật đầu nhưng thấy làm khó hiểu lại hỏi “Mai tỷ là…là…không biết tỷ có phải là người của Thiên Âm Sơn hay không, sao lại gọi sư thái là sư phụ?”

Mai Như nghe vậy thì nhoẻn miệng cười nói “À, đệ thấy làm lạ phải không! Chuyện là lúc ta còn nhỏ thân thể ốm yếu. Cha ta mỗi năm đi làm công cán cho triều đình rất nhiều lần qua núi Đông Lai hóa duyên, rất quen thân với sư phụ. Lúc đó ta bị một cơn bệnh đậu mùa, sư phụ nói với cha nên để ta ở lại Thiên Âm Sơn rèn luyện nếu không cơ thể ốm yếu khó lòng tránh khỏi tai ương cho ta. Cha ta vì vậy gửi ta ở lại đó hơn hai năm. Tuy ta không suốt tóc đi tu nhưng ta vẫn gọi sư phụ đến bây giờ.”

Lê Hiểu Bình nghe ra thì hiểu rõ ‘à’ lên một tiếng, hai người còn nói chuyện vui vẻ thì nghe phía sau Thiều Ngọc gọi “Ngươi sao còn đứng đó!”

Nghe gọi, Lê Hiểu Bình chào tạm biệt Mai Như bước vào khách quán, đã có một sư thái khác dẫn đường cho gã. Nữ sư thái đó dẫn gã qua một hành lang tối, bên trong có mấy người nửa đang thắp nến. Đi ra mấy căn phòng rộng mới tới trước một căn phòng cách biệt, quả thật khách quán này không phải nhỏ, phòng ốc theo kiểu kiến trúc Đại Việt rất rõ, chỉ có cách bài trí bên ngoài theo quan niệm phật giáo của Thiên Trúc mà thôi, hẳn nhiên người chủ khách quán không phải là người Chiêm Thành. Nữ sư thái gõ cửa mấy cái thì nghe thanh giọng trầm trầm vang lên “Để hắn vào đi!”

Lê Hiểu Bình thở dài một tiếng não nề khi cánh cửa mở ra, một ánh sáng hiêu hắc rọi ra, bên trong thoang thoảng mùi nhang khói. Người sư thái đệ tử khép cửa lại phía sau lưng gã, trước mắt gã lúc này là lão sư thái mặt nặng nề sát khí nhìn gã, gã như chết lặng.

Bên ngoài Mai Như vừa thấy Lê Hiểu Bình cùng Thiều Ngọc đi mất thì trầm ngâm nghĩ ngợi, lại rảo bước trước hiên khách quán, mắt hướng ra con đường lúc này đã tối sầm, chỉ thấp thoáng nhìn thấy bóng người dưới ánh đèn lồng.

Nàng khẽ bật cười khi thấy bóng dáng một người nho nhã, tay phất quạt bước đến liền nói lớn “Trần huynh đó phải không?”

Người đó liền rảo bước đến nhanh hơn vui mừng nói “Huynh đây!”

Mai Như nói luôn “Chuyện của Cao ca ca vậy là ổn cả rồi, huynh ấy lát nữa sẽ cùng thúc bá của mình đến đây gặp sư phụ, muội thấy vui lắm!”

Trần Hưng Lễ vẻ mặt đang rạng rỡ nghe vậy thì tối sầm lại, dáng vẻ vô cùng giận dữ, hừ nhạt một tiếng. Mai Như trong bóng tối đương nhiên không thấy rõ vẻ thay đổi đó, nhưng ít nhiều cũng nhận ra tiếng hừ khẽ của hắn thì áy náy vô cùng, mặt đỏ ửng lên ấp úng nói “ Muội xin lỗi huynh!”

Trần Hưng Lễ gượng cười khổ nói “Sao muội lại xin lỗi ta!”

Mai Như ngước mắt nhìn hắn gật gật đầu hỏi “Muội vô ý làm huynh phật lòng phải không? Huynh không giận muội chứ!”

Trần Hưng Lễ vội xua tay nói “Không, ta chỉ chút ganh tỵ với Cao đại ca thôi, đại ca được muội nhung nhớ quan tâm như vậy thật là diễm phúc!” Hắn nói dứt lời thì thấy Mai Như quay đi hướng khác thì nheo mày bực bội.

Mai Như nói “Huynh đừng giận muội chuyện hôm trước nhé, muội đã nói rõ tình cảm của mình với huynh…huynh…” Nàng thấy Trần Hưng Lễ nheo mày thở dài thì nghĩ không nên nói đến chuyện đó nữa, liền đổi giọng hỏi “Huynh đến gặp sư phụ muội phải không?”

Trần Hưng Lễ gật đầu nói “Ừ, huynh đến mang hai tên tặc khấu đã ăn hiếp muội về trần gia cho chúng cai quản thất ngục ở đó. Chúng đáng phải trả giá cho việc mình làm lắm!”

Mai Như nghe vậy thở dài một tiếng nói “Thì ra là chuyện đó.”

Trần Hưng Lễ thấy mặt nàng bỗng trầm hẳn, nghĩ nàng lại nhớ đến người tỳ nữ của mình, thì không muốn nói chuyện với nàng nữa, phất tay, khoát sau lưng đi vào trong khách quán. Mai Như chợt như bừng tỉnh liền nói “Huynh đợi đã! Lúc này sư phụ hẳn đang bận tiếp khách, từ từ huynh hãy vào cũng được.”

Trần Hưng Lễ ngạc nhiên hỏi “Sư phụ muội còn gặp ai ngoài Cao lão bá nữa?’

Mai Như lắc đầu nói “Không phải Cao lão bá, mà là Lê Hiểu Bình! Không biết sự phụ gặp đệ ấy vì chuyện gì, muội hỏi Thiều tỷ nhưng tỷ ấy không nói.’

Trần Hưng Lễ khẽ rùng mình liền hỏi tiếp “Sư phụ muội gọi gã đến à?”

Mai Như lắc đầu nói “Muội không rõ, chỉ thấy Thiều tỷ đi mua lương trong thành, khi về còn dẫn theo đệ ấy nữa! Vậy ra huynh biết đệ ấy hay sao?”

Trần Hưng Lễ gật đầu nói “Ta có biết gã, vậy muội không biết chính gã đã đả thương sư phụ muội hay sao! Tại sao sự phụ muội lại muốn gặp gã được nhỉ!”

Hắn còn đang tự hỏi thì Mai Như thất kinh nói “Lý nào đệ ấy lại có bản lĩnh đến như vậy, đả thương sư phụ muội…chà, đệ ấy có võ công cao cường đến…!”

Trần Hưng Lễ xua tay nói “Gã có nội công thâm hậu khác người mà thôi, còn về võ công huynh chưa biết rõ gã cao đến mức nào!”

Mai Như mấy phần nghi hoặc nói “Đệ ấy tuổi còn trẻ như vậy mà có thể đả thương sư phụ quả thật không phải tầm thường.”

Trần Hưng Lễ gật đầu nói “Đúng vậy!” Nói rồi hắn định bước vào trong, nhưng được mấy bước thì vội vàng quay lại nói với Mai Như “Hừ, sự phụ muội đang có khách, vậy ta về trước, có thể sáng mai ta qua gặp sư phụ muội sẽ tiện hơn.”

Mai Như chợt thấy Trần Hưng Lễ thay đổi, vẻ mặt cũng khác thường nhưng không tiện hỏi đành chào cáo biệt hắn. Lại nghe Trần Hưng Lễ nói vọng lại “Muội hãy nói sư thái nên cẩn trong với gã!” Nói rồi đi thẳng.

Nàng không hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện thế nào định thần bước vào, vừa lúc thấy Thiều Ngọc bước ra nói “Muội định đi vào hay sao? À, sư phụ nhờ tỷ ra đây đón tiếp Huyệt Nhân lão bá cùng muội cho vui, muội lại định vào rồi!”

Mai Như bật cười lắc đầu nói “Không đâu, muội sẽ ở lại cùng tỷ, chỉ là muội định hỏi đến chuyện của vị tiểu đệ lúc nảy. Phải chăng chính đệ ấy đã đả thương sư phụ hay sao?”

Nàng thấy Thiều Ngọc gật đầu thì thở dài một tiếng nói “Sư phụ tính khí nóng nảy, muội sợ có chuyện không hay xảy ra mất!”

Thiều Ngọc không hiểu sao nàng lại biết chuyện này, định hỏi nhưng thấy mặt Mai Như vẻ lo lắng cho vị Lê tiểu đệ, trong lòng nàng bất giác cũng nghĩ như vậy. Vốn lão sư thái Cô Bà Bà tính tình cổ quái, hung dữ không ai là không sợ, nàng cũng khẽ gật đầu nhưng lại nói “Muội đừng lo, sư phụ dạo này tính khí thay đổi đi rất nhiều. Không biệt do trọng thương hay có cảm xúc cố hương, mà mấy ngày qua sư phụ rất dể tính với đám đệ tử bọn tỷ. Vừa rồi tỷ nói muốn dẫn tên tiểu tử họ Lê đó đến để sư phụ hỏi rõ sự tình đầu đuôi, sự phụ liền đồng tình không như trước nữa. Sư phụ còn dặn tỷ lo căn dặn đám đầu bếp nấu ăn sao cho hợp khẩu vị với Cao lão bá, rồi nói đích thân tỷ ra đây cùng muội đón họ.”

Nói rồi đưa tay nắm lấy bàn tay của Mai Như, hai người ngồi xuống bật thềm nhìn ra bầu trời lớm đớm ánh sao đã xuất hiện, không khí mát lạnh từ biển thổi đến thập phần dể chịu. Mọi cảm xúc như ngừng động bất chợt trong lòng hai người thiếu nữ, mùa xuân đã đến gần rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 129 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »