Gian Nịnh Quốc Sư Yêu Tà Thê

Lượt đọc: 2290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 54
một sự kiện vinh quang của mộ lâu chủ ^&^..

❊ ❊ ❊

Sau khi bọn họ cẩn thận ngẫm nghĩ, lại không phát hiện được lý do gì để báo thù cả. Hơn nữa, Bạch Hổ cũng không bị tổn thất gì, đành phải từ bỏ. Bất quá, sau lần đó, người của Địa Ngục nhai đặc biệt cảm thấy không thuận mắt với người của Lạc Tiên lâu.

Kỳ thật, sự kiện đó cũng chỉ có thể trách Bạch Hổ quá mức nóng nảy. Tuy rằng bọn họ biết Mộ lâu chủ lợi dụng tính tình nóng nảy của Bạch Hổ nhưng lại không cách nào bắt được nhược điểm của nàng.

Từ đầu chí cuối, khi Mộ lâu chủ đi ngang qua Bạch Hổ chỉ thốt ra một câu, "Tam thập nhất kế (Kế thứ ba mươi mốt) trong tam thập lục kế (ba mươi sáu kế)."

Tam thập lục kế: Một bộ sách tập hợp 36 sách lược quân sự của Trung Quốc cổ đại, ba mươi sáu kế bắt đầu xuất hiện từ thời Nam Bắc triều và tới thời nhà Minh thì được tập hợp thành sách.

Mặc dù Bạch Hổ có chút khờ khạo nhưng vẫn thuộc nằm lòng tam thập lục kế. Tam thập nhất kế không phải là mỹ nhân kế sao?

*Tam thập nhất kế: Mỹ nhân kế (Dùng gái đẹp để làm rối loạn quân địch).

Nhìn mỹ nhân ân cần quá mức, luôn bám lấy mình, Bạch Hổ đột nhiên cảm thấy nàng ta có âm mưu gì khác. Dám tính kế với Bạch Hổ đường chủ, quả thực là chán sống rồi!

Vì thế, trong cơn thịnh nộ, Bạch Hổ rút đao chém xuống. Đáng thương cho Kiều Thuỷ Trúc nhu nhược, một đao này chém xuống, nàng ta liền chết không được toàn thây.

Kết quả, nhân gia lại cảm thán nàng ta rất ngu xuẩn khi dùng mỹ nhân kế với gã ta, một chút cũng không biết rằng bản thân đã giết oan mỹ nhân.

Cuối cùng, sau khi trải qua sự thuyết giáo của tam vị đường chủ, gã ta đã có chút hiểu được chân tướng sự việc. Bất quá, gã chỉ ngờ nghệch nói một câu, "Không sao cả. Dẫu sao, ta cũng đã không vừa mắt với nữ nhân đó, lỡ giết nhầm rồi thì đã sao!"

Lời này vừa thốt lên, tam vị đường chủ tức đến nỗi suýt nữa quần ẩu gã. Gã ta rốt cuộc có ý thức được việc bản thân đã bị người ta lợi dụng hay không? Đã không vừa mắt với nữ nhân đó, tính tình quá mức nóng nảy, khó trách sẽ bị Mộ lâu chủ lừa.

Nhưng mà, việc này sao có thể trách Mộ lâu chủ được đây? Nàng không có nói với Bạch Hổ rằng Kiều Thuỷ Trúc tiếp cận gã ta là vì có âm mưu khác, không tính là châm ngòi ly gián, cũng không có tự mình đưa đao cho Bạch Hổ, dĩ nhiên không phải là đồng loã. Cho nên, việc này dù nhìn nhận từ bất kỳ góc độ nào cũng là ân oán tình thù giữa Bạch Hổ cùng với Kiều Thuỷ Trúc, hoàn toàn không can hệ gì đến Mộ lâu chủ cả.

Kỳ thật, không cần nghĩ cũng biết nguyên nhân mà Kiều Thuỷ Trúc ân cần với Bạch Hổ - là vì gã là Bạch Hổ đường chủ của Địa Ngục nhai. Tuy rằng điều này cũng được tính là âm mưu khác nhưng không phải là cùng một dạng tính kế mà Bạch Hổ nghĩ đến.

Đáng tiếc, Kiều Thuỷ Trúc đã tính sai nước cờ khi chọn Bạch Hổ để xuống tay. Bạch Hổ nhìn qua rất khờ khạo, có vẻ dễ đối phó lại là người khó đối phó nhất. Bởi vì, lối suy nghĩ của gã hoàn toàn không giống với người thường, căn bản là không thể áp dụng tư duy của người bình thường với gã. Vả lại, gã ta rất chán ghét nữ nhân nũng nịu. Kiều Thuỷ Trúc ân cần với gã ta sẽ không khiến gã thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), trái lại, càng khiến gã nóng nảy.

Mộ lâu chủ chắc chắn là đã nhìn ra sự nóng nảy của Bạch Hổ nên mới hướng dẫn gã bằng một câu nói. Muốn trách thì chỉ có thể trách Kiều Thuỷ Trúc quá ngốc, việc Mộ lâu chủ nhìn ra mà nàng ta lại không nhìn được, hoặc là, nàng ta đã nhìn ra được mà vẫn tin tưởng vào mị lực của bản thân.

Rất nhiều người biết chuyện của Kiều Thuỷ Trúc, dĩ nhiên Tích Ngâm cũng đã nghe nói qua. Bởi vì Kiều Thuỷ Trúc rất được lòng người, cho nên, sau khi nàng ta chết, không ít người muốn báo thù thay nàng ta. Nhưng mà, người ra tay lại là Đường chủ của Địa Ngục nhai, việc này cũng không đến đâu cả. Ai sẽ vì một nữ tử thanh lâu mà đắc tội Địa Ngục nhai chứ?

Cho nên, chuyện này chấn động một thời rồi cũng lắng xuống. Kết quả, chỉ là có thêm một lý do để tiêu diệt Địa Ngục nhai mà thôi. Đối với những trò khôi hài này, Địa Ngục nhai hoàn toàn không để vào trong lòng.

Nghe xong lời của Thanh Long, sắc mặt Tích Ngâm càng thêm tái nhợt. Thanh Long đây là đang cảnh cáo ả, nếu ả dám gây phiền toái cho Mộ Lưu Ly, Địa Ngục nhai sẽ đối xử với ả giống như với Kiều Thuỷ Trúc.

Từ khi nào mà Mộ Lưu Ly đã có một chỗ dựa vững chắc như thế?

Ả ta tựa hồ không để ý đến việc Lạc Tiên lâu có địa vị ngang hàng với Địa Ngục nhai. Mộ lâu chủ dĩ nhiên là không cần dựa dẫm vào Địa Ngục nhai. Nếu hai bên đột nhiên hữu hảo với nhau, đó cũng chỉ có thể gọi là hợp tác, không thể nói ai dựa dẫm ai được!

Đáng tiếc, ấn tượng của ả về Mộ Lưu Ly vẫn chỉ dừng lại khoảng thời gian "Mộ Lưu Ly" là Đại tiểu thư của Hướng Liên Thiên các. Cũng bởi vì như thế, ả mới dám đến gây phiền toái cho Mộ lâu chủ, trước kia ả cũng đã từng khi dễ "Mộ Lưu Ly".

Tuy rằng "Mộ Lưu Ly" là Đại tiểu thư của Hướng Liên Thiên các nhưng vẫn luôn nhường nhịn nha hoàn thiếp thân bên cạnh Dạ Trạch. Bởi vì như thế, ở trước mặt "Mộ Lưu Ly", Tích Ngâm luôn ra vẻ rằng ả là người chiến thắng. Đại tiểu thư thì thế nào? Còn không phải là bại tướng dưới tay ả sao? Người Dạ Trạch thích là ả, dù có là Đại tiểu thư đi chăng nữa, chẳng phải là vẫn phải ăn nói khép nép với ả sao?

Nhưng mà, sau khi "Mộ Lưu Ly" biến mất, ả mới ý thức được, mọi việc cũng không tốt đẹp như trong tưởng tượng của bản thân.

Từ sau sự kiện lần đó, Dạ Trạch vẫn luôn không yên lòng, ả biết Dạ Trạch đang suy nghĩ về "Mộ Lưu Ly". Khi biết được Mộ Lưu Ly không chết, Dạ Trạch thời thời khắc khắc chú ý đến tin tức của nàng, điều này khiến cho ả ta rất ghen ghét. Ả biết Mộ Lưu Ly đẹp hơn ả rất nhiều nhưng không phải nàng đã bị huỷ dung rồi sao? Nàng dựa vào cái gì vẫn muốn chiếm lấy tâm của Dạ Trạch?

Dạ Trạch không những không chịu thú ả mà hắn ta còn bảo trì nguyên trạng khuê các của "Mộ Lưu Ly", không cho phép bất kỳ kẻ nào tiến vào. Nhưng mà, khi Mộ Lưu Ly đến, hắn ta lại trực tiếp sắp xếp nàng ở tại đây. Điều này khiến ả cảm nhận được sự uy hiếp, lòng ả ta bất an, cho nên, ả không nhịn được mà thị uy với Mộ Lưu Ly. Đáng tiếc, lần này không thuận lợi như những lần trước.

Khuê các của "Mộ Lưu Ly" là nơi có phong cảnh tốt nhất trong Hướng Liên Thiên các nhưng cũng rất hẻo lánh. Cho nên, trận tranh cãi ầm ĩ ban nãy cũng không kinh động đến bất kỳ ai.

Thanh Long dĩ nhiên không biết Tích Ngâm không lĩnh ngộ được ý tứ nhắc nhở của hắn ta, đương nhiên, dù hắn ta có biết cũng không thèm để ý đến. Mắt thấy Mộ lâu chủ cùng Thiên Liễm đều đi rồi, hắn ta cũng không còn cảm thấy thú vị nữa, phe phẩy chiết phiến, nghênh ngang rời đi.

Về tới viện của Địa Ngục nhai, Thanh Long đang muốn trở về phòng, đột nhiên, hành lang lại truyền đến một thanh âm trầm thấp, "Bản nhai chủ từ khi nào bảo ngươi quan tâm đến Mộ lâu chủ?"

"Ách..." Thanh Long bị hoảng sợ, mở to mắt nhìn bóng đen trong hành lang, hắc hắc cười nói, "Còn không phải là vì thuộc hạ tò mò sao? Đáng tiếc, thuộc hạ cũng không gặp được Mộ lâu chủ, ngay cả góc áo cũng không thấy." Nói xong, còn thở dài, tỏ vẻ rất đáng tiếc.

Thân ảnh thon dài hoà vào bóng đêm, khiến cho người khác không nhìn thấy được bộ dạng của hắn nhưng vẫn có thể cảm giác được nhất thanh nhị sở (rõ ràng) một cỗ lệ khí. Nghe xong lời nói của Thanh Long, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, không nói gì cả.

Không biết có phải thời gian này không nghỉ ngơi tốt, tinh thần quá mức mệt mỏi, Mộ lâu chủ cư nhiên (bất ngờ) ngủ rất sâu. Thực đáng tiếc, sáng sớm đã bị tiếng đập cửa đánh thức.

"Lâu chủ, xảy ra việc lớn rồi!"

Mộ lâu chủ mở mắt ra, không khỏi sửng sốt một chút. Thanh âm hưng phấn này rõ ràng là của Bích Tiêu mà.

Rất nhanh, bên ngoài truyền đến âm thanh của Thiên Liễm, "Vì sao nguơi lại quấy rầy Lâu chủ nghỉ ngơi?"

Tiếp theo, chỉ nghe thấy tiếng thì thì thầm thầm của Bích Tiêu và Thiên Liễm, hiển nhiên là cố giảm âm lượng.

Mộ lâu chủ ngồi trên giường trong chốc lát mới đứng dậy, thời điểm nàng ra ngoài, Bích Tiêu chủ động báo tin, "Lâu chủ, Thương Dục đã trở lại, cho nên..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhược thủy lưu ly