Gian Nịnh Quốc Sư Yêu Tà Thê

Lượt đọc: 2211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 41
diễn trò?..

❊ ❊ ❊

Bởi vì sợ hãi Quốc sư đại nhân, Tiểu Tam nhi thà rằng người ra tay với gã là Mộ lâu chủ. Vả lại, Quốc sư đại nhân cũng không có lý do gì ra tay với gã, không phải sao?

Tuy rằng vẫn còn hoảng sợ, trong lòng vẫn hối hận mình lỗ mãng nhưng trong lòng Tiểu Tam nhi lại hung tợn nghĩ, chỉ mong nữ nhân đó tham dự dạ yến chỉ có đi không có về mới tốt.

Con mắt đau nhức khiến biểu tình của gã có chút vặn vẹo, tăng thêm một phần sợ hãi với Mộ Lưu Ly cũng đồng thời tăng một phần oán hận.

Mộ Lưu Ly không biết bản thân đã gánh tội thay cho Quốc sư đại nhân, thản nhiên thu hồi tầm mắt dừng ở ngoại viện. Nàng rất rõ ràng, cú va này Tiểu Tam nhi sẽ không chết nhưng con mắt đã hoàn toàn bị phế. Hơn nữa, độc tố còn lưu lại nhất định sẽ khiến gã nếm mùi khổ sở.

Đối với hành vi trút giận thay nàng của Quốc sư đại nhân, nàng không nói gì, chỉ mở miệng nói, "Quốc sư đại nhân, chuyện dạ yến giao cho ngươi."

Nàng vốn không có quan hệ gì với Vân quý phi, nếu không phải vì Văn Nhân Dịch thì sẽ không có phiền phức như thế.

Nếu đã là Văn Nhân Dịch gây phiền toái cho nàng, hắn nên giải quyết, điều này đã bàn bạc từ trước. Cho nên, đối với dạ yến, Mộ Lưu Ly một chút cũng không lo lắng.

Trăng tròn mới nhú, ngự hoa viên đã vô cùng náo nhiệt, mọi người cũng không câu nệ. Từ khi Mặc Thiên thượng vị, mỗi lần cung yến đều là hoan lạc.

Lúc Mặc Thiên gặp chuyện, kinh hách nhiều hơn, vết thương lại không nặng. Cho nên, lúc này ông ta đang ngồi trên long ỷ, trái ôm phải ấp, rất khoái hoạt.

Đại thần phía dưới tuy thấy nhưng cũng không thể trách, từng người tán gẫu.

"Quốc sư đại nhân đến..."

Tiếng hô này vừa vang lên, trong nháy mắt, ngự hoa viên lập tức tĩnh lặng.

Bên ngoài ngự hoa viên, Văn Nhân Dịch đột nhiên cúi đầu, thấp giọng nói bên tai Mộ Lưu Ly, "Phu nhân, không cần chừa mặt mũi cho ta."

Hơi thở ấm áp phun bên tai, có chút ngứa, Mộ lâu chủ nhíu mày, nghiêng đầu, âm trầm nhìn hắn một cái, vẫn chưa nói gì, chỉ tuỳ ý hắn ôm vào ngự hoa viên.

"Bái kiến Quốc sư đại nhân..."

Mặc kệ các vị đại thần nghĩ như thế nào, ngoài mặt vẫn cung kính với Quốc sư đại nhân. Tuy rằng không có khoa trương như quân thần chi lễ (đạo nghĩa quân thần) nhưng cấp bậc lễ nghĩa xem như chu đáo.

Khoé môi Quốc sư đại nhân khẽ nhếch, thoạt nhìn rất bí hiểm, chỉ thản nhiên gật đầu một cái, sau đó, ôm Mộ lâu chủ ngồi xuống vị trí bên phải. Vị trí đối diện bọn họ còn trống - là vị trí của Thái tử điện hạ.

Mặc Lạc quốc vốn lấy hữu vi tôn (bên phải cao quý hơn bên trái). Bởi vậy, vừa nhìn đã biết, trong triều, Quốc sư đại nhân tuyệt đối áp đảo Thái tử điện hạ.

Một lát sau, Thái tử điện hạ mới chậm rãi đi vào ngự hoa viên. So với ban nãy, các đại thần không có thân thiện với Thái tử điện hạ cho lắm nhưng lễ nghĩa vẫn đầy đủ. Mặc Diễm nhìn Văn Nhân Dịch cùng Mộ Lưu Ly, câu môi cười, không để ý đến Mặc Thiên đang dây dưa với mỹ nhân trong lòng, đi thẳng đến vị trí của mình.

Với việc này, mọi người cũng không cảm thấy có gì sai. Nếu lúc này Mặc Diễm hành lễ, quấy rầy Mặc Thiên, ngược lại sẽ làm cho ông ta mất hứng.

Có Hoàng đế như vậy đúng là bi ai thay cho Mặc Lạc quốc. Nếu không phải có Quốc sư đại nhân, chỉ sợ những phụ quốc đã chiếm Mặc Lạc quốc từ lâu rồi, làm gì còn yên ổn làm nước lớn được cơ chứ?

Cho nên, song song với danh hiệu gian thần của Quốc sư đại nhân, người thông minh cũng thập phần kính trọng hắn.

Người đến cuối cùng là Vân quý phi nhưng cũng không ai dám trách ả đến chậm. Chưa nói đến việc Mặc Thiên sủng ả ta bao nhiêu, thái độ Quốc sư đại nhân đối với ả cũng ái muội không rõ, dĩ nhiên sẽ không tính toán với việc nhỏ này.

Mặc Thiên vừa nhìn thấy Vân quý phi liền đẩy hai mỹ nhân trong lòng ra, say mê nhìn ả, vội vàng nói, "Ái phi, mau tới đây..."

Hai vị mỹ nhân bị đẩy ra tuy không cam lòng nhưng chỉ có thể yên lặng đứng sang bên cạnh. Vân quý phi có thể được Mặc Thiên sủng ái không suy, còn có núi dựa như Quốc sư đại nhân, tuy chỉ là quý phi nhưng tôn quý hơn cả Hoàng Hậu.

Ngay cả Hoàng Hậu Nương Nương cũng ngày ngày đều ăn chay niệm phật, không màng việc hậu cung, tránh đi mũi nhọn, các nàng lúc nào cũng có thể thành phi tần thất sủng, nào dám đi trêu chọc ả?

Vẻ mặt Vân quý phi tràn đầy ý cười, dáng người lả lướt đi đến bên Mặc Thiên, khoé mắt đảo qua Văn Nhân Dịch. Hắn một chút cũng không để ý đến ả, đang cúi đầu thì thầm với người bên cạnh, tươi cười nơi khoé miệng tà mị, cơ hồ khiến người ta đui mù.

Trong tay áo, hai tay Vân quý phi đang âm thầm siết chặt, trong lòng có chút oán hận. Nam nhân này lúc nào cũng như vậy, rõ ràng là một động tác vô cùng đơn giản nhưng hắn làm ra, luôn luôn đặc biệt đến kỳ lạ, khiến thế nhân trầm luân nhưng hắn lại thờ ơ lạnh nhạt nhìn từng người bị hắn hấp dẫn đến điên cuồng.

Tươi cười trên mặt Vân quý phi không khỏi nhạt đi một ít, một tay Mặc Thiên ôm ả vào lòng, tay còn lại vuốt ve bên hông ả, mở miệng hỏi, "Ái phi làm sao vậy? Sao lại không vui?"

Trong lòng Vân quý phi sinh ra chán ghét, trên mặt vẫn tươi cười quyến rũ như trước, nhích sát vào lòng ông ta hơn, nói, "Thần thiếp không có không vui. Chỉ là, nhìn Quốc sư đại nhân ân ái như thế với Quốc sư phu nhân, thiếp rất vui mừng. Xem ra, Bản cung làm bà mối cũng không sai."

Nghe vậy, Mặc Thiên nhẹ nhàng nhìn Văn Nhân Dịch với Mộ Lưu Ly. Tầm mắt dừng trong chốc lát trên người Mộ Lưu Ly, đầu tiên là hai mắt sáng lên sau đó lại nhíu nhíu mày, vẻ mặt nuối tiếc.

Từ khoảnh khắc Quốc sư đại nhân xuất hiện, trong ngự hoa viên chỉ còn lại tiếng thì thầm nho nhỏ, tuy mọi người có vẻ rất tuỳ tiện nhưng đã thu liễm rất nhiều. Tuy rằng giọng nói của Vân quý phi không lớn nhưng mọi người đều nghe rành mạch, mọi người làm sao không biết Vân quý phi muốn gây phiền toái? Huống chi, chuyện như vậy cũng không phải là lần đầu tiên phát sinh.

Các vị đại thần lập tức đều mắt xem mũi, mũi nhìn tâm, rất sợ bản thân sẽ thành cá trên thớt.

Khoé miệng Mặc Diễm gợi lên một nụ cười lạnh, trong mắt đều là thần sắc xem kịch. Hắn ta tham gia dạ yến chỉ vì xem diễn thôi, không cần nghĩ cũng biết Vân quý phi nhất định sẽ gây phiền toái cho Văn Nhân Dịch. Nữ nhân ghen tị thật đáng sợ.

Bất quá, vị Vân quý phi này đúng là không nói lý. Rõ ràng là ả đem người khác đẩy vào vòng tay của Quốc sư đại nhân, lại không muốn nhìn họ ân ái.

Mặc Diễm nhìn Văn Nhân Dịch thờ ơ, lại nhìn Mộ Lưu Ly bị hắn ôm. Quả thật, hắn ta để Mộ Lưu Ly kê đơn Văn Nhân Dịch có ý thử nàng, đồng thời cũng cảnh cáo Văn Nhân Dịch, hiện tại, Lạc Tiên lâu đang đứng bên hắn ta. Nếu Văn Nhân Dịch muốn làm gì, cần phải suy tính kỹ lưỡng mới tốt.

Hắn ta vốn không muốn Văn Nhân Dịch biết quan hệ hợp tác giữa mình và Mộ lâu chủ, đến lúc cần thiết có thể cho hắn một kích trí mạng nhưng hắn ta biết việc này không qua được mắt Văn Nhân Dịch. Đã như thế, che dấu cũng là uổng công vô ích.

Chỉ là, bộ dạng ân ái của hai người này là chuyện gì đây? Diễn trò ư?

Không riêng gì Mặc Diễm, Vân quý phi cũng nghĩ như thế. Dẫu sao, lúc trước Văn Nhân Dịch cũng không muốn thú Mộ Lưu Ly. Hiện tại lại đột nhiên vô cùng sủng ái Mộ Lưu Ly, như thế nào cũng thấy bất thường.

Hơn nữa, Văn Nhân Dịch bảo hộ ả nhiều năm như vậy, ả không tin hắn sẽ dễ dàng thay lòng đổi dạ nhanh đến thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhược thủy lưu ly