Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Lượt đọc: 2672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 64
Tình cảm rối ren pt.1

❊ ❊ ❊

Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà của Reina nên cô chuẩn bị xuống xe thì chợt Quan Kính Khải nắm lấy tay cô …

“Sáng mai anh qua đón em đi làm, được không?”

Reina chỉ khẽ ừ rồi nhanh chóng thoát khỏi tay của Quan Kính Khải mà xuống xe vào nhà, cô cố gắng che đi đôi má đang ửng hồng vì thẹn thùng mà ngược lại bên ngoài xe thì anh thầm cười vui vẻ. Cùng lúc, Giản Hân Hân vẫn đang nói chuyện với Giản Tuyết Ngưng …

“Chị định nói sự thật cho mẹ của em?”

“Chị không có hứng thú, nếu em thích anh ấy thì chị ủng hộ thôi. Vả lại, anh ấy không hẳn là không thích vai diễn chồng của em nên chúc em thành công.”

Giản Tuyết Ngưng lên xe đã đợi sẵn trở về khách sạn khiến Giản Hân Hân phải suy đi nghĩ lại nhiều lần lời nói của cô, cùng thời điểm đó Đinh Nhất Hoằng đang ở ngoài cổng nhà họ Vân mà liên lạc với Vân Ngọc Ly nhiều lần không được …

“[Ngọc Ly, em định cứ vậy mà im lặng mãi sao?]”

Song song đó trên phòng, Vân Ngọc Ly cũng nhìn vào thông tin liên lạc của Đinh Nhất Hoằng mà ngần ngại không bấm.

“Chị, chị ngủ chưa?”

Vân Ngọc Liên gõ cửa hỏi thăm nên Vân Ngọc Ly gác lại điện thoại …

“Có chuyện gì không?”

“Chị đã quyết định ly hôn với anh rể chưa?”

Vân Ngọc Ly ngạc nhiên trước câu hỏi của Vân Ngọc Liên mà hồi đáp ngược lại …

“Ý em là gì?”

“Em cũng không muốn giấu chị, em thích anh Nhất Hoằng từ lâu rồi. Mong là chị sẽ sớm ly hôn trả anh ấy lại cho em.”

Vân Ngọc Ly thoáng tức giận khi nghe lời thật lòng từ Vân Ngọc Liên …

“Nếu như không bị ba mẹ ép đi du học, thì vợ của anh ấy bây giờ đã là em rồi. Mong là chị sẽ hiểu cho tình cảm non nớt của đứa em này.”

Vân Ngọc Liên dứt lời kiêu ngạo liền rời đi khỏi phòng khiến Vân Ngọc Ly khó lòng yên tâm, nhưng lại có tin nhắn từ Đinh Nhất Hoằng gửi đến …

“[Cho dù có chuyện gì anh vẫn sẽ đợi và sẽ không ký tên ly hôn đâu. Mong là em hãy đồng ý cho anh một cơ hội, Ngọc Ly.]”

Nội dung tin nhắn như lại mang hy vọng cho Vân Ngọc Ly mà lại khiến cô không biết nên đối mặt thế nào …

“[Em phải làm sao với anh đây? Nhất Hoằng]”

Đêm khuya đó tại một quán bar sẩm uất, Tôn Ý Phương mỗi ngày vẫn bỏ mặc tất cả mà chìm vào men rượu. Vô tình, Giản Trữ Luân cũng vừa bàn xong việc tại quán thì trông thấy cô đang bị một người đàn ông quấy rối …

“Này cô em, đi một mình à?”

“Cút.”

Tôn Ý Phương không hề quan tâm đến kẻ háo sắc nhưng lời nói của cô lại khiến anh tức giận, muốn ra tay với cô thì Giản Trữ Luân xuất hiện kịp thời …

“Muốn làm gì bạn gái tôi đấy?”

Tên đó nhanh chóng bỏ chạy vì bị dọa sợ, sau đó Giản Trữ Luân nhanh chóng xem tình hình của Tôn Ý Phương …

“Này cô, sao lại uống nhiều vậy?”

“Anh lại là ai nữa hả? Tránh ra …”

Tôn Ý Phương nhiệt liệt chóng trả nhưng Giản Trữ Luân cố gắng đưa cô rời khỏi quán, vừa lên xe cô không ngừng ngọ nguậy nên khiến anh vất vả một phen. Lái xe đi được nửa đường thì bất giác cô nhìn thấy ảnh của Vương Diệc Thần quảng cáo ở tòa nhà mà rơi lệ …

“Tại sao? Tại sao luôn là cô ta? Tôi có chỗ nào không bằng cô ta chứ?”

Tôn Ý Phương tuôn một tràn lời cay đắng về Vương Diệc Thần rồi cứ thế mà khóc lớn trong xe, người đi cùng là Giản Trữ Luân cũng chỉ im lặng nghe tiếng khóc của cô. Chiếc xe của anh đã đến tòa nhà thì cô đã ngủ sâu vì quá mệt, anh phải dùng sức bồng cô lên căn hộ.

“Này cô, mật khẩu cửa nhà cô là bao nhiêu thế?”

Tôn Ý Phương không muốn ai làm phiền giấc ngủ của mình nên ra sức chống cự, khiến Giản Trữ Luân thở dài đành mang cô về căn hộ của bản thân. Vừa đặt cả thân thể cô lên giường thì chợt cô choàng người của anh mà vùng vẫy …

“Đừng, đừng rời xa tôi…”

Giản Trữ Luân ra sức trấn an tinh thần của Tôn Ý Phương nhưng lại bị cô vô tri mà hôn lên môi …

“Nè …”

Tôn Ý Phương không nghe lời mà cứ mạnh bạo hôn lấy đôi môi của anh và nhẹ nhàng thoát khỏi khi hết hơi …

“Là tự cô chuốc lấy đấy.//”

Lần này lại là Giản Trữ Luân chủ động chiếm lấy đôi môi của cô mà tiếp tục nụ hôn nồng nàn khi nãy, cả hai vờn qua lạị và cùng nhau trải qua một đêm ngọt ngào. Sáng hôm sau, Tôn Ý Phương lờ mờ tỉnh dậy trong nhức mỏi lại nhận thấy bản thân đang nằm trong vòng tay của ai đó …

“[Giản Trữ Luân? Sao lại … tối qua …?]”

Tôn Ý Phương tự giác hồi tưởng lại những hành động của đêm qua mà không ngừng trách bản thân …

“Dậy rồi à?”

Giản Trữ Luân bị đánh thức bởi những cử động của Tôn Ý Phương …

“Tối qua …”

“Tối qua chỉ là sự cố, anh hãy xem như chưa từng xảy ra đi.”

Tôn Ý Phương tiếp lời của Giản Trữ Luân mà phủ nhận tất cả nhưng anh lại không đồng ý với quyết định của cô.

“Tại sao? Mọi chuyện rõ ràng như thế mà em lại muốn tôi xem như chưa có, em đang coi tôi là gì?”

“Tùy anh muốn nghĩ sao cũng được.”

Tôn Ý Phương xuống giường nhặt lại quần áo và thay đồ rời khỏi. Tuy ngày thường cô hay đấu khẩu với anh nhưng thật sự không hẳn là ghét, chỉ vì cô chưa thể hoàn toàn buông bỏ được Vương Diệc Thần nên đành phụ lòng anh. Hôm nay, Giản Tuyết Ngưng vẫn chọn ở lại khách sạn như bình thường nhưng có một việc bất bình thường ở đây chính là cùng lúc cô lại nhận được những tin nhắn đến từ nhiều người khác nhau và lại cùng là một chủ đề khiến cô vừa lắc đầu vừa thở dài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Giản Hạ Thủy