Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Lượt đọc: 2672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 34
Thanh lọc

❊ ❊ ❊

Trở lại bệnh viện, bà ngoại Tiểu Lam đã an toàn tỉnh lại sau ca phẫu thuật và đang vô cùng biết ơn Giản Tuyết Ngưng. Nhân lúc này, Quan Kính Khải cũng xin lỗi bà vì sự việc lần trước …

“Bà à, xin lỗi vì người của cháu lần trước đã gây trở ngại cho bà và Tiểu Lam.”

“Không sao. Cậu đừng cảm thấy có lỗi, Tiểu Lam may mắn được hai cô cậu giúp đỡ là tôi đã yên tâm lắm rồi.//”

Tiểu Lam vui mừng vì bà ngoại đã tỉnh lại nên ở cùng với bà cả ngày …

“Mấy ngày nay cảm ơn anh.”

“Không có gì đâu. Vậy chuyện của Racass …”

“Tôi sẽ xử lý.”

Ba Giản vẫn đang công tác ở nước ngoài nên một mình Giản Tuyết Ngưng đã đến công ty Racass giả vờ ứng tuyển thực tập sinh, khi đến quầy lễ tân thì được một nữ nhân viên hỗ trợ chu đáo …

“Vui lòng chờ ở đây giúp nhé.”

“Vâng.”

Giản Tuyết Ngưng không nghĩ rằng công ty này lại có nhiều người ứng tuyển đến vậy, trước mặt cô có lẽ là một hàng dài gần 5 hoặc 6 người đang xếp hàng tới lượt. Cùng lúc đó, Vương Diệc Thần đang ở một studio để chụp hình cho bộ ảnh thương hiệu nhưng không quên đọc tin tức về người trong lòng …

“Cô bé lại có tin đồn với cậu thiếu gia đó rồi, em không hỏi thăm sao?”

“Cô ấy tự có chừng mực. Một khi không thích thì sẽ không dây dưa nhiều đâu, em tin cô ấy.//”

Tại văn phòng Phó tổng giám đốc công ty Racass, Hà Siêu nhận được thông tin rằng đại tiểu thư đang bí mật khảo sát chế độ làm việc. Dù thân phận của Giản Tuyết Ngưng rất ít người biết đến nhưng đã là người của cổ đông lớn thì ông phải cẩn trọng …

“Mời người tiếp theo.”

Tiếng gọi mời từ thư ký đọc tên của ứng viên thứ tư thì Hà Siêu xuất hiện …

“Hà phó tổng, sao ngài lại đích thân xuống phòng tuyển dụng này rồi?”

“Tôi được biết lần ứng tuyển này có rất nhiều thực tập sinh ưu tú nên muốn đích thân xuống xem, mọi người cứ làm việc tự nhiên không cần quá lo lắng vì tôi đâu.”

Giám đốc nhân sự - Khởi Hồng trung thành kính cẩn và tiếp tục phỏng vấn, khi gần tới lượt của Giản Tuyết Ngưng chợt có tiếng xung đột từ bên ngoài khiến toàn thể nhân viên có phần hoảng hốt.

“Các người muốn làm gì? Mời ra ngoài cho …"

Bảo vệ an ninh của công ty ra sức chặn lại nhưng đám người đó liền đánh ngất vị bảo vệ đó …

“Mau gọi tên Hà Siêu đó ra đây, dám lừa tiền chúng ta rồi trốn hả?”

Nhân viên lễ tân cố gắng khuyên ngăn nhưng vô dụng, liền nhanh chóng vào thông báo cho Hà Siêu. Ông biết nhóm người đang tìm mình là ai nên yêu cầu Giám đốc điều hành – Lê Linh ra xử lý.

“[Ông ta muốn tìm người chết thay?]”

Giản Tuyết Ngưng lẳng lặng đứng một bên xem Lê Linh kia xử lý …

“Các vị, có chuyện gì chúng ta vào trong từ từ nói. Bên ngoài sẽ ảnh hưởng đến các khách hàng khác.”

“Cô là ai? Có quyền gì mà lên tiếng ở đây?

Một tên có nét bặm trợn lớn dạng lên tiếng khiến ai nấy đều giật mình …

“Tôi là Lê Linh – giám đốc điều hành ở đây.”

“Tôi không cần biết cô là Lê Loan hay Lê gì, kêu Hà Siêu ra đây. Nếu không tụi này sẽ đập nát công ty các người đó.”

Nhóm người này đi cùng với dân anh chị ngoài giang hồ nên ai ai cũng trông rất dữ dằn, nhất thời Lê Linh chưa biết phải ứng xử thế nào.

“Vậy anh có thể nói cho tôi biết Hà tổng đã làm gì các vị không?”

Một tên lạnh lùng khác có vẻ như là người đứng đầu không nói không rằng bước lên văng một cú tát vào mặt của Lê Linh khiến cô ngã quỵ xuống đất …

“Nói nhiều.”

Toàn nhân viên khác xôn xao bàn tán vì sợ hãi mà không dám đỡ Lê Linh, riêng chỉ có Giản Tuyết Ngưng không quan tâm tiến đến đỡ cô đứng dậy, không quên ân cần hỏi thăm …

“Cô không sao chứ?”

“Tôi không sao. Cảm ơn.//”

Một tên đàn em nịnh bợ ra vẻ ta đây khó chịu với hành động của Giản Tuyết Ngưng …

“Nha đầu nào đây? Chưa nghe câu đừng xen vào chuyện bao đồng à?”

Tên đàn em cũng muốn cho Giản Tuyết Ngưng một cú tát dạy dỗ nhưng bị chặn lại bàn tay đó và bẻ ngược về sau khiến tên đó than hỡi đau đớn …

“Cô … cô mau buông ra. Muốn chết hả?”

“Anh thấy anh chết trước hay là tôi?”

Nhóm du côn từ từ lùi bước vì sợ Giản Tuyết Ngưng, sau đó cô thả tên đàn em ra thì nhận lấy cú đá từ người đứng đầu nhưng vẫn thản nhiên đáp lại và dường như có phần chiếm thế hơn khiến đối phương nhận ra bản thân không bằng. Hà Siêu từ bên trong thấy được tình hình có vẻ được kiểm soát nên ung dung giả vờ ra nói chuyện …

“Các người kiếm chuyện đủ chưa? Nếu không muốn ngồi tù thì mau rời khỏi đây trước khi tôi gọi cảnh sát…"

Nhóm người kia vừa nhìn thấy Hà Siêu không nhịn được mà muốn bắt ông, nhưng Giản Tuyết Ngưng đã dùng một chân đá vào hạ bộ của ông khiến mọi người bất ngờ …

“Hà phó tổng, ngài không sao chứ?”

“Cô … có biết tôi là ai không hả?”

Giản Tuyết Ngưng nhìn Hà Siêu và Khởi Hồng bằng ánh mắt sắc lạnh, và đúng lúc Tổng giám đốc Âu xuất hiện giải vây …

“Âu tổng, ngài về rồi.//”

Tổng giám đốc Âu như không quan tâm đến Hà Siêu mà ánh mắt tìm kiếm sang hướng của Giản Tuyết Ngưng cung kính chào hỏi …

“Tiểu thư. Thứ lỗi vì đã tiếp đón trễ, cô không sao chứ?”

“Tiểu thư?? “Âu tổng, ngài gọi cô ta là tiểu thư …là ý gì?”

Những người có mặt đang rất hoang mang vì thân phận của Giản Tuyết Ngưng …

“Anh nghĩ cả tập đoàn ai được gọi là tiểu thư hả?”

“Là người thừa kế duy nhất của tập đoàn – Giản đại tiểu thư?!”

Hà Siêu và Khởi Hồng cảm thấy run rẩy vì đã đắc tội với Giản Tuyết Ngưng. Cô lại quay sang hỏi han người vừa đấu tay đôi với mình …

“Anh tên là gì?”

“Vu Lăng.”

Giản Tuyết Ngưng ra lệnh cùng Vu Lăng, Lê Linh, Hà Siêu, Khởi Hồng và Tổng giám đốc Âu lên phòng họp tra rõ mọi chuyện. Mặt khác, ba Giản tại nước ngoài dù biết mọi chuyện từ trợ lý Doãn nhưng không có gì là ngăn cản mà còn yêu cầu cậu hỗ trợ cho cô xử lý tệ nạn ở công ty này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Giản Hạ Thủy