Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Lượt đọc: 2672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 29
Khoảng cách

❊ ❊ ❊

Giản Tuyết Ngưng cần thời gian nghỉ dưỡng nên đã xin phép Trình Khiết nghỉ thêm vài tuần, trong lúc này cô dường như tránh liên lạc với Vương Diệc Thần để yên tĩnh suy nghĩ. Bất chợt có số điện thoại lạ gọi đến, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng nghe máy …

“Alo, Giản tiểu thư…”

Vừa nghe thấy thanh âm to lớn từ Quan Kính Khải thì Giản Tuyết Ngưng không suy nghĩ liền cúp máy ngang khiến phía đầu dây hơi hụt hẫng nhưng không bỏ cuộc. Không những vậy, anh còn đang đứng trước cổng nhà riêng của cô …

“Giản tiểu thư, mở cửa đi. Là tôi, Quan Kính Khải.!”

Không gian tĩnh lặng của Giản Tuyết Ngưng lại bị Quan Kính Khải phá mất khiến cô thở dài, bất lực ra mở cửa đón tiếp anh …

“Quan thiếu gia, tôi hiện tại không có tâm trạng đùa giỡn với anh. Mong anh về cho…!”

“Giản tiểu thư, những lúc buồn rầu như thế này thì uống rượu là giải sầu tốt nhất đấy. Chúng ta cùng đi nhé.!”

Giản Tuyết Ngưng không hồi đáp và muốn đóng cửa trở lại thì bàn tay của Quan Kính Khải chặn lại theo quán tính mà bị thương …

“Anh điên rồi à? Sao lại lấy tay chặn cửa thế?”

“Vết thương nhỏ, không sao đâu.”

“Mau vào nhà đi.”

Giản Tuyết Ngưng đành cho phép Quan Kính Khải vào nhà để băng bó vết thương …

“Tôi không sao đâu, cô đừng lo quá.!”

“Ngồi im.”

Quan Kính Khải dường như bất động trước lời nói có phần ra lệnh nhưng lại rất lạnh lùng như con người của Giản Tuyết Ngưng nên anh nghe lời, nhìn thẳng vào gương mặt đẹp như tranh vẽ đang từng chút khử trùng chỗ bị thương của cô mà khiến tim anh đập mạnh …

“Sao anh lại biết địa chỉ nhà tôi vậy?”

“À, tôi nhờ người lớn giúp đỡ …”

Sau khi băng xong, cả hai chợt im lặng không nói gì thì Giản Tuyết Ngưng đứng dậy hỏi ý …

“Còn muốn uống rượu nữa không?”

“Đương nhiên là muốn.”

Giản Tuyết Ngưng từ tủ lạnh lấy ra vài chai bia có sẵn và cùng uống với Quan Kính Khải. Cùng thời điểm đó, Vương Diệc Thần muốn nhanh chóng hoàn thành công việc sớm để đi tìm cô nhưng lịch trình lại không cho phép …

“[Tuyết Ngưng …]”

Tại nhà riêng của Giản Tuyết Ngưng đang cùng với Quan Kính Khải trên tay mỗi người một chai bia…

“Anh cũng cho rằng tôi và anh ấy không phù hợp ở bên nhau, đúng không?”

“Tôi không có tư cách để nói, chỉ là cảm thấy cô và anh ta vẫn còn nhiều trắc trở thôi.”

Vừa nhấp một ngụm bia vừa cười như có lệ, Giản Tuyết Ngưng vốn đã có dự tính riêng. Tiếng chuông điện thoại reo hiển thị trên màn hình là tên của Vương Diệc Thần, nhưng dường như cô không muốn nghe vào thời điểm này …

“Cô không định bắt máy à?”

Quan Kính Khải nhìn Giản Tuyết Ngưng đang buồn rầu thì lại có hơi thương hoa tiếc ngọc. Mặt khác, đã nhiều ngày Vương Diệc Thần không liên lạc được với cô …

“Cậu sao đấy?”

Tiêu Cẩn Lâm cùng quay chung chương trình nhìn sắc mặt khó coi của Vương Diệc Thần mà tò mò …

“Hai người giận nhau rồi à?”

“Cô ấy hình như đang trốn tránh mình …”

Giản Tuyết Ngưng chỉ uống chưa đầy ba chai đã gục mất nên Quan Kính Khải dịu dàng bồng cô trở về giường ngủ, âm thầm đắp chăn cho cô đầy đủ rồi mới ra về. Nhưng anh nào có hay rằng cô chỉ đang giả vờ để kiểm tra phẩm chất đàn ông ở anh …

“[Anh ta … tốt vậy sao?!]”

Tối nay là livestream trực tiếp chương trình của Vương Diệc Thần nên Giản Tuyết Ngưng lấy điện thoại đăng nhập ứng dụng để xem. Vẫn là Vương Diệc Thần có nhiều lượt theo dõi nhất, từ những gì anh thể hiện có thể thấy cả hai thuộc hai thế giới khác nhau …

“Diệc Thần, tôi nghe nói hôm nay cậu có món quà đặc biệt muốn gửi đến người quan trọng?”

Người dẫn chương trình chợt nhắc đến thông tin nên Vương Diệc Thần không ngần ngại giới thiệu …

“Vâng. Tôi có một món quà đặc biệt muốn gửi đến một người, bài hát này là lần đầu tôi tự sáng tác và phối nhạc nên chưa được tiết lộ công khai nhưng có thể quảng bá một ít. Mong là mọi người sẽ thích.!”

Những bình luận từ người hâm mộ bắt đầu gửi đến tấp nập và thắc mắc người quan trọng của Vương Diệc Thần là ai. Âm nhạc vang lên cùng thanh âm trầm ấm từ anh, từng lời của bài hát như được viết riêng cho Giản Tuyết Ngưng và cô đã khóc khi nghe anh cất lời. Kết thúc chương trình, tin nhắn wechat từ anh gửi đến vang lên, nội dung tin nhắn đính kèm link đầy đủ của bài hát mà anh vừa quảng bá nên cô ấn vào.

“[Em phải làm sao với anh đây? Vương Diệc Thần.]”

Vài ngày sau, Giản Tuyết Ngưng muốn đến viếng thăm mẹ Giản nên tự mình đi xe lên nghĩa trang.

“Mẹ, Tiểu Ngưng tới rồi. Con vẫn chưa nói cho mẹ hay việc con và ba đã gỡ bỏ khúc mắc cùng sống hòa thuận với nhau rồi đó. Mẹ ở trên thiên đường có linh thiêng hãy phù hộ cho con và ba nhé.!”

Giản Tuyết Ngưng ở lại trò chuyện với mẹ Giản đến gần chiều rồi mới về, vừa ra khỏi cổng nghĩa trang thì bước chân khựng lại vì người đàn ông đang chờ sẵn …

“Thần …”

Người đàn ông đó không ai khác chính là Vương Diệc Thần, vừa trông thấy Giản Tuyết Ngưng thì anh liền tới ôm cô vào lòng…

“Anh nhớ em nhiều lắm, Ngưng à.//”

Giản Tuyết Ngưng vẫn còn đang bỡ ngỡ trước sự xuất hiện của Vương Diệc Thần …

“Sao anh lại biết em ở đây?”

“Anh không biết, anh chỉ muốn đặt cược thử một lần thôi.”

Giản Tuyết Ngưng vẫn còn chưa biết phải đối mặt với Vương Diệc Thần như thế nào …

“Vậy anh có thể nghe lý do em trốn tránh anh là gì được không?”

“Hơ?”

Những ngày qua Vương Diệc Thần đã cảm nhận được Giản Tuyết Ngưng muốn giữ khoảng cách với anh, tuy không chắc chắn nhưng anh vẫn muốn nghe từ cô một lời giải thích để anh có thể tìm cách giải quyết vấn đề của cả hai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Giản Hạ Thủy